Chương 60: Đồng ý lời mời
Rõ ràng anh ấy đã để Tề Thành ở lại bảo vệ tiểu đội mà!
“Thẩm học trưởng, em không sao, em không sợ! Nếu em biến thành xác sống, anh cứ giết em đi...”
Trịnh Mộng Mộng đôi mắt ngấn lệ, nước mắt lăn dài trên gương mặt trắng ngần, trong ánh mắt thoáng qua một tia uất hận.
Thích cô ta? Thật nực cười!
Vốn dĩ cô ta cho rằng mình nhất định có thể chiếm được trái tim Thẩm Tử Ngôn, vậy mà hôm nay, rõ ràng anh biết là Thẩm Nhất Nhất đã mở cửa sổ, nhưng chỉ mắng vài câu rồi bỏ qua.
Vậy mình rốt cuộc là gì trong lòng anh?
Sóng nhiệt ập tới, hận ý trong mắt cô càng thêm đậm.
Mình tuyệt đối không được chết, nhất định phải sống sót!
Chiếc xe dần dần tiến vào thôn.
Nơi dừng chân hôm nay là một ngôi làng nhỏ. Trước khi vào làng, An Nặc cố ý quan sát thảm thực vật trong làng, đều đã khô héo.
Xem ra khả năng có thực vật biến dị không lớn lắm.
Nhờ quân đội phía trước dọn dẹp, không lâu sau đã dọn ra một khu vực an toàn.
“Hứa Thịnh Dương, tôi với A Châu định đi tìm Vu Phú Phú, xem trong làng có xe không.”
Loại thôn nhỏ thế này muốn tìm chỗ độ xe chắc chắn không dễ, xe của bọn họ đã không thể chạy tiếp, thà tìm một chiếc xe mới còn hơn.
“Yên tâm, tôi trông ở đây. Nếu có kẻ có ý đồ bất chính, một nhát dao vàng của tôi sẽ giải quyết hắn!”
Hứa Thịnh Dương cười để lộ chiếc răng khểnh, trong tay ánh vàng lấp lánh.
Nhìn thấy lưỡi dao nhỏ vàng óng ả, một ý nghĩ lóe lên trong đầu An Nặc.
“Cái lưỡi dao vàng nhỏ của cậu ngưng tụ từ không trung, có phải có thể tạo ra vàng không?”
Hả?
Đúng là cái kiểu suy nghĩ quái gì vậy?
Hứa Thịnh Dương cảm thấy cha cậu đã rất biết kiếm tiền, không ngờ đến An Nặc, cách kiếm tiền của cô còn độc đáo hơn.
Hơi bất lực, cậu xoa trán.
“Tôi là dị năng giả hệ kim loại, có thể khống chế vật kim loại. Cái lưỡi dao vàng nhỏ này là tôi tìm một sợi dây chuyền vàng ở cửa hàng rồi biến đổi thành!”
An Nặc: “Còn cần nguyên liệu thô à? Thôi xin kiếu!”
Không thể tạo ra vàng mà còn tốn vàng, loại dị năng đó cô mới không cần!
“A Nặc, vàng thỏi của chúng ta bây giờ đã đủ rồi, nếu đến thành phố G mà cần dùng vàng nữa, chúng ta có thể ra ngoài tìm tiếp.”
Thiệu Khinh Châu hiểu nỗi lo của cô khi sợ sẽ khốn khó trong căn cứ, nhưng chỉ cần bọn họ ở bên nhau, mọi vấn đề đều có thể giải quyết.
An Nặc: “A Châu, anh nói chuyện luôn khiến người ta yên tâm.”
Cô vỗ tay lên vai anh, đôi mắt càng rạng rỡ ý cười.
Phải rồi! Dù sao vàng trong tay cũng đủ dùng.
“Hai vị, có thể nói chuyện một chút không?”
Đằng xa, hai anh em Thẩm Vũ và Thẩm Chấn vừa đến làng đã tìm tới chỗ An Nặc và mọi người.
Phải biết rằng những cư dân đi theo đều ngấp nghé nhìn chằm chằm vào chiếc xe này, muốn được che chở.
Trong đội còn có một công tử con nhà quyền thế cũng có thế lực ở Việt Bắc, nhà hắn có hai dị năng giả, địa vị ở căn cứ hiện giờ còn thịnh hơn cả trước mạt thế!
Nếu hắn hứa hẹn lợi lộc gì, khó mà nói trước được tiểu đội này sẽ không đồng ý.
Đến lúc đó còn gì đến lượt bọn họ nữa!
“Thiếu gia, bọn họ đến trước rồi!”
Trước một chiếc xe hạng sang, một công tử con nhà giàu cả người bẩn thỉu, đeo kính râm đang đứng.
Tên vệ sĩ bên cạnh khẽ nói bên tai hắn.
Vương Thần lúc giao chiến luôn được bảo vệ rất tốt, thấy cảnh này thì xua tay.
“Không sao. Với thực lực của nhà họ Vương, mời hai người này còn dễ hơn nhiều so với đám quân nhân phải đi liều mạng.”
Hắn đẩy đẩy cặp kính trên sống mũi, dù sao sống đến tuổi này, hắn còn chưa từng thấy ai không động lòng với danh lợi.
Nhưng... thế giới bây giờ, không phải chỉ danh lợi là dụ được nữa rồi.
Đó chính là lương thực...
Tên vệ sĩ mặt có chút tái xanh, không nói ra câu này.
Hắn biết vị công tử trước mắt là người hoàn toàn không nghe khuyên nhủ. Trên đường vì bảo vệ cậu ta, chỉ còn lại một mình hắn.
