Chương 92: Người già ở lại
Sáng sớm hôm sau, cũng là ngày duy nhất An Nặc không ra ngoài sớm.
Trời vừa hửng sáng, người trong thôn đã tập trung ở đầu làng, chuẩn bị hành trang.
Nhìn mọi người bận rộn, không hiểu sao trong lòng cô cảm thấy hụt hẫng.
“An tiểu thư, cô thật sự không đi cùng chúng tôi à?” Có dân làng hỏi.
“Không, tôi còn phải tìm người.” An Nặc lắc đầu.
“Vậy cô nhớ chú ý an toàn, tốt nhất là cứ ở phòng trực cổng, lỡ có chuyện gì thì còn kịp chạy.”
Có người đề nghị, ánh mắt hơi lo lắng nhìn An Nặc.
Dù sao thì phần lớn người trong thôn đã rời đi, không ai canh cổng là rất nguy hiểm.
Vì sao lại nói là phần lớn?
An Nặc nhìn về phía xa những cụ già run rẩy đang từ biệt người nhà ở cổng.
Tiếng khóc khiến lòng người thoáng nhói đau.
“Lý tẩu, họ không đi sao?”
Lý tẩu lau nước mắt nơi khóe mắt, sụt sùi mấy tiếng, nghe An Nặc hỏi mới hoàn hồn, lắc đầu.
“Các cụ đã bàn bạc với nhau, không đi cùng chúng tôi nữa!”
“Các cụ bảo rằng trên đường sẽ kéo chân chúng tôi, họ cũng già rồi, không muốn rời xa quê hương.”
Nữu Nữu cất giọng ngọng nghịu của trẻ con, xen lẫn tiếng nức nở.
“Cháu không hiểu vì sao ông lại không đi cùng chúng ta!”
Bên cạnh, Thuyên Tử vừa lau nước mắt vừa hỏi cha và ông nội. Nhà họ có hai người đàn ông, dù ông nội đã già, họ vẫn có thể đưa ông đi.
“Thuyên Tử ngoan, đừng khóc.”
“Ông già rồi, không muốn đến cuối đời còn phải rời xa quê hương.”
Ông lão buông cây gậy đang chống, bàn tay nhăn nheo như vỏ cây nhẹ nhàng ôm lấy thiếu niên.
Giọng ông ôn hòa, khuôn mặt hiền từ, khiến người ta không cảm nhận được chút thương cảm nào, nhưng An Nặc lại thấy ánh lệ trong mắt ông!
“Ai lại không muốn sống chứ! Nhưng so với việc mình sống, sự an toàn của người thân còn quan trọng hơn.”
Lý Mộng đẩy nhẹ cặp kính trên sống mũi, lạnh lùng lên tiếng.
Đối với người trong thôn, đây là lựa chọn tốt nhất.
Những cụ già chân tay không còn nhanh nhẹn, nếu đi cùng mọi người, gặp nguy hiểm giữa đường thì chắc chắn sẽ thiệt mạng hơn nửa đoàn.
Vì thế, khi các cụ đề nghị ở lại, anh ta đã đóng vai kẻ giả nhân giả nghĩa, cùng các cụ bàn bạc để đưa ra lý do “khó rời quê hương”.
“Phải đấy! Đi đường bình an!”
Ánh mắt An Nặc hơi lơ đãng, nhìn những người đang từ biệt.
Giống như Thiệu Khinh Châu đối với cô, là người quan trọng nhất.
Nếu có thể, cô thà rằng người tự bạo dị năng hôm đó là mình....
Đoàn xe đã đi, những cụ già ở lại bỗng như mất hết sức sống, cứ đứng nhìn theo cho đến khi không còn thấy bóng người thì mới bật khóc thành tiếng.
Lúc này họ trông như những đứa trẻ mất nhà, không biết phải làm gì.
An Nặc lướt mắt qua hai mươi hai người ở lại, khi bắt gặp một bà cụ duy nhất không khóc thì khựng lại.
Như cảm nhận được ánh nhìn của cô, bà cụ có khuôn mặt hiền từ mỉm cười lên tiếng.
