Chương 50: Biến cố khu dân cư
“Tất nhiên là được!”
Thẩm Tử Ngôn nhận lời ngay không chút do dự khiến tất cả mọi người có mặt đều giật mình. Trịnh Mộng Mộng trợn tròn mắt, không thể tin nổi.
Trịnh Huy mừng rỡ, cậu ta không ngờ Thẩm Tử Ngôn lại dễ dàng đồng ý đến vậy!
“Anh rể đúng là tốt nhất! Vậy chúng ta mau xuất phát thôi!”
Đồ ngốc!
Ánh mắt Thẩm Tử Ngôn thoáng qua một tia khinh miệt. Hắn quyết định tìm một chỗ để vứt cái đám nhà họ Trịnh này lại, trước tiên đánh lừa đối phương!
Sau đó thừa lúc bọn chúng không đề phòng mà rời đi. Như vậy, giữa mạt thế này, bọn chúng sẽ không còn dính lấy Mộng Mộng như đỉa nữa!
“Anh, anh thật sự muốn giúp bọn họ sao?”
Thẩm Nhất Nhất xông ra, vẻ mặt lo lắng. Trong lòng cô sợ anh trai mình thật sự bị con đàn bà kia làm cho mê muội, mất hết lý trí!
Dù sao tên quản giáo nhìn thấy sáng nay, cảm giác cũng chẳng phải hạng dễ chọc.
Hơn nữa, chuyện của cha mẹ nhà họ Trịnh hôm nay cô cũng nghe loáng thoáng, cần gì phải ra mặt vì loại cặn bã đó chứ!
“Mọi người cứ đợi ở đây, tôi đi thu xếp cho bọn họ!”
Thẩm Tử Ngôn đưa cho mọi người một ánh mắt trấn an. Hắn đâu phải kẻ ngốc...
Bên cửa sổ, An Nặc đã quan sát toàn bộ cảnh này từ nãy đến giờ. Không ngờ cậu thanh niên đó hôm nay lại đưa ra quyết định nhanh đến vậy.
Thiệu Khinh Châu: “Sao vậy?”
An Nặc: “Không có gì. Một dị năng giả hệ tinh thần, chỉ thấy để cậu ta ở lại nơi này hơi đáng tiếc thôi!”
Thiệu Khinh Châu: “Cậu ta chỉ cần không chết, sớm muộn gì cũng sẽ ra khỏi khu dân cư này thôi.”
Phải! Hệ tinh thần, đặc biệt biết bao!
Nhìn mây trời cuối chân trời, ngay cả An Nặc vốn luôn giữ lòng như nước tĩnh cũng thấy hâm mộ.
Đêm khuya tĩnh mịch, cả khu dân cư chìm trong bóng tối, tiếng kêu thảm thiết vang khắp khu.
Từ khi trở thành dị năng giả, giác quan của An Nặc trở nên nhạy bén hơn hẳn, vừa nghe thấy động tĩnh liền cảnh giác.
“A Châu, đưa Hứa Thịnh Dương lên xe trước đi, để tôi đi xem!”
Giọng cô vẫn bình tĩnh, dứt lời liền lao ra ngoài.
“Chuyện gì vậy? Tiếng từ đâu ra?”
“Không phải xảy ra chuyện gì rồi chứ?”
Trong khu dân cư, tiếng động không ngừng vang lên.
An Nặc không dừng bước, chạy thẳng về hướng phát ra tiếng động. Số vàng còn chưa lấy được, cứ bỏ đi như vậy cũng không hợp với kế hoạch hiện tại của cô.
Chi bằng đi xem rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì. Nếu là xác sống thì xử lý luôn, tránh để thành họa lớn!
Còn nếu là chuyện giữa người với người, thì quay về làm việc của mình.
Dọc đường cô không ngừng bước, người trong đội tuần tra xung quanh cũng nhìn thấy cô.
Nhìn thấy An Nặc, bọn họ đều thở phào nhẹ nhõm.
Chỗ ở của La Ánh khá xa, muốn tới nơi này vẫn cần một khoảng thời gian. Hôm nay bọn họ đều đã tận mắt thấy thực lực của cô gái trước mắt này.
Nếu lát nữa xảy ra chuyện gì, độ an toàn cũng sẽ tăng lên rất nhiều.
“Cứu mạng! Cứu mạng!”
Những người trong biệt thự chính là đám người sáng nay ở cùng Vương Báo, tất cả đều mặt mày hoảng sợ chạy ra ngoài.
“Có xác sống!”
Đúng là xác sống thật. Nhưng trong biệt thự không phải đã được dọn sạch rồi sao? Sao vẫn còn xác sống?
“Khò khè...”
Từ bên trong truyền ra tiếng xương người vỡ vụn, khiến lòng người trở nên lạnh giá.
“Vào xem!”
Rút con dao bên hông ra, sắc mặt An Nặc trở nên nghiêm túc, cô xông thẳng vào trong.
Vừa hay hôm nay mình vừa tiến hóa, thử xem uy lực dị năng bây giờ ra sao.
“Khò khè...”
Con xác sống kéo lê nửa đoạn ruột rơi dưới đất lao ra, nó còn đã mất một bên mắt!
Bên cạnh nó còn có vài con xác sống nữa.
An Nặc quan sát một lượt. Ngoài Vương Báo không có ở đây và kẻ vừa chạy ra ngoài ra, đám người sáng nay vậy mà đều đã biến thành xác sống!
Rốt cuộc là chuyện gì đang xảy ra vậy?
