Chương 13: Địa ngục trần gian
An Nặc quay đầu lại, khi quét thấy ánh mắt thoáng hiện hận ý của Lâm Ý, cô lập tức cảnh giác trong lòng.
Cô chưa từng nghĩ anh ta là người như vậy, dù sao lúc chiếc bình hoa rơi xuống, chính anh ta đã che cho cô...
Trong mắt cô thoáng qua một tia thất vọng, không biết rốt cuộc là đã sai ở đâu.
Hồ Nguyệt Nguyệt không nhìn vào phần chia đồ ăn, cô nhìn về phía An Nặc đứng trong góc rồi đi tới.
“Cảm ơn cậu.”
Giọng nói hơi khàn, ánh mắt chân thành khẽ cất lời.
An Nặc khó hiểu: “Cảm ơn gì cơ?”
Hồ Nguyệt Nguyệt: “Nếu hôm qua cậu không kéo tôi trong lớp, chắc tôi đã ra ngoài cùng bạn trai tôi mất rồi...”
Cô không thể quên khoảnh khắc đó, nếu không phải An Nặc giữ cô lại, cô đã thật sự lao ra ngoài...
An Nặc: “Chuyện nhỏ thôi mà.”
Cô không nghĩ đây là chuyện gì to tát, nếu là người khác ở đó cũng sẽ ngăn Hồ Nguyệt Nguyệt lại.
“Vẫn phải cảm ơn cậu. Bọn họ nói thức ăn không còn nhiều... cậu tính tiếp theo làm gì?”
Hồ Nguyệt Nguyệt khẽ hỏi. Cô là người một đường chạy trốn tới đây, không giống nhóm sinh viên cứ ở lì trong nhà thi đấu, cô không ngây thơ đến mức tin mấy lời kiểu như sẽ có người đến cứu.
“Xe tôi đậu ở cổng chính, muốn ra ngoài thì chắc chắn phải băng qua khu ký túc xá!”
Cô muốn lấy được xe, chỉ cần có xe là có thể về nhà tìm cha mẹ...
Nghe vậy, An Nặc nghiêm túc nhìn Hồ Nguyệt Nguyệt, không ngờ suy nghĩ của cô ấy lại trùng hợp với mình như vậy.
“Bãi đỗ xe cổng chính có xe, nhưng... hiện tại vẫn chưa rõ tình hình.....”
Câu nói còn bỏ lửng. Mới có ngày thứ hai, lúc đến đây trận mưa xác sống đã đủ kinh khủng, nếu muốn đi tới bãi đỗ xe...
Nghĩ đến tình hình bên ký túc xá, cô không khỏi khẽ cau mày...
Muốn qua đó, cũng không phải việc dễ dàng gì.
Hồ Nguyệt Nguyệt cụp mắt, ngồi bệt xuống đất, tâm trạng chập chờn giữa hy vọng và thất vọng...
An Nặc nhìn quanh một lượt: Thiệu Khinh Châu và Chung Mộ Nguyên được gọi đi phân chia thức ăn, Hứa Thịnh Dương đang lau cây gậy sắt trong tay, Ngô Dụng đang ngồi ăn cùng bạn gái.
Suy nghĩ một lát, cô kéo một chiếc ghế đẩu đến bên cửa sổ.
Cánh cửa lớn bằng gỗ của nhà thi đấu đã đóng từ lâu, cửa nhỏ không có cửa sổ, nên chỉ có thể quan sát tình hình bên ngoài qua ô cửa sổ trên tường.
Cửa sổ khá cao, An Nặc bước lên ghế nhìn ra ngoài, trong lòng thoáng rợn người.
Địa ngục trần gian!
Bốn chữ ấy lướt qua tâm trí...
Thảm cỏ từng được cắt tỉa gọn gàng giờ đã bừa bộn, nhớp nháp, khắp nơi là vết máu và chân tay đứt lìa... còn có từng đoàn xác sống đang lảng vảng, số lượng nhiều hơn hẳn đám phía sau!
Xác sống có con ngươi bé như hạt mè, phân biệt hoàn toàn bằng âm thanh, chỉ cần một chỗ phát ra tiếng động, cả đàn sẽ vây lại tấn công!
