Chương 5: Thể Thuật Rèn Luyện, Tình Cờ Gặp Chiến Lang
Ngày hôm sau, Tào Côn đến kho, kiếm một bộ bàn ghế, lắp camera giám sát xong, quay sang nói với Từ Đào:
“Tiểu Từ à! Chỗ này tôi giao cho cậu đấy. Đây là danh sách vật tư, hễ có hàng đến là nhập kho ngay, báo cáo tiến độ cho tôi thường xuyên.”
Từ Đào nở một nụ cười như thể vinh dự quá lớn, nói: “Cả một đống lớn thế này mà giao cho tôi hả anh? Anh không sợ tôi làm hỏng việc à? Lỡ thiếu món gì, số lượng không khớp thì biết làm sao?”
Ẩn ý trong câu nói của hắn là: nếu tôi làm không tốt, anh đừng trách tôi.
Nếu là kiếp trước, Tào Côn nhất định sẽ hào phóng nói: “Cứ yên tâm làm, có vấn đề gì thì tôi chịu.”
Một khi có được lời hứa của hắn, chuyện này trăm phần trăm sẽ xảy ra rắc rối.
Nhưng kiếp này, Tào Côn đã sớm nhìn thấu mấy toan tính nhỏ nhen của hắn. Muốn giằng co với hắn, thử xem giới hạn của hắn à? Ăn cứt đi mày!
Tào Côn cười một cách kỳ quái, nói: “Đừng sợ, có camera ở đây thì cậu sợ gì? Cảnh sát Hải Thị xử lý nhanh lắm, sẽ không có chuyện rắc rối gì đâu.”
“Đồ nào để trong kho nào, đừng có nhầm. Không thì sau này nhiệm vụ lớn hơn e là không đến lượt chúng ta đâu.”
Tào Côn phủ đầu hắn một trận, làm hắn tưởng sau này còn có phi vụ lớn hơn, cuối cùng cũng trấn an được hắn.
Xong xuôi, hắn bắt taxi đến một cửa hàng cosplay, mua vài cái đầu lâu cao su của nhân vật anime.
Rồi lại đi kiếm thêm vài bộ đồ đặc biệt.
Theo kế hoạch, hắn đến gần kho lạnh G cách Hải Thị trăm dặm.
Phải nói thêm, năm nay do cung vượt cầu, giá thịt lợn đã giảm xuống dưới giá thành nuôi.
Tung Của buộc phải đứng ra thu mua dự trữ, khiến lượng thịt lợn dự trữ đạt mức cao nhất trong nhiều năm.
Và nơi đây chính là một trong ba cơ sở kho lạnh lớn nhất Tung Của, thuộc loại cơ sở dự trữ triệu tấn.
Trong khu căn cứ có hàng trăm kho lạnh siêu lớn, dài trăm mét, rộng sáu mươi mét.
Đến nơi, Tào Côn bắt đầu do thám, quan sát một vòng quanh căn cứ.
Hắn phát hiện nơi đây không chỉ canh phòng nghiêm ngặt, camera dày đặc, mà còn có đội tuần tra.
Thấy không thể làm gì được, Tào Côn nheo mắt, lui vào một khách sạn gần đó thuê phòng.
Vào phòng, đóng cửa sổ tắt đèn, hắn trực tiếp đi vào Sơn Hà Không Gian.
“Khó đây! Xem ra phải dùng biện pháp phi thường rồi. Nhưng thuộc tính cơ thể bây giờ vẫn còn quá thấp, xem lần này tăng được bao nhiêu.”
Trong tầng thứ ba của Sơn Hà Không Gian, Tào Côn thành thạo luyện tập thể thuật của kiếp trước.
Thể thuật không phải võ học truyền thống, mà là một loại công pháp chuyên dùng để nâng cao thuộc tính cơ bản của cơ thể.
Tuy công pháp này chỉ là phàm phẩm đỉnh cao, nhưng kiếp trước hắn vẫn tu luyện nó cho đến tận cấp chín.
Không vì lý do gì khác, chỉ vì công pháp này tăng thuộc tính cơ bản.
Với tốc độ thời gian gấp mười lần, Tào Côn có đủ thời gian để tu luyện.
Hai giờ hai mươi bốn phút bên ngoài, tương đương một ngày bên trong.