“Bà chán tụi nó từ lâu rồi! Bọn trẻ, ồn ào lắm! Đi rồi tốt, đi rồi tốt!”
“Tôi ra ngoài, mọi người khóa cổng rào lại, đừng ra ngoài.”
“Người trẻ cứ đi làm việc của người trẻ! Đừng để ý đến bọn già chúng ta.”
Bà cụ khoát tay, vẻ mặt không để tâm.
Tiếng xe gầm rú vang vọng khắp sân ngập tiếng khóc. An Nặc ánh mắt kiên định bước ra ngoài, nhưng không ngờ khi trở lại, hai mươi hai người chỉ còn mười hai người.
Đèn pha ô tô chiếu rọi vào cổng, bà cụ lúc sáng thấy có người về liền vội vàng mở cổng rào.
“Mọi người đang đốt gì thế?”
Nhìn ngọn lửa bốc cao chọc trời, An Nặc cau mày, vội chạy tới.
Khi thấy thi thể trên đống lửa, cổ họng cô nghẹn lại.
“Mấy người này bảo là sống đã đủ lâu, muốn đi xem thiên đường trông như thế nào.”
“Thiên đường chắc hẳn rất đẹp, lúc đi họ đều cười.”
“Thương cho chúng tôi, cơm chưa kịp ăn mà phải đưa họ đi trước!”
Mấy cụ già bên cạnh nhìn An Nặc đang im lặng, thản nhiên lên tiếng, giọng trêu chọc, nhưng phảng phất vẫn có tiếng khóc nghẹn ngào.
“Mấy tên này đúng là nhiều chuyện, nói không muốn biến thành thứ đáng sợ đó, cũng không muốn thối rữa, nên bảo tụi tôi đốt chúng!”
Bà cụ cũng cười nói, nhưng càng nói giọng càng nghẹn lại.
An Nặc nhìn mấy người đứng bên cạnh mang đầy vẻ bi thương, nhắm mắt lại.
Cô đã quen với chia ly từ lâu, nhưng khi chứng kiến cảnh này, vẫn không khỏi muốn hỏi ông trời.
Chẳng lẽ thật sự muốn diệt vong nhân loại sao?
“Được rồi, ăn cơm, ăn cơm! Con bé ăn cùng chúng ta nhé.”
Bà cụ lau nước mắt, gọi mọi người xung quanh.
Bữa cơm này, là bữa cơm đặc biệt nhất mà sau này An Nặc còn được ăn.
Trong bữa ăn, ai nấy đều vui vẻ tươi cười, như thể chưa có chuyện gì xảy ra, như thể vẫn còn ở trước thời mạt thế.
Những ngày sau đó, mỗi lần An Nặc trở về, trong thôn lại ít đi một người.
Mãi đến đêm ngày thứ tư, khi cô quay về, vừa nhìn thấy ngôi làng tĩnh lặng, không một ánh đèn, cô hoảng loạn nhảy khỏi xe, lê thân đầy thương tích chạy loạng choạng vào làng.
“Bà Lý? Bà Vương?”
Giọng cô kèm theo một tia hoảng hốt khó nhận ra, ánh mắt không ngừng đảo quanh.
Nhưng... đã lâu vẫn không có bóng dáng quen thuộc với nụ cười ấy bước ra....
Không còn! Tất cả đều không còn!
Bàn tay đang nắm đao của cô siết chặt, cứ đứng yên lặng, như hòa làm một với bóng đêm....
Cho đến khi, một giọng nói hiền hậu nhưng ngạc nhiên vang lên.
Khuôn mặt quen thuộc của bà cụ được ánh nến chiếu rọi, vẫn là nụ cười ôn hòa, nhẹ nhõm như hôm đó.
“Hết nến rồi, bà đi tìm nến đây.”
Bà Lý bước tới, mỉm cười nói, đôi mắt trong veo thoáng qua một tia hoảng hốt khó nhận ra.
An Nặc khẽ động, nhìn người trước mắt, trong lòng mơ hồ hiểu ra điều gì đó.