Nhưng giờ không cho phép cô nghĩ nhiều. Lôi điện trong tay nhanh chóng phủ kín lưỡi dao, cô né đòn tấn công của xác sống, xoay người chém mạnh từ phía sau, chặt đứt đầu con xác sống.
Không hề dừng lại, cổ tay cô xoay nhanh, một luồng năng lượng khổng lồ tràn khắp cơ thể, cô lướt đi giữa bầy xác sống.
Những người phía sau chỉ thấy một vùng điện quang lóe lên, rồi tất cả trở lại yên tĩnh...
Nhìn xác sống nằm la liệt dưới đất, người trong đội tuần tra nhìn nhau không nói nên lời, không ngờ cô gái này lại lợi hại đến vậy!
Dị năng như thế này, e là không còn ở giai đoạn khởi đầu nữa rồi!
Mạt thế mới có mấy ngày, cô ấy đã thăng cấp nhanh như vậy.
Còn cả sức mạnh và tốc độ kia nữa, thật sự là thứ con người có thể có sao?
“A!”
Một tiếng thét chói tai lại vang lên, lần này là từ một tòa biệt thự truyền tới.
An Nặc sầm mặt, quát một tiếng: “Còn đứng đó làm gì! Mau tập hợp dị năng giả lại!”
Vừa chạy về, cô vừa cảm thấy mọi chuyện không đúng, sao lại đột nhiên có nhiều người bị xác sống hóa đến vậy!
Trong biệt thự, Thiệu Khinh Châu và Thẩm Tử Ngôn đã nhanh gọn xử lý xong đám xác sống trước mặt.
Kẻ biến thành xác sống là bạn cùng lớp của Thẩm Tử Ngôn, một người thường ngày cực kỳ mờ nhạt trong đội!
Người còn lại là một cô gái ở cùng phòng với Trịnh Mộng Mộng. Trịnh Mộng Mộng may mắn phát hiện ra sự xác sống hóa ngay từ đầu và kịp thời bỏ chạy.
Huống chi dạo này Thẩm Tử Ngôn luôn bảo vệ bên cạnh cô ta, nên cô ta mới thoát được một kiếp.
“Chuyện gì vậy?”
An Nặc xông vào trong nhà, hơi nhíu mày nhìn Thiệu Khinh Châu hỏi.
“Cậu vừa đi khỏi là tụi tôi đã nghe thấy tiếng động ở phòng khách, có người biến thành xác sống. Còn một cô gái ở cùng phòng với cô ta cũng biến thành xác sống.”
Sắc mặt Hứa Thịnh Dương vẫn còn tái nhợt. Đêm nay vốn tưởng có thể nghỉ ngơi tử tế, ai ngờ vẫn gặp phải chuyện như thế này!
Xem ra ông trời không muốn cho cậu ta được yên ổn!
Nhiều người bị xác sống hóa như vậy!
An Nặc bước tới kiểm tra xác sống, ánh mắt không ngừng quét qua.
Không có dấu móng vuốt của xác sống!
Vậy tại sao hai người này lại đột nhiên bị xác sống hóa?
Nghi vấn dâng lên trong lòng, cô đứng dậy nhìn về phía Thẩm Tử Ngôn và đám người của anh ta.
Trịnh Mộng Mộng bị dọa không nhẹ, còn trên mặt Thẩm Nhất Nhất lại lộ rõ vẻ hả hê.
Xem ra cô nàng này hận cô ta đến thấu xương.
“Cứu mạng!”
Bên ngoài lại vang lên tiếng kêu cứu, đồng thời tiếng động cơ ô tô cũng nổ vang.
“Xem ra chỗ này không ở lại được nữa. A Châu, chúng ta đi!”
Ánh mắt An Nặc trở nên sắc lạnh, cô giấu nghi vấn trong lòng. Rõ ràng bây giờ không phải lúc nghĩ đến chuyện này!
Cô liếc nhìn hai người kia một cái, rồi nhanh chóng chạy ra ngoài.
Dù chạy đường đêm rất nguy hiểm, nhưng hiện tại bọn họ cũng không còn lựa chọn nào khác!
“Chúng tôi cũng đi!” Thẩm Tử Ngôn cùng những người khác cũng lập tức đưa ra quyết định.
An Nặc đặt Hứa Thịnh Dương vào băng ghế sau, thắt dây an toàn cho cậu ta, rồi nhảy một cái lên ghế phụ.
“Xuất phát!”
Tiếng động cơ gầm rú không ngừng vang lên. Nhờ đèn pha ô tô, tình hình khu biệt thự có thể nhìn rõ được phần nào.
Không ít người đã lái xe bỏ chạy, ngay cả La Ánh cũng chọn rời đi.
Khu biệt thự có gần hai trăm người, đối phó với đám xác sống này quá tốn sức. Huống hồ mọi người đã biết còn có Căn cứ Việt Bắc, nên càng không muốn ở lại đây.
Chiếc xe tàn nhẫn cán qua xác sống, húc đổ lan can, lái thẳng ra khỏi khu dân cư.
“Chúng ta nên dừng lại ở một nơi nào đó. Ban đêm mà băng qua thành phố G không phải là một lựa chọn tốt!”
Thiệu Khinh Châu không ngừng nghĩ xem có nơi nào có thể cho mọi người trụ lại đến trời sáng.
Ban đêm là thời khắc của lũ xác sống, thành phố G càng là một trong những nơi nguy hiểm!
Ai mà biết được trong đó có giấu “hổ phục rồng cuộn”, hay có cả con quái vật gặp trong đêm mưa hôm đó?
