Thấy bà chủ tự sát, Long ca nổi điên: "Con đàn bà chết tiệt!"
Nhưng đón chờ hắn,
Là một cú đấm nhanh đến mức chỉ còn thấy tàn ảnh!
"Ầm——"
Thân hình Long ca văng mạnh ra ngoài, thậm chí không kịp kêu một tiếng.
Bức tường khác của siêu thị cũng hoàn toàn bị phá hủy.
Long ca như một quả đạn pháo, xuyên thủng mọi vách ngăn cản trở, rơi ngay xuống nền xi măng ngoài đường.
Đám tân nhân loại đang cắn xé trên phố lập tức có mục tiêu mới.
Trần Hiêu đứng tại chỗ, liếc nhìn nắm đấm, trong lòng bất lực:
Ra tay hơi mạnh rồi!
Cái siêu thị này không ở được nữa, chắc chẳng bao lâu nữa sẽ thất thủ.
"Hiêu ca, giờ làm sao?"
"Đổi chỗ thôi."
...
Rời khỏi siêu thị vừa bị đục thủng.
Trần Hiêu, Trương Minh, Thang Thi Nhu, Lưu Minh Thanh, bốn người nhanh chóng tìm được một siêu thị khác.
Siêu thị này quy mô cũng không lớn, bố cục giống hệt cái vừa rồi.
Khác với siêu thị trước, vị trí của siêu thị này rất hẻo lánh.
Nhờ có Lưu Minh Thanh, dân trong khu, dẫn đường mới tìm được.
Nhìn từ bên ngoài, nơi này rất ngăn nắp, có lẽ chưa bị cướp phá.
Trần Hiêu dùng 【Long Tức】 thăm dò một chút, có thể xác định bên trong không có ai.
Coi như là một lựa chọn khá an toàn.
Cạy khóa thô bạo xong, mấy người vào siêu thị, bắt đầu nghỉ ngơi.
Trần Hiêu cởi bỏ bộ đồ bệnh nhân ướt sũng máu.
Rồi lấy từ giá treo một bộ quần áo, trông sạch sẽ tinh tươm.
Là một bộ áo khoác gió màu đen tuyền, vừa vặn.
Trương Minh và lão Lưu thì cùng nhau khiêng một kệ hàng lớn chắn trước cửa, bắt đầu quan sát tân nhân loại qua lớp kính.
Có Trần Hiêu ở đây, họ cảm thấy an toàn vô cùng.
Đây là cơ hội tốt để nghiên cứu tân nhân loại ở cự ly gần.
Thay quần áo xong, Trần Hiêu ngồi thẳng vào ghế chủ, ăn lẩu tự sôi:
"Lão Lưu, nếu tôi nhớ không nhầm, nhà ông ở ngay khu chung cư này phải không."
Lưu Minh Thanh gật đầu, dò hỏi:
"Tôi thấy thảm họa không còn nguy hiểm như lúc mới bùng phát nữa, lát nữa tôi muốn mang theo ít đồ ăn, vợ con tôi vẫn đang đợi..."
Dù có tình thầy trò, nhưng Lưu Minh Thanh biết rõ thực tế.
Nên dù siêu thị có nhiều vật tư đến đâu, muốn lấy một ít cũng phải hỏi chủ nhân thực sự.
Dù sao, Trần Hiêu trước mặt đây, đã không còn là cậu bé ngày xưa nữa.
Tuy không biết cậu ta thức tỉnh thiên phú gì, nhưng với sức mạnh vừa bộc phát trong ngày tận thế, cậu ta chắc chắn không phải kẻ tầm thường.
Trần Hiêu liếc nhìn đồng hồ, đã hơn bốn giờ.
Còn chưa đầy hai tiếng nữa là trời sáng.
Dù bây giờ nhìn ra ngoài, trời vẫn tối đen như mực.
Nhưng Trần Hiêu biết, vào lúc sáu giờ, quy tắc 【Trời Tối】 sẽ hết hiệu lực.