Khi từng bộ động tác thể thuật được tung ra, Tào Côn cảm thấy toàn thân cơ bắp đều bị kéo căng, tế bào đều đang đứt gãy.
“A!!!”
Cảm giác đau nhức đó hắn đã bao nhiêu năm không trải qua.
Tiếc rằng vinh quang ngày xưa không còn nữa, tất cả phải bắt đầu lại từ đầu.
Một lần, hai lần, ba lần…
Cho đến hai canh giờ sau, hắn nằm co giật trên mặt đất, đau đến nỗi nước mắt chảy dài, nhưng miệng lại hét lớn:
“Đã! Đã quá!”
Luyện xong, hắn dùng ý thức điều động năng lượng bản nguyên trong Sơn Hà Châu, trực tiếp đưa vào cơ thể.
Lập tức, vô số tế bào đứt gãy tái sinh tổ hợp, cơ thể tiết ra vô số tạp chất.
Tiếp đó, một dòng suối từ hồ linh khí trung tâm của Sơn Hà Không Gian trào ra, tắy sạch toàn thân hắn.
Năng lượng bản nguyên của Sơn Hà Châu là một loại năng lượng sinh mệnh vô cùng quý giá.
Bình thường, Tào Côn sẽ không động đến năng lượng này. Vì nó liên quan đến sự ổn định của toàn bộ không gian.
Nhưng hiện tại đang là thời kỳ hắn xây dựng nền tảng. Hơn nữa cấp độ nhục thân chỉ là phàm cấp, tiêu hao không nhiều, nên hắn mới dùng như vậy.
“Tiếp!” Tào Côn hét lớn một tiếng, lại tiếp tục luyện thể thuật.
Cứ thế, hắn điên cuồng tu luyện trong không gian tầng thứ ba.
Cho đến khi thể chất đã vượt xa người thường, đủ để ứng phó với tình huống thông thường, hắn mới phá quan mà ra.
Trở về phòng, Tào Côn xem giờ, 23 giờ 32 phút 45 giây, ngày 23 tháng 4.
Kéo rèm cửa, bên ngoài trời tối gió cao, chính là thời cơ tốt để hành động.
Thế là hắn không do dự nữa, trả phòng rồi đi về phía kho lạnh.
Kho lạnh ban đêm vẫn sáng đèn, nhưng người tuần tra đã không còn.
Tào Côn đội đầu lâu cao su, khẩu trang, mũ, và mặc đồng phục cosplay.
Tìm một bức tường, dùng năng lượng không gian lấy đi lớp đất bên dưới, đào một cái hố, vừa định chui vào.
Bỗng nhiên, một con chó từ trong đó chui ra, sủa vài tiếng dữ dội, gọi tất cả bảo vệ tuần tra gần đó đến.
Tào Côn trong lòng thầm hận, hắn đưa tay ra, cánh tay đầy trang bị liền bị cắn, nhưng con chó becgie này cũng bị hắn túm lên.
Sau đó, một người một chó đến Sơn Hà Không Gian.
Con becgie đó cũng thông minh, thấy không gian thay đổi, đột nhiên xuất hiện ở môi trường xa lạ, trên người như có sức mạnh vô hình áp chế nó.
Nó biết đã đắc tội với nhân vật lớn, liền nằm rạp xuống đất đầu hàng.
Và phát ra tiếng sợ hãi “ẳng ẳng ẳng!”
“Mày cũng biết sợ à? Tối rồi không đi ngủ, làm tao giật cả mình mày biết không?” Tào Côn mặt hơi khó coi.
Hắn vốn đã có chút chột dạ về việc sắp làm, giờ lại bị một con chó phát hiện, trong lòng càng thêm bất an.
“Gâu gâu gâu! Oa oa! Oa oa oa oa!” Con becgie này biết khá nhiều thứ tiếng, tiếc là Tào Côn không hiểu.
“Sủa cái gì mà sủa, ơ! Sao tao thấy mày quen quen nhỉ?”
Nghe giọng chó độc đáo này, cộng với dòng máu becgie thông linh, nhất thời khiến hắn nhớ đến một “Chiến Lang” của một quân khu nào đó ở kiếp trước.
