Chương 82: Lặng lẽ phất lên
Phía Sở Uyển cũng không ít muỗi, nhưng trên người cô có xịt chống muỗi, lũ côn trùng bây giờ nhạy hơn trước tận thế, xung quanh chẳng có con nào, thậm chí mấy sinh vật tiến hóa khác cũng tránh xa.
Đợi từ sáng đến chiều tối, cây lớn chẳng động tĩnh gì.
Nhưng mấy sinh vật tiến hóa xung quanh chẳng có ý định rời đi, vẫn ở gần đó, đôi mắt xanh lè nhìn chằm chằm vào cây lớn.
Chẳng ai biết trái cây chín lúc nào, muốn cướp cơ hội tiến hóa thì phải canh chừng không ngừng.
Trời tối dần, nhưng cây lớn lại càng sáng, những đốm sáng trên lá chiếu sáng xung quanh, như dải ngân hà rơi xuống trần gian, từng trái tỏa ánh huỳnh quang vàng trên cây chính là ân huệ của thần dành cho thế gian.
“Đẹp quá đi mất.”
Nhìn cây sáng lung linh, Lâm San San không kìm được xuýt xoa, bây giờ mà có mạng chụp ảnh đăng lên, chắc chắn triệu view luôn.
Tách.
Đang nghĩ thế, Sở Uyển đã lấy điện thoại chụp một tấm. Lần trước gặp biển hoa hồng không nghĩ tới, lần này không thể bỏ lỡ.
Tách tách tách!
Sở Uyển chụp liền mấy tấm nữa, định chụp nhiều để làm kỷ niệm.
Thấy cây lớn vẫn yên ắng, chẳng có động tĩnh gì, cô còn chụp cả mấy sinh vật tiến hóa xung quanh.
Một con chim trắng to như phượng hoàng đậu trên cành, thong thả rỉa lông.
Một con sóc xám nhỏ nằm trên đầu con hổ trắng, hai tay thu trước ngực, thèm thuồng nhìn cây tiến hóa, thỉnh thoảng nhảy nhót.
Còn rất nhiều tổ hợp kỳ lạ, Sở Uyển phát hiện cả vài con mèo và chó nhà trong làng.
Chẳng bao lâu, một mùi thơm nồng của trái cây thoảng tới, Sở Uyển vội cất điện thoại vào không gian, quan sát tình hình xung quanh.
Mùi thơm từ phía Diệp Tranh bay sang, khu rừng yên tĩnh cũng trở nên xáo động, các sinh vật tiến hóa đang nhanh chóng tiến lại gần đó, Sở Uyển cũng lặng lẽ tiến về phía cây lớn.
Ở rìa tán cây lớn, Sở Uyển dừng lại, núp trong bụi cỏ.
Diệp Tranh và ba người kia cũng lặng lẽ lui về phía sau, trận chiến giành trái này họ không tham gia, nhưng phải khuấy đục nước, càng đục càng tốt, như vậy Sở Uyển mới có cơ hội.
Gầm!
Phì phò!
Mùi trái cây càng lúc càng nồng, các sinh vật tiến hóa bước vào trạng thái chiến đấu.
Xoẹt.
Một trái rơi khỏi cây, con cáo tiến hóa đỏ gần nhất lao vút tới.
Mắt nó nhìn chằm chằm vào trái, miệng há rộng, định nuốt trái vào bụng, nhưng chưa kịp lại gần thì bị một con sói bạc lớn hơn vung móng đập bay, rơi vào bụi cỏ.
Đợi sói bạc quay lại, trái đã biến mất, hai con thỏ mập mạp, mắt đỏ ngầu, mặt mũi dữ tợn đuổi theo một con chồn vàng chạy mất.
Con chồn vàng ngậm trái chạy rất nhanh, nhưng bị một đàn sinh vật tiến hóa khác mắt xanh lè chặn đường.
Bây giờ chỉ có một trái rơi, tất cả sinh vật tiến hóa đều tập trung vào đó, muốn mang trái an toàn rời đi không dễ.
Trước mặt không đường, sau lưng có đuổi, con chồn vàng đứng yên tại chỗ, do dự một giây, vừa chồm mông chuẩn bị phóng một phát đại bác thì bên cạnh bỗng vang lên tiếng va chạm lớn.
Thấy con chồn sắp xì hơi, Diệp Tranh vội ngưng tụ mũi băng bắn về phía từng trái trên ngọn cây.
Đúng như dự đoán.
Dây leo quấn trên cành to lập tức vọt lên, quật gãy mũi băng của Diệp Tranh, làm kinh động bầy thú tiến hóa đang căng như dây đàn.
Bầy thú đang căng thẳng bị tiếng động bất ngờ này giật mình.
