CHƯƠNG 10: Bạn trai cắm sừng
Lâm Ý không ngờ lại gặp An Nặc ở đây. Vốn tưởng khi mạt thế bùng nổ, một cô gái như cô ấy không trốn đi đâu đó thì cũng đã hóa thành xác sống rồi.
Không ngờ cô ấy lại chạy thoát đến được nhà thi đấu, lại còn vừa vặn đụng phải cảnh Tô Lâm Lâm đang ở cùng mình!
Vẻ mặt hắn bỗng trở nên lúng túng, nhưng trong lòng lại có một chút... vui sướng kỳ lạ!
Nhìn xem, mình được săn đón thế nào. Ngay cả bạn cùng phòng của cô cũng thích mình!
Nhưng mà, mình đâu phải kẻ cắm sừng khốn nạn. Lát nữa phải giải thích thế nào đây?
Ánh mắt hắn trầm tư, vẫn chần chừ chưa dám tiến lên.
Ngô Dụng đưa mọi người đến ngồi gần cửa sổ, còn Trương Tưởng vừa nhìn thấy bạn học của mình đã lập tức chạy đến.
Ngô Dụng không bận tâm đến việc hắn đi đâu, chỉ lấy từ trong túi ra mấy gói bánh mì và mấy chai nước đưa cho mọi người.
“Đồ trong siêu thị chúng tôi dự định lát nữa mới đi kiểm kê. Đây là đồ anh Châu mua trước khi mạt thế xảy ra.”
Trên đường đến nhà thi đấu, Thiệu Khinh Châu nhận được cuộc gọi của Ngô Dụng. Vì chưa kịp ăn trưa nên anh đã mua khá nhiều đồ ăn.
Không ngờ còn chưa kịp để mọi người ăn thì xác sống đã bùng phát!
An Nặc nhìn bàn tay dơ bẩn của mình, tuy điều kiện có hạn...
Nhưng cô thật sự không thể dùng đôi tay như thế này để nhét đồ ăn vào miệng mình!
Hơn nữa trên tay còn dính những vết máu không thể lau sạch. Bị xác sống cào trúng sẽ biến thành xác sống, vậy nếu máu này dính vào miệng...
Nghĩ vậy, cô nhìn về phía người đàn ông bên cạnh.
“Trên tay tôi dính đầy máu xác sống, anh có khăn giấy ướt không?”
Không biết bây giờ đã cúp nước chưa, nhưng chắc trong siêu thị vẫn có khăn giấy ướt.
Ngô Dụng: “Cần gì phức tạp thế, nhà vệ sinh trong nhà thi đấu vẫn chưa cúp nước!”
Nước trong nhà vệ sinh của nhà thi đấu tạm thời vẫn chưa bị cúp, coi như là một chút an ủi tâm lý cho mọi người.
Thiệu Khinh Châu đứng dậy: “Tôi dẫn mọi người đi!”
“Bọn tôi cũng đi.”
Hứa Thịnh Dương và mấy người khác lần lượt đứng dậy. Ở bên ngoài vật lộn với xác sống, trên người họ ai cũng dính đầy dơ bẩn, lúc này có nước thì thật là quá tốt!
Nước sạch hắt lên mặt, những vệt máu đỏ được rửa trôi đi...
Đôi mắt màu nâu nhạt của An Nặc dán chặt vào đôi tay mình, cô dùng sức chà rửa. Nhìn kỹ sẽ thấy bờ vai cô gái khẽ run rẩy.
Cả đoạn đường này cô đã luôn cố nhịn!
Nghĩ lại mình sống hơn hai mươi năm, ngay cả gà cũng chưa từng giết, vậy mà bây giờ lại phải trực tiếp đối mặt với xác sống!
Mà những con xác sống đó... từng là con người...
Hứa Thịnh Dương bước đến bên cô, trong ánh mắt thoáng hiện sự yếu đuối: “Hôm ở phòng nhạc, cảm ơn cô.”
Nếu không phải An Nặc phản ứng kịp, có lẽ giờ này anh đã trở thành một con quái vật ngoài kia.
“Chuyện nhỏ thôi.”
An Nặc lắc đầu. Trong tình huống như vậy, cô nghĩ dù là ai cũng sẽ đưa ra lựa chọn giống mình.
Chỉ khi bình tĩnh phán đoán mới có thể sống sót!
“Thật ra người đó là đàn chị của tôi... trước đây từng tham gia cùng một câu lạc bộ với tôi, cho nên lúc đó tôi mới do dự.”
Tựa vào bồn rửa, Hứa Thịnh Dương khẽ nói.
Bạn học thân thiết biến thành quái vật ăn thịt người, điều này đã giáng một cú sốc lớn vào thế giới quan của anh.
Cả đoạn đường này nhìn có vẻ anh là người dẫn dắt mọi người, nhưng thật ra chỗ dựa tinh thần lại là An Nặc.
Nếu không có cô, có lẽ lúc đó anh đã biến thành xác sống rồi!
An Nặc im lặng. Cô có thể hiểu sự yếu đuối trong lòng Hứa Thịnh Dương, nhưng lại không thể nói ra một lời an ủi nào.
Trong tình huống này, an ủi nhiều đến đâu cũng chỉ là vô nghĩa.
“Chúng ta sẽ thoát ra được.”
Vốc một vốc nước hất lên mặt, cô dùng khăn mặt lau nhẹ, đôi mắt màu nâu nhạt trở nên kiên định hơn một chút.
Dù thế nào đi nữa, cô cũng phải nghĩ mọi cách để sống sót.
