Chương 32: Dị năng thăng cấp
Ầm ầm!
Tiếng sấm vang dội kèm theo tia sáng xé toạc bầu trời, chặt rụng đầu hai con xác sống.
Phạm vi dị năng rộng đến mức, bọn xác sống mà Thẩm Tử Ngôn và Cận Việt ở đằng xa đang chiến đấu cũng bị ảnh hưởng.
Hai người liếc nhìn nhau một cái, nhân cơ hội này giải quyết con xác sống đang dở dang.
Thở phào một hơi, họ nhìn về phía An Nặc ở xa. Nếu không nhờ cô ấy, e là bọn họ cũng không dễ dàng đánh chết một con đến vậy.
Đội ngũ đã tổn thất quá nửa, không kịp nghĩ nhiều, hai người lại lao vào chiến cuộc.
Cuối cùng... kết thúc rồi.....
Nhìn khung cảnh chiến trường, cơn đau nhức khắp thân thể và luồng sức mạnh cuồng bạo trong đầu không ngừng dồn dập, An Nặc cảm thấy tầm mắt ngày càng mờ nhạt.
Cuối cùng cô chỉ kịp thấy bóng dáng người đàn ông hốt hoảng chạy về phía mình.......
Rạng sáng.
Trận mưa lớn suốt đêm quét sạch vết máu trên mặt đất, để lại chút hương thơm của đất.
Chiếc xe lăn bánh trên đường, Thiệu Khinh Châu thỉnh thoảng liếc qua gương chiếu hậu nhìn cô gái đang nằm trên chiếc giường của mình.
Gần như mưa vừa tạnh là dị năng của anh đã hồi phục.
Chỉ là lần này mạnh hơn trước, anh mơ hồ cảm thấy mình đã thăng cấp.
Vậy sao lúc đó lại không dùng được?
Nghĩ đến đám xác sống bạo động và những con quái vật chạy cực nhanh trong màn mưa hôm qua, một suy đoán lướt qua trong đầu anh.
Có lẽ khi cơ thể tiến hóa, cần quá nhiều năng lực, nên dị năng cũng bị hút cạn kiệt!
Cần thêm nhiều tinh hạch và năng lượng hơn!
Chỉ có thêm năng lượng, mới giữ được chiến lực của mình trong lúc tiến hóa!
“Ưm....”
Trên giường, An Nặc mở mắt. Khi nhìn thấy trần nhà quen thuộc, cô thở phào nhẹ nhõm.
Sống sót rồi.....
“A Nặc.”
Từ khoang lái vọng ra giọng lo lắng của người đàn ông, An Nặc khẽ nở một nụ cười.
Cô ngồi dậy, cảm thấy chân mình bị nẹp cố định, chỉ có thể tựa vào lưng ghế.
“Em không sao, anh xem, chúng ta đã chạy thoát rồi này!”
Cả hai đều sống sót, và đều không biến thành xác sống, đây là...... nghĩ đến đó, nụ cười trên khóe môi cô chợt cứng lại.
Rốt cuộc A Châu đã bị làm sao......
“Hôm qua em.....”
Thiệu Khinh Châu nhìn thấy rõ sắc mặt cô gái thay đổi, gương mặt vốn luôn dịu dàng xinh đẹp thoáng hiện một tia đau đớn.
Nếu cô ấy biết anh là loại quái vật đó......
“Không có gì, dù anh có là gì, anh vẫn là Thiệu Khinh Châu!”
Trên mặt An Nặc lại nở nụ cười. Dù anh biến thành gì cũng không quan trọng, chỉ cần anh sống và ở bên cô là được.
Nụ cười của cô gái tươi sáng, Thiệu Khinh Châu siết chặt tay trên vô lăng.
Cho anh thêm chút thời gian... chỉ cần không còn ham muốn với con người nữa... anh sẽ nói cho cô ấy biết.....
“Chân em không gãy chứ?”
Nhìn đôi chân mình, An Nặc hơi phiền lòng.
Bị thương trong mạt thế chưa chắc là chuyện tốt, điều này có nghĩa là công việc tiếp theo đều phải giao hết cho Thiệu Khinh Châu....
“Anh đã kiểm tra sơ bộ, không trúng chỗ hiểm, dùng nẹp cố định tạm đã. Chúng ta vào thành phố tìm ít thuốc.”
Thiệu Khinh Châu nhẹ giọng, trong lòng tự trách.
Nếu không phải anh không kịp giúp, A Nặc đã không bị thương.....
“Trong tình huống đó, cách của em là lựa chọn tốt nhất.
Hơn nữa, vết thương nhỏ xíu, em không care~”
An Nặc giấu nỗi lo trong lòng, cười hì hì nói.
Người này bày vẻ mặt đó ra làm gì! Sao cứ phải ôm hết chuyện xác sống vào người vậy!
Theo kế hoạch ban đầu, giải quyết nhanh con xác sống đó là cô quay lại xe, nếu không xảy ra biến cố thì làm gì có chuyện phải dừng xe!
“Còn hai trăm cây số nữa là đến thành phố L, chúng ta dừng ở đó tìm thuốc.”
Giọng Thiệu Khinh Châu khàn đặc, đôi mắt hoa đào xinh đẹp ửng đỏ.