An Nặc nén cơn buồn nôn tiếp tục nhìn xa hơn. Khác với phòng nhạc, vì bố cục đặc biệt của nhà thi đấu, cửa chính quay về hướng nam, nên vừa vặn có thể nhìn thấy thư viện và mấy dãy ký túc xá không xa.
Thư viện phía xa còn đáng sợ hơn!
Tuy khoảng cách khá xa, nhưng cảnh đầu người đông nghịt của đám xác sống khiến người ta hoảng loạn...
Thời tiết nóng nực, chỉ sợ số xác sống trong ký túc xá nhiều hơn chứ không ít...
“Đang nhìn gì thế?”
Bỗng nhiên, sau lưng vang lên một giọng nói, An Nặc giật mình.
Là Hứa Thịnh Dương!
Đôi mắt phượng của anh ta đầy vẻ tò mò nhìn cô gái đang đứng trên ghế.
Cô gái này quả là kỳ nữ, anh ta nhìn đám xác sống kia vài lần đã muốn nôn, vậy mà cô lại có thể nhìn mãi không chớp!
Hôm qua cũng vậy... khoan đã......
Sắc mặt anh ta thay đổi, bước lên: “Cậu không phải định ra ngoài đấy chứ?”
Hôm qua cô nhóc này cũng nhìn một hồi lâu, rồi buổi tối đột nhiên nảy ra ý định rời đi.
An Nặc nhảy xuống ghế, sắc mặt hơi khó coi.
Cô vừa mới trông thấy cảnh một đám xác sống gặm nuốt chân tay đứt lìa...
“Có ý định đó, nhưng chưa có lối thoát.” Cô ngồi xuống đất, không giấu giếm suy nghĩ của mình.
Cô và Hứa Thịnh Dương xem như đã từng cùng nhau vượt qua sinh tử, đều là người đáng tin cậy, cô không cần thiết phải giấu.
Hứa Thịnh Dương: “Bên ngoài nguy hiểm như vậy, cậu chắc chứ?”
Anh ta đã lén nhìn ra ngoài lúc An Nặc ngủ, nhưng tình hình bên ngoài suýt nữa đã đè sập phòng tuyến tâm lý của anh ta.
Còn kinh khủng hơn hôm qua!
Quái vật ở tòa nhà giảng đường hôm qua đã đủ nhiều rồi, không ngờ ở đây còn nhiều hơn!
An Nặc: “Cậu biết đấy, thức ăn không đủ, nếu không đợi được viện binh thì nơi này sớm muộn cũng xảy ra chuyện!”
Hứa Thịnh Dương cũng hiểu ý An Nặc, nhưng anh ta vẫn còn ôm một tia hy vọng, thế nhưng câu nói tiếp theo của cô gái đã khiến trái tim anh ta chìm thẳng xuống đáy vực...
An Nặc: “Huống hồ... người còn sống trong khuôn viên này không chỉ có chúng ta!”
“Chỗ chúng ta đang ở là siêu thị duy nhất quanh đây, lại cách ký túc xá và thư viện rất gần!”
Hứa Thịnh Dương biến sắc: “Ý cậu là gì?”
An Nặc: “Chúng ta tới được, người khác cũng tới được!”
Khi con người không còn đường sống, họ sẽ bộc phát khát vọng sinh tồn vô cùng mãnh liệt. Nhà thi đấu này, bọn họ là nhóm đầu tiên đến, nhưng sẽ có nhóm thứ hai, nhóm thứ ba...
Người đông nghĩa là sẽ nảy sinh xung đột vì vật tư!
Nếu có những người giống như Ngô Phong, tạm thời chưa bị xác sống hóa... chỉ cần sơ hở một chút là nguy hiểm vô cùng!
Hứa Thịnh Dương trong lòng mơ hồ hiểu rõ, nhưng ngoài miệng vẫn ôm hy vọng.
“Không... không thể đâu! Bọn họ đều khóa cửa lại rồi còn gì!”
An Nặc chỉ vào cửa sổ, cửa sổ tuy cao, nhưng đều là loại cửa lùa mới thay hồi năm ngoái.
Quan trọng là... cửa lùa không khóa!
Xác sống không qua được, nhưng không có nghĩa là con người không có cách vào.
“Cửa nhỏ cũng có khóa mật mã!”
Lời An Nặc đã đập tan tia may mắn còn sót lại trong lòng Hứa Thịnh Dương, ánh mắt anh ta khẽ lay động nhìn lên, đôi mắt trầm xuống.
