Chương 43: Đinh Khải Nam nổi trận lôi đình
Chiều tối.
Trên trời quả nhiên bắt đầu lất phất mưa.
Sở Uyển ngồi dưới mái hiên, nhìn lên bầu trời xám xịt, dường như lại trở về khoảng thời gian dưới những đám mây đen, vừa sợ nước mưa lại vừa lo nó đột nhiên tạnh.
Cô đưa tay ra hứng mưa, những hạt mưa trong vắt rơi vào lòng bàn tay, rồi từ từ chảy tràn, tạo thành một màn nước trong suốt.
Làn da trắng nõn vẫn hoàn hảo, không hề đỏ lên hay bị ăn mòn.
Thấy Sở Uyển ngồi một mình ngoài hiên, Đinh Khải Nam tò mò hỏi Kha Dương: “Này anh bạn, cô gái đó làm gì thế?”
Kha Dương ngước lên, nhìn theo hướng tay Đinh Khải Nam chỉ: “Không biết nữa, chị Uyển thích nghe tiếng mưa, chắc cũng đang để ý động tĩnh xung quanh ấy mà.”
“Cô ấy lợi hại không?”
Đinh Khải Nam phỏng đoán cái ‘chị Uyển’ trong miệng Kha Dương có thể chính là người dị năng đó.
Kha Dương chẳng nghi ngờ gì: “Tất nhiên rồi. Chị Uyển là người mạnh nhất đội tụi tớ, chị ấy dẫn tụi tớ đi đến tận bây giờ.”
Nghe vậy, Đinh Khải Nam xác nhận chị Uyển này chính là người dị năng mà họ phát hiện, không ngờ lại là con gái.
Nói xong, Kha Dương lại nhìn Đinh Khải Nam, tò mò hỏi: “Ớ, lúc nãy tớ nghe các cậu nói gì về đội trưởng, không lẽ cậu không phải đội trưởng đội này?”
Đinh Khải Nam cười xua tay: “Tớ có tài cán gì đâu, cậu không thấy mấy người này chả phục tớ à? Đội trưởng tụi tớ ra ngoài rồi, chắc mai mốt về.”
Kha Dương ngạc nhiên: “Ổng ra ngoài không dẫn theo các cậu à? Thời tận thế thì đoàn đội mới an toàn chứ.”
Lần này đến lượt Đinh Khải Nam đắc ý, hắn tự hào nói: “Đội trưởng tụi tớ rất lợi hại, một mình có thể ra vào thành phố đầy zombie.”
“Ghê thế.”
Kha Dương thán phục gật đầu, trong lòng cũng đoán đội của Đinh Khải Nam hẳn cũng có người dị năng.
Hai người cứ thế tán gẫu linh tinh, muốn moi thêm thông tin, nhưng đối phương giữ rất kín.
Kết quả nói chuyện cả buổi, đến tên của lão đại bên kia cũng không biết, chỉ xác nhận là người dị năng.
Trời dần tối.
Sở Uyển trở vào nhà, nhưng phát hiện người của Đinh Khải Nam đang nhóm lửa trong một phòng ngủ khác.
Cô cau mày lại xem thử, thấy Đinh Khải Nam không ở đó, bèn lên tiếng nhắc nhở: “Tối đừng nhóm lửa, sẽ thu hút côn trùng. Giờ bọn côn trùng bên ngoài đều tiến hóa cả, khó đối phó lắm.”
Mấy người trong phòng có vẻ không vui, trưa nay vừa xích mích với Lý Phúc Trân, ấn tượng về nhóm Sở Uyển vốn đã không tốt, giờ lại đến nói họ sai.
Nhưng trước đó Đinh Khải Nam đã cảnh báo họ không được thù oán với đối diện.
“Không sao đâu, tụi này tối trước cũng nhóm lửa mà, rất an toàn.”
“Cảm ơn đã nhắc nhở.”
“Biết nguy hiểm rồi, yên tâm đi, lát tụi này sẽ dập.”
Mấy người ngoài miệng nói có lễ, nhưng tuyệt không có ý dập lửa. Sở Uyển càng nhíu mày, nhưng bạn không thể đánh thức một người đang giả vờ ngủ.
Thấy họ không nghe, Sở Uyển cũng không nói thêm, quay về phòng mình, định kêu mọi người về xe, không đi cùng bọn họ nữa.
Vừa đến cửa phòng, đã thấy Đinh Khải Nam và Kha Dương ngồi cùng nhau, có vẻ đang nói chuyện rôm rả.
Sở Uyển nhắc: “Đinh Khải Nam, đồng đội của cậu nhóm lửa trong phòng kìa.”
“Cái gì?”
Đầu Đinh Khải Nam ong ong, trong lòng chửi thề lũ ngu này, chẳng phải đã bảo phải cẩn thận sao, tỉ lệ động vật tiến hóa ở đây rất cao mà?
Hắn vỗ vai Kha Dương: “Anh bạn, có dịp nói chuyện sau nhé.”
Đinh Khải Nam hấp tấp rời đi, tiếp theo là giọng nói vừa giận dữ vừa bất lực của hắn vọng từ phòng bên cạnh.