Từ giờ dù có chết, anh cũng tuyệt đối không để cô ấy một mình ra ngoài mạo hiểm nữa!
“Vâng vâng.”
An Nặc ngoan ngoãn gật đầu, định chuyển sang tư thế cho thoải mái.
Nhưng... hình như có gì đó không đúng!
“Anh cứ thế nhét em như thế này vào ổ chăn sạch sẽ của anh luôn à!”
Nhìn bộ đồ ngủ dính máu trên người và tấm chăn bị bẩn, cô hơi bất lực.
Thật ra cứ để cô ở ghế phụ là được rồi.....
“Em bị thương, cần phải nghỉ ngơi thật tốt.”
Vịn vào lưng ghế, An Nặc bò dậy từ giường rồi nhảy sang ghế phụ. Cái chăn sạch sẽ như vậy, cô thật sự không muốn làm bẩn đâu!
“Em ngồi nhìn ở ghế phụ cũng được.”
Cô gái nhếch môi cười để lộ tám chiếc răng, khiến sắc mặt Thiệu Khinh Châu giãn ra, nhưng ngay sau đó cảnh tượng phía trước khiến cả hai không cười nổi.
Dù khoảng cách hơi xa, nhưng đống xe cộ chắn đường vì tai nạn phía trước và một đám xác sống, hai người vẫn nhìn rõ mồn một.
Xác sống tuy không còn loại như đêm qua, nhưng để dời đống xe đó!
Chuyện này khó mà làm được!
“Chỉ còn cách xuống cao tốc ở lối rẽ bên cạnh.”
An Nặc nhìn tấm biển chỉ đường về thành phố G, cau mày.
Thành phố G không giống thành phố S. Là một thành phố kinh tế rộng lớn, dân số ở đó lên tới hàng chục triệu!
Dù trời nóng như vậy, người ngoài đường vẫn cứ đông, không hề ít đi....
Điều này có nghĩa... xác sống cũng nhiều nhất.
Ma quỷ thành! Ngay lập tức, ba chữ này hiện lên trong đầu cô!
Hơn nữa, muốn rời khỏi thành phố G, họ cần băng ngang khu nội đô, mới có thể quay lại con đường dẫn đến Căn cứ Đông Nam.
Tương đương với việc vòng vo một vòng lớn.
“Dị năng của anh đã khôi phục, và.... xác sống bình thường anh đều đuổi được!
A Nặc, đừng sợ!”
Như thể đọc được nỗi lo của cô gái, Thiệu Khinh Châu khẽ nói. Mặc dù gặp phải đám xác sống hơi tiến hóa một chút là chúng sẽ gào thét muốn lao vào nuốt chửng nhau, nhưng đuổi đi ít xác sống cấp thấp thì anh vẫn ổn....
“Được, có anh ở đây, em không sợ!”
An Nặc cũng nở nụ cười. Đã không còn lựa chọn nào khác, vậy thì dốc hết sức mà đi tiếp thôi!
Chỉ cần nâng cao thực lực, sau này dù có gặp lại loại xác sống như hôm qua, mình cũng có sức đánh một trận.
Nghĩ đến đây, cô nhắm mắt lại, nghiêm túc cảm nhận dị năng của mình.
Hình như mạnh hơn trước rồi!
Chỉ là dị năng chạy loạn không ổn định, hơi khó khống chế một chút.....
Chiếc xe RV rời cao tốc, phía sau, Thẩm Tử Ngôn và những người đang bám theo trông vô cùng chật vật.
Hôm qua, mười hai người của họ đã mất năm người!
Anh và Cận Việt, mọi người dị năng khô kiệt, trên người trong trận chiến cũng bị thương, may rằng những vết thương này không phải do xác sống gây ra!
Cận Việt: “Sao bọn họ lại rời cao tốc thế?”
Nhìn chiếc RV phía trước rời cao tốc, anh hơi khó hiểu. Chẳng lẽ bọn họ không đi Căn cứ Việt Bắc?
Nhưng hướng rẽ là thành phố G, nơi đó đông dân cư khủng khiếp mà!
Mặc dù hai người này thực lực không tầm thường, nhưng cô gái hôm qua bị thương rồi.....
Nghĩ đến lúc trận chiến hôm qua kết thúc, khi nhìn rõ hai người kia, anh không khỏi há hốc mồm.
Một trong hai người, anh không hề xa lạ. Dù không cùng trường, nhưng anh đã từng gặp Thiệu Khinh Châu.
Gương mặt đó, e rằng ai từng thấy cũng không thể quên được!
Còn cô gái kia, thực lực rất mạnh!
Sức mạnh của chiếc roi lôi thần hôm qua còn gấp mấy lần dị năng của anh!
Mạt thế mới bắt đầu, đã có thực lực mạnh như vậy, xem ra bọn họ vẫn còn tụt lại phía sau xa lắm....
“Chúng ta cũng phải xuống cao tốc thôi, phía trước bị chặn rồi!”
Đôi mắt Thẩm Tử Ngôn đầy tơ máu, khi nhìn thấy con đường phía trước bị chặn thì sắc mặt trở nên khó coi. Nếu đến thành phố G, với đội ngũ nhỏ của mình, khả năng tất cả cùng sống sót thực sự quá thấp!
Nhưng bây giờ không còn lựa chọn nào khác!