Còn con chồn vàng thì thừa cơ đột phá, chạy về phía rừng núi. Bầy thú nào để nó chạy, nhanh hơn vây kín con chồn.
Diệp Tranh tiếp tục ngưng mũi băng thu hút sự chú ý của cây lớn.
Lâm San San và mấy người ở xa hơn tạo tiếng ồn, thỉnh thoảng ném đá vào những trái trên ngọn, tạo giả tưởng có nhiều sinh vật tiến hóa thừa cơ hái trái.
Cây lớn dù có trí tuệ nhưng rốt cuộc không bằng con người.
Dây leo trên cây đều bị thu hút, bắt đầu tấn công vô tội vạ, vài con chim tham gia tranh trái cũng thành mục tiêu của dây leo.
Bầy thú tranh trái, dây leo đánh loạn xạ, mũi băng và đá thỉnh thoảng tập kích trái, cùng với lũ chim bị cây đánh nhầm thành kẻ trộm.
Cảnh tượng hỗn loạn vô cùng.
Phía bên kia.
Sở Uyển lẻ loi núp trong bụi cỏ, thấy cảnh hỗn chiến phía đối diện, biết cơ hội của mình đã đến.
Cô ngước nhìn trái trên đầu, phóng ra một phong nhẫn, tấn công trái gần nhất.
Gió vốn là vật tự nhiên, cây lớn không phát giác.
Xoẹt!
Trái rơi khỏi cây, Sở Uyển vội chạy tới, nhặt trái trên đất bỏ vào không gian, sau đó cảnh giác quan sát phản ứng của cây lớn và sinh vật tiến hóa.
Quả nhiên không phát hiện ra.
Bọn sinh vật xác định vị trí trái bằng mùi thơm, giờ trái chưa chín, tuyệt đối không tỏa mùi.
Thêm vào đó bên kia động tĩnh lớn, nếu không cố tình để ý, một tiếng trái rơi xuống đất căn bản không bị phát hiện.
Xác nhận an toàn.
Sở Uyển lại giở trò cũ, lại phóng ra một phong nhẫn. Nguyên lực thúc đẩy không khí tạo thành lưỡi dao sắc bén, cắt đứt cuống trái, cô đứng dưới đợi trái rơi vào tay.
Từng trái liên tiếp bị thu vào không gian, Sở Uyển chìm trong niềm vui thu hoạch.
Phong nhẫn bay ra, Sở Uyển đứng dưới, chắp tay đợi trái rơi, nhưng lần này trái không rơi xuống.
Một bóng xám bỗng lướt qua trước mắt cô, Sở Uyển theo phản xạ vươn tay chộp, liền nắm được bóng xám đó, hóa ra là một con sóc.
Hai chân nhỏ của nó ôm chặt trái trong lòng, đôi mắt to nhìn chằm chằm Sở Uyển, phát ra tiếng cảnh cáo.
Sở Uyển búng tay một cái vào trán nó: “Chuột nhắt, dám cướp đồ của tao, không muốn sống à?”
“Chít chít.”
Con sóc đau kêu lên, hai tay nhỏ ôm đầu dụi dụi, trái trên tay cũng rơi xuống, bị Sở Uyển bắt kịp bỏ vào không gian.
Thấy con sóc này gần giống như trước tận thế, không giống sinh vật tiến hóa, Sở Uyển bèn thả nó ra, tiếp tục công cuộc hái trái.
Con sóc nhỏ được thả xuống đất, đôi mắt đen to nhìn Sở Uyển một lúc, rồi leo lên cây bên cạnh, không dám cướp trái của cô nữa.
Nhìn lại tình hình bên kia, cuộc chiến giữa bầy thú đã đến hồi gay cấn.
Những con chim trên trời không thấy đâu nữa, bị dây leo đánh sợ.
Cây tiến hóa phát hiện ra Diệp Tranh và mấy người trốn trong bóng tối, dây leo dài rời khỏi phạm vi tán cây, bắt đầu tấn công họ.
Mấy người chỉ còn cách rút xa, Diệp Tranh vẫn đang cố gắng chống đỡ. Sở Uyển biết trận hỗn chiến này sắp kết thúc, vội tăng tốc hái trái.
Vừa thu hai trái vào không gian, dây leo đã đánh tới, Sở Uyển vội tránh né, trái trên cây cũng bị đầu dây leo xuyên thủng, mang về tán cây.
Cây lớn đã phát hiện ra Sở Uyển, những dây leo khác cũng kéo đến tiếp ứng.
Thấy vậy, Sở Uyển không hái nữa, quay người chạy vào rừng. Cô không để ý rằng, một bóng xám nhỏ cũng lẽo đẽo theo sau.
Thấy Sở Uyển rút lui, Diệp Tranh cũng dẫn Kha Dương và ba người rút lui.