Bầu trời sẽ lập tức bừng sáng!
"Được, đợi đến năm giờ, ông có thể về."
Một mặt, Trần Hiêu lo cho sự an toàn của lão Lưu, từ năm giờ trở đi mức độ nguy hiểm thực ra đã gần như ban ngày.
Mặt khác, anh cũng để lão Lưu có đủ thời gian, chất đủ vật tư mang về nhà, dù sao ông ấy còn hai đứa con.
Trong ngày tận thế, Trần Hiêu làm được như vậy, coi như đã trả hết ân tình với lão Lưu.
Lão Lưu chắp tay, hèn mọn cúi đầu lạy Trần Hiêu hai lạy, khiến Trần Hiêu cảm thán vô cùng.
Ăn uống no say, Trần Hiêu tiễn lão Lưu về, quay lại phòng trong của siêu thị.
Trương Minh canh giữ ở cửa, cố gắng hết sức để chứng minh giá trị của mình.
Trần Hiêu cũng vui vẻ có người chủ động thức canh, anh vẫy tay với Thang Thi Nhu.
"Tối nay em ngủ chỗ tôi."
Thang Thi Nhu trong lòng dù rung động, nhưng thực ra cô đã chuẩn bị tinh thần từ trước.
Không ai vô duyên vô cớ giúp mình.
Khoảnh khắc này cuối cùng cũng đến.
"Hiêu ca, Thi Nhu là..."
Trương Minh muốn ngăn cản, anh không muốn thấy cảnh này, nhưng khi chạm phải ánh mắt của Trần Hiêu.
Anng ta chùn bước.
Anh ta đã chứng kiến Trần Hiêu từ căng tin một đường giết đến siêu thị.
Loại người này, chỉ cần không vừa ý là thực sự sẽ xử đẹp mình.
Hơn nữa còn có ơn cứu mạng...
Cuối cùng Trương Minh không nói hết câu, đứng ở cửa siêu thị, như già đi mười tuổi.
Thang Thi Nhu mặc chiếc váy ôm sát màu đỏ, đôi dép cao gót trong suốt.
Trong ánh máu, càng thêm hợp cảnh, cũng càng thêm quyến rũ.
Trần Hiêu gọi cô đến ngủ, cũng chỉ muốn nói chuyện tâm tình thôi.
Ừm... đúng, nói chuyện tâm tình.
Người phụ nữ này trong tương lai có tiền đồ vô cùng, đó là nữ thần của biết bao nam thanh nữ tú Giang Bắc!
Thiên phú đáng sợ của cô cũng đủ để khiến cô trở thành người mà mọi thế lực đều tranh giành.
Thang Thi Nhu không trả lời có hay không, mà thướt tha bước về phía Trần Hiêu.
Trương Minh nhìn dáng người cao gợi cảm của Thang Thi Nhu, lòng như nhỏ máu.
Trong tâm trí anh ta, họ mới là một đôi!
Thang Thi Nhu từng bày tỏ "tình ý" với anh ta!
Nhưng bây giờ, họ không còn lựa chọn nào khác!
Trương Minh tin rằng, dù bây giờ Thang Thi Nhu chưa phải phụ nữ của anh ta.
Thì sau này nhất định cũng là phụ nữ của anh ta!
Không biết có phải tự thôi miên không, tâm trạng Trương Minh đã khá hơn.
Anh ta quay đầu, không nhìn bóng lưng yêu kiều của Thang Thi Nhu nữa.
Trần Hiêu đợi Thang Thi Nhu vào phòng, liếc nhìn Trương Minh đang nghiêm túc canh cửa, trong lòng cảm thán:
Minh à, cô gái này em không giữ nổi đâu, vừa nãy không có anh, chết trong cuộc chính là em rồi.
Dĩ nhiên, những lời này anh sẽ không nói với Trương Minh, anh quay người khóa trái cửa.
