Chương 6: Mưa xác sống
Buổi sáng sớm, trời vừa hửng sáng.
Mắt An Nặc đầy tơ máu. Đêm qua gần như tất cả bọn họ đều thức trắng. Tiếng xác sống cào cửa và tiếng gầm rú bên ngoài không ngừng kích thích giác quan của mọi người, khiến ai nấy chìm sâu trong tuyệt vọng...
Hứa Thịnh Dương: “Chuẩn bị đi.”
Cậu đứng dậy, cầm vũ khí, cố che kín những chỗ da đang hở.
An Nặc cũng làm y hệt. Hôm qua cô đã tận mắt chứng kiến người bị xác sống cào trúng biến thành xác sống!
Tuy khoảng cách hơi xa, cô không chắc có phải mình nhìn nhầm không, nhưng biện pháp phòng hộ vẫn là cần thiết.
Cô buộc mái tóc dài lên, tay cầm ống sắt, hít một hơi thật sâu.
Hứa Thịnh Dương dặn dò lần nữa: “Lát nữa tôi sẽ mở cửa sổ. Tôi và An Nặc đi trước. Tóc Vàng, cậu và Ngô Phong dẫn hai nam sinh lo hai bên sườn. Mấy bạn nữ đi giữa. Hai người còn lại bọc hậu.”
Nghe nói không cần lao lên đầu, có người lập tức thở phào nhẹ nhõm.
“Con bé này đi đầu với cậu có ổn không?”
Ngô Phong có phần không yên tâm. Dù sao hôm qua lúc chạy thoát thân, thương vong nhiều nhất chính là mấy bạn nữ.
“An Nặc biết đường.” Hứa Thịnh Dương giải thích, ánh mắt dừng trên người An Nặc: “Cậu mở cửa sổ, chịu trách nhiệm dứt điểm. Tôi phụ trách quét sạch xác sống.”
Đây là điều cậu đã tính sẵn từ trước: cậu tự dọn lũ quái vật, còn An Nặc phụ trách dứt điểm.
“Nhưng... không ai được hét lên!”
Nói đến đây, Hứa Thịnh Dương nhìn về phía ba bạn nữ ở giữa, giọng lạnh tanh. Phải biết xác sống cực kỳ nhạy cảm với tiếng hét, chỉ cần sơ sẩy một chút là tất cả đều chết ngoài kia!
“Tổng cộng sáu con, mọi người nhớ cẩn thận! An Nặc, mở cửa sổ đi!”
Hít một hơi thật sâu, An Nặc thầm động viên bản thân: cô không thể dựa vào người khác, chỉ có thể dựa vào chính mình.
“Xoạt!”
Tiếng kéo cửa sổ vang lên. Con xác sống gần nhất là một cô gái, hai mắt chỉ còn hai đồng tử nhỏ như hạt mè, toàn thân xanh xám, cằm khuyết một mảng để lộ chiếc lưỡi đã thối rữa bên trong.
Nó lao về phía cửa sổ.
Hứa Thịnh Dương khựng người. Người trước mắt này cậu quen! Là đàn chị của cậu!
Không ổn!
Thấy bộ dạng Hứa Thịnh Dương như vậy, An Nặc thầm kêu không ổn. Cô nén sự khó chịu và sợ hãi, giơ ống sắt lao lên.
“Phập!”
Máu văng ra. Ống sắt dễ dàng xuyên từ miệng thẳng qua đầu con xác sống.
“Còn chờ gì nữa! Đi!”
An Nặc quay đầu hô khẽ, sao mà vô dụng thế này!
Lúc này mọi người mới phản ứng lại.
“Hứa Thịnh Dương, đi nhanh!”
“Ừ.”
Hứa Thịnh Dương thầm mắng mình một câu, nhanh chóng lấy lại tinh thần rồi nhảy ra khỏi cửa sổ.
An Nặc và những người còn lại bám sát theo sau.
Đám xác sống bên ngoài nghe thấy tiếng động, lập tức nhìn về phía bọn họ, vừa gào vừa lao tới.
“Ra bồn hoa!”
Hứa Thịnh Dương vớ cây gậy, quật một phát vào đầu con xác sống phía trước. Xác sống động tác chậm, chỉ cần số lượng không quá đông thì cơ hội chạy thoát của bọn họ vẫn rất lớn!
“Hự... hự...”
Đột nhiên, tiếng gầm rú truyền tới, sắc mặt mọi người lập tức thay đổi.
“Động tĩnh quá lớn, mau rời khỏi đây!”
An Nặc phía sau bồi thêm cho con xác sống một nhát, mọi người lập tức chui vào bồn hoa, chẳng mấy chốc đã bỏ xa đám xác sống phía sau.
“Chính là con đường nhỏ đó.”
Cô chỉ tay vào con đường nhỏ phía trước rồi lên tiếng.
Hứa Thịnh Dương gật đầu nhận lời, dẫn đầu đi vào con đường nhỏ. Lối nhỏ khá hẹp, mỗi lần chỉ một người đi qua được.
Cả nhóm xếp thành hàng một, An Nặc đi thứ hai. Trong con đường nhỏ tĩnh lặng, chỉ nghe thấy tiếng thở nhẹ và tiếng bước chân.
Nhưng... An Nặc vẫn cứ thấy có gì đó không đúng.