Đằng xa, Thiệu Khinh Châu và Chung Mộ Nguyên thấy hai người đang nói chuyện riêng, liền xử lý xong việc trong tay rồi cùng đi tới.
Chung Mộ Nguyên: “Hai cậu đang nói gì thế?”
Anh ta nở nụ cười đặc trưng để lộ hai chiếc răng khểnh.
Hứa Thịnh Dương tỏ vẻ khó xử, kéo mọi người lại gần rồi hạ giọng kể lại những lời An Nặc vừa nói.
Ngay lập tức, sắc mặt vài người đều thay đổi, đây không phải là tin tốt.
Chung Mộ Nguyên định kéo ghế lại xem thử thì bị mọi người gọi lại.
“Đừng gây ra động tĩnh quá lớn!”
Anh ta lộ vẻ khó xử: “Vậy thì phải làm sao? Tiểu Thịnh, cậu có liên lạc được với anh trai cậu không? Anh ấy có nói khi nào đến đón chúng ta không?”
Tuy hy vọng mong manh, nhưng anh vẫn muốn đặt niềm tin vào cách thoát thân nhẹ nhàng hơn một chút.
Chờ người đến cứu!
“Anh trai tớ không nói!” Hứa Thịnh Dương lắc đầu.
Đôi mắt Thiệu Khinh Châu tối lại không rõ thần sắc, những ngón tay thon dài đan vào nhau khẽ gõ.
“Phải ra ngoài điều tra tình hình!”
Không ra ngoài thì không có cách trốn thoát!
Chung Mộ Nguyên: “Nhưng cậu biết đấy, bọn họ không cho người ra vào!”
Sáng nay cả đám bọn họ ra ngoài tìm người đã bị phản đối, nếu còn thường xuyên muốn ra ngoài xem xét e là không được.
An Nặc nghĩ đến cánh cửa nhỏ phía sau nhà thi đấu, bọn họ chính là từ đó đi vào.
“Hai ngày nay, chúng ta cứ từ cửa sổ nắm rõ tình hình bên ngoài trước, sau đó hẵng ra ngoài thám thính. Nếu bọn họ không cho chúng ta vào, e là chúng ta phải ở trong căn phòng ngoài kia.”
Cô đưa tay chỉ căn phòng cạnh cửa nhỏ phía sau.
Ở lại hai ngày cũng là để có thời gian ứng phó, nếu trong hai ngày không có viện binh, bọn họ phải chuẩn bị sẵn sàng.
Hồ Nguyệt Nguyệt khẽ nói: “Tớ đi cùng các cậu!”
Ngô Dụng thì đồng ý, nhưng bạn gái anh lại tỏ vẻ không tình nguyện.
An Nặc nhìn vẻ mặt cô gái, thở dài, cũng hiểu được suy nghĩ của đối phương. Dù sao thì chờ viện binh vẫn tốt hơn là ra ngoài chịu chết.
Thiệu Khinh Châu: “Cậu dỗ dành bạn gái cho tốt, nếu cô ấy đồng ý, cậu có thể cùng chúng tôi ra ngoài thám thính, để cô ấy ở đây chờ, khi thời cơ chín muồi chúng ta cùng đi.”
Anh vỗ vai Ngô Dụng. Bạn bè của anh không nhiều, Ngô Dụng coi như là một người bạn, nếu có thể anh đương nhiên hy vọng cậu ấy sẽ cùng nhau rời khỏi cái nơi quỷ quái này...
“Được.” Ngô Dụng gật đầu. Trong lòng anh mơ hồ cảm thấy kế hoạch của Thiệu Khinh Châu và mọi người là đúng, nhưng nghĩ đến bạn gái...
Mọi người đã có kế hoạch trong lòng, bắt đầu âm thầm chuẩn bị.
Thiệu Khinh Châu đưa thức ăn cho An Nặc, nhưng mơ hồ cảm thấy phía sau luôn có một ánh mắt đang dõi theo mình!
Đôi mày tuấn tú khẽ nhíu lại, anh hơi xoay người, ánh mắt rơi xuống người Lâm Ý – kẻ vừa nhanh chóng thu lại biểu cảm.
Xem ra tên này quả thực là một phiền phức...