Cuối cùng, cô nở nụ cười: “Hôm nay, chúng ta ăn gì?”
“Con bé này, lại một thân toàn thương tích, bôi thuốc trước rồi hẵng ăn!”
Bà Lý nhìn những vết xác sống cào trên người An Nặc, cau mày, giọng đầy sự quan tâm của người lớn dành cho con cháu.
Từ khi người thôn Lý Gia rời đi, An Nặc không còn cố tìm quần áo để che vết thương trên người mình nữa.
“Vâng.”
Cô gái cất giọng khàn khàn, nở một nụ cười nhạt, đồng ý.
Trong ánh nến leo lét, bà Lý vừa bôi thuốc cho An Nặc vừa càm ràm.
“Tuy không bị biến thành xác sống, nhưng bị thương thì thân thể vẫn đau chứ!”
“Người trẻ không biết giữ gìn bản thân, về già thì làm sao?”
“Lúc tìm người, con vội quá.” An Nặc cười khổ.
“Vậy thì quãng đường sắp tới, mong con đừng bị thương nữa. Không có sức khỏe tốt thì tìm người thế nào được!”
Bà Lý nhìn cô gái trước mặt mỉm cười, câu nói đó khiến ánh mắt An Nặc khựng lại.
Hôm nay cô rốt cuộc đã tìm khắp mọi nơi, tiếp theo nên đi Việt Bắc rồi....
Mãi đến bữa cơm, bà Lý vẫn càm ràm như thường lệ, tuy chỉ có hai người nhưng lại ồn ào như mười người.
“Con... phải đi.”
Nghe vậy, nụ cười bà Lý không hề thay đổi.
“Bà biết từ lâu rồi. Làng mình bé tí, tính ra chắc con cũng đã tìm xong.”
“Con có thể đưa bà đến Việt Bắc!”
Cô nói với ánh mắt nghiêm túc, giọng khẽ. Cô không phải thánh nhân, nhưng đối mặt với bà cụ này, cô có khả năng ấy.
“Bà biết.”
Đáy mắt bà Lý ánh lệ, không nói đồng ý, cũng không nói từ chối.
Bà gắp thức ăn trên bàn cho An Nặc.
“Hôm nay bà Vương của con đặc biệt dặn bà nấu cơm thịnh soạn một chút, sợ con thấy cô đơn. Ăn cơm trước đã, con nói gì bà đều biết hết.”
“Vậy ngày mai chúng ta xuất phát.”
Khuôn mặt vốn lạnh nhạt của An Nặc nở nụ cười, trong lòng nghĩ bà cụ đã đồng ý lời mời của mình.
Bữa cơm này là bữa cuối cùng ở thôn Lý Gia. Lắng nghe âm thanh tĩnh lặng bên ngoài, An Nặc mỉm cười.
Không biết đã qua bao lâu, khi trong mũi thoang thoảng mùi máu, cô bỗng mở bừng mắt.
“Bà Lý!”
Cô nhảy xuống giường, chân trần chạy nhanh về phía chiếc giường bên cạnh.
Máu từ cổ bà đã phun ra, bà nằm lặng yên trên giường, gương mặt hiền từ vẫn giữ nụ cười như thường.
Chỉ là, giờ đây thân thể bà đã lạnh ngắt....
An Nặc ngồi xổm xuống, nắm lấy tay bà, đôi mắt long lanh ánh nước.
Cô cầm lấy tờ giấy để bên cạnh.
“An à, thời gian đã đến, bà cũng nên đi rồi. Dù sao bà với đám lão già đó đã hẹn nhau, không thể nuốt lời....”
“Lại chỉ còn mình tôi nữa rồi!”
Giọng An Nặc khản đặc, cô nắm chặt tay bà Lý, vùi đầu vào cánh tay mình....
Màn đêm tĩnh mịch bao trùm lấy thân hình thiếu nữ, những cơn gió lạnh lướt qua, cuốn theo mùi khói súng, tản ra từng cơn giá buốt.
Ngọn lửa bốc cao ngút trời, mãi đến khi khói tan, một chiếc xe van phóng đi, để lại bụi mù mịt....