Trực giác của cô vốn rất chuẩn. Cảm giác nguy hiểm này khiến cô rợn cả tóc gáy.
Cô nhìn quanh bốn phía nhưng không phát hiện điều gì khác lạ. Chẳng lẽ mình nghĩ nhiều quá rồi?
“Hình như trời mưa.”
Phía sau, giọng Viên Viên yếu ớt vang lên.
“Mưa? Lấy đâu ra mưa!” Hồ Nguyệt Nguyệt hạ giọng. Trời nắng gắt hơn bốn mươi độ, suýt nướng chín người, làm gì có dấu hiệu mưa nào.
Lau mồ hôi trên trán, An Nặc mơ hồ có dự cảm chẳng lành.
Quả nhiên, giây tiếp theo, tiếng thét kinh hoàng của Viên Viên vang lên.
“A——!”
Giọng người phụ nữ the thé chói tai, khiến cô loạng choạng suýt ngã, sắc mặt biến đổi.
“Chạy mau!”
Động tĩnh lớn thế này, chắc chắn sẽ dẫn xác sống tới!
“Mẹ nó, mày không có chuyện gì mà hét cái gì!”
Tóc Vàng quát to. Biết thế thì đã không dẫn con đàn bà này theo, lần này e là hại chết cả đám!
“Mọi người nhìn lên trên kia kìa!”
Viên Viên mắt đầy hoảng sợ, tay chỉ lên lầu, trên tay vẫn còn vết máu.
Thứ lạnh lẽo vừa nãy nào phải nước! Là máu xác sống.
An Nặc giật mình, ngẩng đầu nhìn, tim thắt lại.
Chỉ thấy trên tầng sáu có một ô cửa sổ nhỏ, kẹt ở đó một con xác sống bị đứt nửa thân.
Con xác sống bị tiếng thét và mùi máu thịt người kích thích, không ngừng giãy giụa muốn tụt xuống. Lờ mờ vẫn nghe thấy tiếng gầm rú không dứt từ trên lầu.
Chỗ bọn họ đang đứng là một con ngõ nhỏ chật hẹp. Không nói đến chuyện phía sau có thể có xác sống bị thu hút mà đến, chỉ riêng trên lầu... cả đám xác sống trút xuống như mưa!
Mưa xác sống!
Đồng tử cô co rút, chân bước nhanh hơn: “Chạy mau! Đừng dừng lại dù chỉ một bước! Nhảy qua cửa sổ nhà vệ sinh là gần đến nhà thi đấu rồi!”
Hứa Thịnh Dương cũng nhận ra mức độ nghiêm trọng. Đôi mắt hằn tơ máu nhìn Viên Viên đang run rẩy, nhưng lúc này không phải lúc truy cứu lỗi lầm!
Cả nhóm liều mạng chạy về phía trước, tiếng gầm rú không ngừng vọng lại từ phía sau.
An Nặc thậm chí không dám ngẩng đầu nhìn lên, trong tai dường như nghe thấy tiếng kính vỡ phía trên.
“Đi nhanh lên!”
Mấy nam sinh đi cuối cùng, mắt đầy hoảng sợ, thúc giục Viên Viên phía trước.
“Chân tôi hình như giẫm phải thứ gì rồi!”
Mắt kính của Viên Viên mờ hơi nước khiến cô không nhìn rõ đường phía trước. Cảm giác dưới chân cũng có gì đó không đúng. Cúi đầu nhìn, cô lại bật ra tiếng thét chói tai.
“Là chân tay đứt lìa!”
“Mẹ nó, câm mồm ngay!”
Ngô Phong chỉ muốn chửi ầm lên, sao lúc ra ngoài lại không phát hiện trước mắt là một kẻ vô dụng thế này!
Nhất là mấy nam sinh đi bọc hậu, giờ hận chết Viên Viên. Tiếng hét của cô ta càng thu hút đám xác sống, khiến chúng lao tới nhanh hơn. Có chuyện gì thì bọn họ chết trước!
An Nặc cũng thầm mắng trong bụng, liếc nhìn lên trên, lòng hoảng hốt.
“Phía trước là nhà vệ sinh, thấy cửa sổ phía trên kia không? Chúng ta nhảy qua đó!”
Bây giờ không còn thời gian để quan sát bên trong nhà vệ sinh nữa. Đằng nào cũng phải liều một phát, chi bằng liều cho dứt khoát.
Qua được, ít nhất còn cơ hội sống sót!
“Được, lát nữa cậu giẫm lên vai tôi mà qua.”
Hứa Thịnh Dương gần như không cần suy nghĩ thêm đã đưa ra sắp xếp. An Nặc là con gái, dù sức lực hay tốc độ, khó mà một mình trèo lên cái cửa sổ cao như vậy. Để cô ở phía sau chẳng khác nào chờ chết.
Hơn nữa cô ấy đủ táo bạo và cẩn thận, bên trong có tình huống gì cũng có thể phán đoán ngay lập tức!
Nghe vậy, An Nặc trầm mặc gật đầu. Khoảnh khắc này, hai người đạt đến một sự đồng thuận ngầm: phải cố gắng hết sức, cùng nhau sống sót.
“ẦM!”
Đột nhiên, phía sau vang lên một tiếng động lớn......