Bây giờ phải nhanh chóng tranh thủ kéo người, hắn không muốn người chết tiếp theo là chính mình!
“Ngài là...”
Người tới mặc quân phục, tuy tướng mạo lạnh lùng cứng rắn, nhưng khí chất quanh thân lại khiến người ta thấy dễ chịu, ấm áp.
An Nặc hơi đảo mắt, trong lòng đoán có lẽ người trước mắt sau khi thấy năng lực của cô và Thiệu Khinh Châu thì có ý muốn lôi kéo.
Thẩm Vũ: “Tôi tên Thẩm Vũ, làm việc dưới trướng tướng Lý của quân đội Căn cứ Việt Bắc, lần này phụng mệnh ra ngoài làm nhiệm vụ.”
An Nặc: “Tôi tên là An Nặc. Thẩm tiên sinh tìm hai chúng tôi có chuyện gì sao?”
Đối phương đã hạ mình như vậy, nhất định là có việc muốn nhờ!
Thẩm Vũ: “An tiểu thư, một tuần nữa chúng tôi sẽ đến một căn cứ lương thực, nơi đó vốn là căn cứ lương thực quân sự. Số xác sống khá nhiều, nên khi thấy hai vị thực lực không tầm thường, muốn mời hai vị cùng đi...”
Anh ta nói đơn giản ý định đến, vừa nói vừa quan sát cặp nam nữ trước mặt.
Tuy tuổi còn nhỏ nhưng chín chắn, điềm đạm.
“Căn cứ lương thực...”
Ánh mắt An Nặc lộ ra chút do dự. Xác sống đông như vậy, nghĩa là có thể sẽ gặp phải xác sống biến dị!
Với năng lực của cô và Thiệu Khinh Châu, giết được vài con đã là quá sức rồi...
Thấy cô do dự, Thẩm Chấn vội bước lên.
“Xin nhờ hai vị! Lương thực là vật tư mà căn cứ đang cần gấp nhất, trong căn cứ có hơn một trăm nghìn người đang chờ lương thực cứu mạng. Nếu hoàn thành nhiệm vụ, chúng tôi nguyện ý sắp xếp cho hai vị nhà ở miễn phí và căng tin riêng của quân đội ở Việt Bắc!”
Căng tin riêng của quân đội!
Trong khoảnh khắc, những ai biết ý nghĩa của căng tin này đều trợn tròn mắt. Phải biết rằng, để duy trì sức chiến đấu của binh lính, căng tin quân đội mỗi ngày cũng chỉ cung cấp hai bữa ăn!
Thẩm Vũ: “Tất nhiên, chúng tôi sẽ quan sát trước. Nếu xác sống quá nhiều thì sẽ rút lui. Đến lúc đó chỗ ở vẫn sẽ được sắp xếp.”
Bọn họ như vậy đã là đưa ra điều kiện tốt nhất rồi.
Căn cứ hiện tại có gần hai trăm nghìn người, lượng lương thực cần dùng cũng không nhỏ, nên căn cứ lương thực này rất quan trọng với bọn họ.
Chỉ là, không biết điều kiện như vậy có lay động được bọn họ không...
Nghe câu này, An Nặc rơi vào trầm tư.
Trong mạt thế, đối phương vẫn nguyện gánh vác trách nhiệm bảo vệ đất nước, vẫn còn nghĩ đến người dân...
Huống chi, bọn họ cũng cần lương thực, cần mối quan hệ.
Bán cho quân đội một ân tình, cũng để sau này có đường lui...
“A Châu, anh ở lại trông coi mọi thứ nhé.”
Ánh mắt cô gái thoáng qua một tia giằng xé, vô số lý do dồn lại đều đáng để cô làm chuyện này! Nhưng cô không muốn Thiệu Khinh Châu cùng cô mạo hiểm!
“Em còn sống, anh còn sống!”
Người đàn ông với đôi mắt hoa đào ôn nhu quay đầu nhìn người phụ nữ bên cạnh, nắm lấy bàn tay nhỏ có chút lạnh buốt của cô.
Anh sẽ luôn ở bên cô, cùng sống cùng chết!
An tâm!
Dòng nước ấm dâng lên trong lòng, chỉ cần có người đàn ông trước mắt ở đây, bất kể khó khăn thế nào, An Nặc đều cảm thấy mọi chuyện rồi sẽ qua...
“Chúng ta đi!” Cô nói.
Thẩm Vũ hơi kinh ngạc, không ngờ hai người trẻ trước mắt lại đồng ý ngay.
Anh còn tưởng bọn họ sẽ đưa ra vô số điều kiện, cân nhắc mấy ngày cơ.
Phải biết rằng sau khi mạt thế đến, đốt nhà giết người cướp của, trật tự sụp đổ.
Một bộ phận dị năng giả từ tầng đáy vụt lên, hận không thể chọc thủng cả bầu trời, mạt thế càng loạn càng tốt.
Bọn họ có những đội ngũ tranh giành lợi ích với nhau, hợp tác với quân đội còn hận không thể vơ hết chỗ tốt.
Tất nhiên, cũng có vài dị năng giả vì xây dựng căn cứ mà đứng ra, nhưng số đó rất ít...
Hai người trước mắt bản lĩnh lớn như vậy, rõ ràng biết nguy hiểm vẫn đồng ý... khiến anh không khỏi nhìn họ bằng con mắt khác.
“Đừng nhìn chúng tôi như vậy, chúng tôi chỉ cần lương thực thôi.”
