Chương 28: Tầm nhìn nguyên tố
“Với độ dẻo dai và cảm nhận mà nó thể hiện lúc này.
Nếu gặp nó ở ngoài không gian trống trải, chúng ta chưa chắc đã bắt được nó!”
Zombie biến dị còn được gọi là zombie cấp một, tương ứng với người thức tỉnh cấp một của loài người.
Có con thân thể trở nên cực kỳ mạnh mẽ và quái dị, có con lại giống người thức tỉnh, sở hữu năng lực không thể tưởng tượng nổi.
Kiếp trước Hàn Dương từng muốn khống chế chúng, hắn đã thử mấy lần, nhưng Hạt giống Ý thức khi khống chế đều gặp phải sự kháng cự dữ dội, giống như với động vật.
Mà cái giá của việc không khống chế được, là khiến zombie dựa theo bản năng săn giết hắn.
Có lần suýt nữa thì bị truy sát đến chết.
Lúc đó Hàn Dương cho rằng là do cấp độ dị năng của mình chưa đủ.
Cho nên khi đoán được tử thi hạch có thể dùng để bồi dưỡng zombie biến dị, hắn cũng không dám thử.
Sợ cuối cùng không những công cốc mà còn nguy hiểm đến tính mạng.
Giờ hắn đã cấp hai, có chút vốn liếng.
“Không thể đập kính trực tiếp được, không thì nó nhân cơ hội chạy ra ngoài thì hỏng bét!”
Hàn Dương quan sát thân xe một lát, nhanh chóng nghĩ ra cách.
Gần gương chiếu hậu của xe có một mảnh kính nhỏ hình tam giác, chỉ to bằng hai bàn tay, zombie có luồn lách thế nào cũng không chui ra được.
Hắn lấy búa đinh ra, “bộp bộp” hai tiếng đập vỡ nó.
Zombie bên trong ban đầu bị dọa lùi lại một bước, thấy có khe hở, lại vọt tới.
“Rầm” một tiếng đâm vào thân xe!
Máu thịt trên mặt zombie bị va đập đến nhão nhoét, trông càng dữ tợn.
Hàn Dương cắn nứt ngón tay, búng giọt máu có chứa Hạt giống Ý thức vào miệng đang há to của zombie.
Một sợi tơ tinh thần kết nối giữa hắn và zombie.
“Quả nhiên……”
Hạt giống Ý thức của Hàn Dương cảm nhận được sự kháng cự yếu ớt trong cơ thể zombie.
So với kiếp trước hắn thử khống chế zombie biến dị, khác nhau một trời một vực.
Khống chế nhẹ nhàng hơn nhiều.
Chẳng bao lâu, Hàn Dương lại nhận được thông tin zombie phản hồi.
Trong đó có một loại vận dụng năng lượng lập tức thu hút sự chú ý của hắn.
“Đoán đúng rồi, con zombie này quả nhiên có dị năng!”
Khác với việc năng lượng trong cơ thể Nam Nam tuần hoàn toàn thân, năng lượng trong cơ thể con zombie này chủ yếu vận hành ở phần đầu, đặc biệt là hai mắt và hai tai.
Hàn Dương mô phỏng năng lực của đối phương, lập tức cảm thấy một luồng nhiệt lưu dồn lên mắt và tai.
Cảnh tượng trước mắt hắn lập tức vỡ vụn rồi tái tạo, như bị phủ một lớp sương mỏng, nhìn gì cũng không rõ ràng, ngoại trừ…… con người và zombie!
Không, phải nói là những sinh vật có dấu hiệu sinh mệnh kích thước lớn!
Chúng giống như những con đom đóm phát sáng, giữa màn đêm rực rỡ đến lạ!
Bất kể là nhìn thấy trực tiếp, hay bị vật cản che khuất, chỉ cần nằm trong phạm vi tầm mắt, tất cả đều hiện ra rõ ràng trước mặt hắn.
“Hơi giống radar nhỉ! Không, đúng hơn là tầm nhìn nguyên tố!”
Hàn Dương nhớ tới một trò chơi nào đó từng chơi.
“Vậy là chế phục được rồi à? Lần nào xem cũng thấy khó tin!”
Nam Nam thấy zombie ngoan ngoãn rồi, tò mò nhìn chằm chằm nó.
“Vẫn là con mái đấy! Tiếc là khuôn mặt này hỏng mất……”
Hàn Dương hơi thích ứng với năng lực của zombie, phát hiện xung quanh không còn nguy hiểm, bèn đập vỡ cửa kính, mở cửa cho zombie ra ngoài.
Có lẽ do ở trong xe quá lâu, zombie ra ngoài vẫn còn chút không thích ứng, thân thể như con bánh quai chèo, giữ nguyên một tư thế kỳ dị.
Cuối cùng bản năng sinh vật vẫn chiếm ưu thế, chỉ thấy xương cốt zombie co giật nhanh một hồi, vậy mà dần dần khôi phục lại tư thế đứng thẳng như con người.