“Thằng nào cho chúng mày nhóm lửa?”
“Chiều tao đã nói thế nào? Chúng mày muốn dẫn hết lũ côn trùng tiến hóa xung quanh về đây hả?”
“Có tí kiến thức không vậy?”
“Muốn chết thì ra ngoài kiếm cái dây, đừng có kéo tao theo.”
“Tao chịu đủ rồi đấy, chúng mày còn chưa thấy rõ tình hình à? Đội trưởng mang theo chúng mày là vì nể mặt cảnh sát Trần đấy.”
“Với tần suất tìm chết của chúng mày, lần này đội trưởng về, bảo đảm đá chúng mày ra ngoài, một mình ổng đi luôn.”
...
Đinh Khải Nam dường như thực sự nổi giận, chửi rủa một hồi lâu, ngay cả Sở Uyển và mọi người ở phòng bên cũng ngây người.
Kha Dương chép miệng: “Anh bạn này gân cổ lên khỏe thật.”
Lâm San San than thở: “Đội trưởng của họ cũng đen đủi thật, gặp phải lũ người này, đổi lại tôi thì tôi chạy mất dép từ tối hôm trước rồi.”
Sở Uyển lắc đầu: “Đội trưởng đó không ngốc đâu, cậu không thấy ổng đi làm việc không dẫn theo mấy người này à? Thái độ đó rõ ràng là không muốn quản.”
Đào Văn Thụy cảm thán: “Tội nghiệp Đinh Khải Nam thật.”
Chờ Đinh Khải Nam mắng xong, Kha Dương qua xem thử, định an ủi vài câu, thực ra là muốn xem lửa đã dập chưa, nhưng thấy bầu không khí nặng nề trong phòng, suy nghĩ một lát rồi không lại gần, quay về chỗ mình.
Vì phát hiện trước đó, Sở Uyển hơi lo xảy ra chuyện, bàn với mọi người xong quyết định thay phiên thức đêm.
Kha Dương và Phó Vãn Vãn thức canh nửa đầu, Sở Uyển một mình thức canh nửa sau.
Những người khác sẽ thay ở lần sau.
Mười giờ hơn, mưa tạnh, mây đen tan đi, mặt trăng lạnh lẽo lơ lửng trên cao, trong phòng có chút ánh sáng.
Ngoài nhà vang lên tiếng ve kêu, nghe có vẻ xa. Để cẩn thận, Kha Dương vẫn tới bên cửa sổ nhìn ra ngoài.
Không phát hiện bất thường, sau đó yên lặng quay lại ngồi.
Phó Vãn Vãn nhỏ giọng hỏi một câu, Kha Dương lắc đầu: “Không sao, chắc là mấy con côn trùng bay nhỏ hoạt động về đêm thôi.”
Mười hai giờ.
Sở Uyển tỉnh dậy đổi ca cho hai người, họ yên tâm nằm xuống ngủ.
Sở Uyển ngồi xếp bằng, vừa canh giờ vừa tu luyện. Nguyên lực ở đây vào đêm hoạt động mạnh hơn ban ngày, tốc độ hấp thụ cũng nhanh hơn một chút.
Không biết bao lâu sau, ngoài cửa sổ vọng vào tiếng sột soạt. Sở Uyển mở mắt, đứng dậy ra cửa sổ nhìn.
Dưới ánh trăng, một đám bóng đen san sát từ xa đang vây lại gần.
“Dậy mau, có chuyện rồi.”
Sở Uyển vội đánh thức mọi người, lại gọi một tiếng với bên Đinh Khải Nam, rồi ra cửa sổ phòng khách xem xét tình hình, những bóng đen đã bao vây căn nhà.
Lâm San San và mấy người cũng thức dậy, lập tức đứng bật dậy, thấy cảnh bên ngoài, ai nấy đều căng thẳng.
“Trời ơi.”
“Đâu ra lắm côn trùng thế này?”
Phó Thừa Dĩnh cau mày: “Sau mưa thì côn trùng vốn đã nhiều, nhưng chúng cùng kéo tới đây, chắc chắn có thứ gì hấp dẫn.”
“Phải phá vây.” Sở Uyển phóng ra từng đạo Phong nhẫn, trước tiên xử lý lũ côn trùng ở cửa, rồi nhìn sang Đào Văn Thụy: “Côn trùng sợ lửa, dùng quả cầu lửa của anh đi.”
Đào Văn Thụy bước lên, kéo mạnh cửa ra, ném một quả cầu lửa ra ngoài, rồi nhanh chóng đóng cửa.
Bụp!
Quả cầu lửa nổ tung ngoài sân, ánh lửa sáng rực chiếu sáng cả căn nhà.
Lúc này nhóm Đinh Khải Nam mới lục tục đi ra, người nào người nấy hoảng loạn, chẳng biết phải làm sao.
“Vô dụng rồi. Lũ côn trùng lại kéo lên, làm sao đây?”
“Đinh Khải Nam, anh nghĩ cách nhanh lên, tôi không muốn chết ở đây!”
...
Nghe đám người sau lưng la hét ồn ào, Sở Uyển vô cùng bực mình.