Kiếp trước, ở một quân khu nọ, có một con becgie thức tỉnh dị năng không gian, dựa vào thân pháp xảo trá mà một đường trỗi dậy, cuối cùng trở thành hung thú cấp chín.
Thậm chí sau khi vài khu tập trung cuối cùng của loài người bị hủy diệt, hắn còn từng thấy bóng dáng của “Chiến Lang” đó trong đống đổ nát.
Chỉ là lúc đó “Chiến Lang” đã mù một mắt, cụt một tai, suốt ngày loanh quanh gần đống đổ nát.
“Chiến Lang! Nghiêm!” Một mệnh lệnh được đưa ra, con becgie này lập tức nhanh chóng bò dậy, ngồi ngay ngắn trên mặt đất.
“Cái này… không phải chứ!” Tào Côn cảm thấy thật nực cười, hắn đến đây định làm một vố lớn không thành, kết quả lại nhặt được vua của giới chó tương lai!
Vận may này biết tìm ai nói lý đây?
“Hê hê hê! Không phải tao bắt mày đâu nha, là mày tự dưng đưa tới cửa đấy!”
Chiến Lang nghe Tào Côn cười hê hê quái dị, sợ đến nỗi lại nằm rạp xuống đất, hai mắt cẩn thận quan sát biểu cảm của hắn, vô cùng giống người.
Ai ngờ, Tào Côn lại lấy ra đủ loại đồ ngon, như thịt kho tàu, móng giò lợn, gân bò v.v., đều là món yêu thích của nó.
Nhưng dù hắn có dụ dỗ thế nào, con becgie này chảy nước dãi đầm đìa, cũng không ăn đồ hắn đưa.
Thực ra Tào Côn cũng biết, muốn dụ Chiến Lang đi là không thể.
Với lòng trung thành của nó, dù có giữ nó bên cạnh, tương lai nó trở thành hung thú cấp chín, cũng vẫn sẽ quay về đây.
Nơi này có sứ mệnh và trách nhiệm của nó.
Còn muốn mua một con chó hưởng lương từ quân khu, lại càng không thể.
Vì vậy, sau khi chiêu đãi Chiến Lang một bữa, thấy xung quanh Sơn Hà Châu không có ai, hắn lại đem nó ra ngoài.
“Về đi Chiến Lang, nghe chủ mày gọi sốt cả ruột kìa.” Tào Côn cười nói.
Và con becgie này nghe Tào Côn nói thế, lại có chút không nỡ đi.
“Chiến Lang! Chiến Lang! Mày ở đâu? Chiến Lang! Suỵt…! Chiến Lang!” Trong tường có một chiến sĩ đang gọi.
Nghe tiếng, Chiến Lang cuối cùng luyến tiếc nhìn Tào Côn một cái, rồi chui vào lỗ tường.
“Hừm, vẫn đánh giá thấp cấp độ phòng thủ của kho dự trữ rồi. Xem ra mấy thứ vật tư này, không phải là của hệ thống giá rẻ, thì cũng là của bọn chuột to!”
Cuối cùng Tào Côn vẫn không tìm được cơ hội ra tay, đành phải từ bỏ chí lớn lúc trước.
Lúc này hắn mới biết kế hoạch cướp đoạt vật tư của mình bất khả thi đến thế nào.
Nhưng sự xuất hiện của Chiến Lang đã cho hắn một hướng đi mới.
Nếu con đường cướp vật tư dự trữ không thông.
Vậy thì tìm mấy sinh vật cấp chín trong tương lai, chiếm hữu chúng trước, cũng là một ý hay.
Nghĩ đến đây, Tào Côn lại tiếp tục nghiên cứu bản đồ, và dựa vào trí nhớ, xác định vị trí của vài sinh vật cấp chín trong tương lai.
Sáng hôm đó hắn lên máy bay rời khỏi nơi này.
Trên máy bay, hắn mơ màng ngủ thiếp đi, không biết bao lâu sau, bỗng nghe trong khoang có người hét lớn:
“Mau nhìn kìa! Ảo ảnh! Mau nhìn!”
“Đó là gì vậy! Trời ơi! Cảnh ảo ảnh này là ở chỗ nào trên Trái Đất vậy?”
“Không phải Trái Đất! Cảnh tượng này tuyệt đối không phải Trái Đất!”