Lúc này Hàn Dương cũng nhìn rõ hình thể con zombie, quả nhiên là zombie nữ!
Vừa nãy trong xe, máu me khắp nơi, cộng thêm zombie vặn vẹo thân thể, toàn thân cũng đẫm máu, thật sự không nhìn ra.
Đợi nó đứng hẳn, ngực liền lộ rõ giới tính.
Quần áo nửa trên của nó không biết là bị móc hay bị xé, như mảnh vải rách, chẳng khác gì không mặc, muốn không nhìn ra giới tính cũng không được.
Đáng tiếc khuôn mặt nó sau khi liên tục va đập vào xe đã thảm không nỡ nhìn, cộng thêm máu bẩn và mùi hôi trên người, Hàn Dương cũng chẳng có tâm trạng nhìn nhiều.
“Được rồi, nguy hiểm đã giải trừ, chúng ta đổ dầu diesel thôi.”
Hàn Dương đi tới trước xe tải, tìm nắp bình xăng vặn ra, lại từ trong ba lô lấy ra cái ống đã chuẩn bị trước đó nhét vào bình xăng.
Hắn hút một hơi thật mạnh, dầu diesel lập tức không ngừng được hút vào cái thùng mà hai người vừa khiêng tới.
Liên tiếp đổ đầy hai thùng rưỡi, gần 50 lít dầu diesel, mới không còn dầu chảy ra nữa.
“Xe này dầu cũng khá đấy chứ!”
Nam Nam vui vẻ dùng băng keo dán kín miệng thùng, hai người cùng khiêng lên xe ba gác.
Hàn Dương suốt quá trình bật dị năng của zombie quan sát xung quanh, để đảm bảo an toàn.
“Có dị năng của con zombie này, sau này chúng ta có thể tránh được không ít nguy hiểm rồi!”
Cuối cùng cũng không cần duy trì dị năng liên tục, Nam Nam tâm trạng khá tốt, dù sao cứ dùng dị năng mãi cũng tốn sức lắm.
“Vẫn không thể quá chủ quan được, cậu quên là bị con zombie này phát hiện ra sao à?
Ai biết lại có năng lực gì có thể né được sự dò xét của năng lực này?”
Hàn Dương cảnh cáo!
“Thôi được!”
Nam Nam bĩu môi, nhưng cũng biết Hàn Dương là vì an toàn của hai người.
“Chúng ta có tiếp tục tìm dầu diesel nữa không?”
Hai người để dầu diesel xong, Nam Nam thấy trên xe ba gác vẫn còn một cái thùng rỗng, liền hỏi.
“Chỗ dầu này chắc đủ dùng đến lúc chúng ta chuyển nhà, giờ đi tìm cửa hàng kim khí trước đã.”
Nam Nam không ý kiến, hai người không lái xe ba gác nữa, mà đi bộ về phía đông.
Zombie nữ đi trước dò đường.
Họ vừa quan sát tình hình đường xá, vừa tìm cửa hàng kim khí.
“Tôi nhớ gần đây có một cửa hàng mà.”
Ký ức của Hàn Dương có chút mơ hồ, dù sao tính cả một năm tận thế trước khi trọng sinh, thời gian thật sự hơi lâu rồi.
“Anh Hàn tìm cửa hàng kim khí là muốn tìm vũ khí à?”
Nam Nam nhớ trước đó Hàn Dương có nhắc qua một câu.
“Đúng vậy! Vũ khí trong tay chúng ta quá kém!”
Hàn Dương lắc lắc cây dù trong tay, sau hai ngày liên tục chém giết, đầu dù đã hơi vẹo, thân dù có xương dù chống đỡ nên còn đỡ.
Nam Nam cũng nhìn cây gậy leo núi trong tay mình.
Càng ngày sức lực càng lớn, đúng là dùng không còn vừa tay, nhẹ hều, không có cảm giác thực tế.
Có lúc dùng sức quá mạnh, thân gậy đều cong, sợ một phát lại đâm gãy.
“Vẫn là cái búa với tay hơn, giá mà to và dài hơn một chút thì tốt!”
Nam Nam siết chặt cây búa trong tay còn lại.
Một dài một ngắn hai món vũ khí, là trang bị tiêu chuẩn của hai người, để ứng phó với chiến đấu ở các cự ly khác nhau.
“Với sức của cậu, có thể dùng rìu cứu hỏa cán dài hoặc rìu phá núi rồi, đảm bảo một phát một cái đầu, chỉ là thứ này khó tìm!”
Thành phố khác với thôn quê hay núi rừng, bình thường ai lại dùng rìu phá núi.
“Rìu phá núi à?”
Trong đầu Nam Nam hiện lên hình ảnh một cây rìu lớn cán dài hai lưỡi.
Hình như đã thấy ở đâu rồi thì phải?
“A! Tôi biết ở đâu có rồi!”
Đột nhiên, Nam Nam vui vẻ nhảy dựng lên.
“Tôi biết một người, trong nhà sưu tầm rất nhiều vũ khí……”