Thiệu Khinh Châu đứng bên ngoài, đôi mắt đào hoa thoáng nét u sầu, lặng lẽ nghe hai người bên trong trò chuyện.
Anh muốn bảo vệ người bên trong, nhưng cũng muốn An Nặc trưởng thành...
Dù sao, nếu anh không còn ở bên cô thì phải làm sao đây...
Mọi người quay lại nhà thi đấu. An Nặc nhíu mày, ánh mắt rơi trên người Lâm Ý đang cười nịnh.
Cô không đi tìm hắn, vậy mà hắn còn dám tìm đến?!
Nhìn thấy mọi người quay về, Lâm Ý lập tức đứng dậy.
“Nặc Nặc, may mà em vẫn an toàn, không thì anh lo lắng đến chết mất.”
Không biết xấu hổ!
Ngay lập tức, những người biết rõ nội tình đều đồng loạt thầm mắng câu này trong lòng.
Bên cạnh Lâm Ý còn có Tô Lâm Lâm đang diện váy ngắn, đi giày cao gót, trang điểm đậm.
Lúc này hai người cách nhau chỉ một cánh tay, nhưng đôi mắt của Tô Lâm Lâm lại dán chặt vào Thiệu Khinh Châu.
Cô ta đã nghe nói từ lâu rằng Thiệu Khinh Châu của trường Kinh tế không chỉ là học thần mà còn sở hữu khuôn mặt đẹp như yêu tinh hồ ly!
Hôm qua từ xa cô ta đã để ý đến anh, giờ lại gần càng thấy...
Làn da trắng nõn này, đôi mắt đào hoa quyến rũ này... ngay cả phụ nữ nhìn thấy cũng phải ghen tỵ mất thôi...
Ánh mắt cô ta xoay chuyển, âm thầm tính toán...
Thiệu Khinh Châu chịu ra ngoài cứu Hứa Thịnh Dương, xem ra lòng dạ không tệ, hơn nữa vụ náo loạn trong nhà thi đấu hôm qua cũng do anh giải quyết.
Bây giờ bên ngoài đầy nguy hiểm, tên Lâm Ý bên cạnh mình vừa không đẹp vừa vô dụng, xem ra mình vẫn nên sớm tìm một cây đại thụ để dựa vào!
Người đàn ông đẹp trai vừa có năng lực trước mắt này, đương nhiên là mục tiêu của cô ta!
Còn An Nặc sao? Cô ta hoàn toàn không để vào mắt.
Chỉ là một con nhóc nhờ có Hứa Thịnh Dương mới may mắn từ phòng nhạc chạy thoát đến đây mà thôi!
Nhưng hiện tại con nhóc này vẫn còn có chút tác dụng. Cô ta có thể mượn con nhóc này để thuận lợi ở lại trong nhóm nhỏ của Thiệu Khinh Châu.
“An Nặc, tớ là Tô Lâm Lâm đây, lo cho cậu quá!”
Khuôn mặt thanh tú của cô ta lập tức hiện đầy vẻ lo lắng, đôi mắt rưng rưng sắp khóc, vừa nói vừa định nắm lấy cánh tay An Nặc.
Ánh mắt Thiệu Khinh Châu sắc lạnh, nhíu mày, trực tiếp kéo An Nặc lùi lại, khiến cô ta chụp hụt!
Đồng thời, trong mắt anh thoáng qua một tia u ám.
Ánh mắt vừa rồi của con đàn bà này khiến người ta khó chịu vô cùng!
An Nặc không thèm để ý đến Tô Lâm Lâm. Trong mắt cô, Tô Lâm Lâm có vấn đề!
Nhưng vấn đề thật sự trong mối quan hệ của hai người lại là sự phản bội của Lâm Ý!
“Lâm Ý, chuyện hai người tôi đã biết từ lâu. Tôi, An Nặc... chúc hai người mãi mãi bên nhau!”
Ánh mắt cô hơi lạnh, thốt ra những lời dứt khoát cắt đứt quan hệ.
Nếu là trước mạt thế, có lẽ cô vẫn sẽ chìm đắm trong những chuyện tình cảm này, nhất quyết truy hỏi một lý do tại sao;
Nhưng bây giờ cô mệt mỏi quá rồi!
Cả đêm không hề chợp mắt, cô chỉ muốn ăn chút gì đó rồi nghỉ ngơi một lát...
Vẻ mặt Lâm Ý có chút sửng sốt, môi hắn run run, ánh mắt khẽ liếc qua Thiệu Khinh Châu và những người khác.
Lần này hắn đến là quyết tâm phải gia nhập nhóm này. Trên đường chạy trốn hôm qua hắn đã hiểu rõ, chỉ dựa vào một mình thì căn bản không sống nổi.
Nhìn thấy bọn xác sống là hắn đã chân mềm nhũn.
Thiệu Khinh Châu và mấy người kia tài cao gan lớn, có lẽ hắn có thể gia nhập vào đó, lợi dụng nước đục thả câu để sống sót!
Vốn dĩ chuyện này chẳng có chút hy vọng nào, nhưng cho đến khi nhìn thấy Thiệu Khinh Châu bọn họ mang An Nặc về, dường như đã ngầm tạo thành một đội...
“Nặc Nặc, em hiểu lầm rồi, anh với cô ta chẳng có gì cả!”
Hắn cuống quýt muốn với tay kéo An Nặc, nhưng lại bị một đôi bàn tay to lạnh lẽo trắng trẻo siết chặt lấy...
