Chương 17: Nhà máy sản xuất mì sợi.
Lâm Song Song đeo ba lô màu hồng, thân ảnh len lỏi trong thị trấn, quan sát tứ phía, lắng nghe mọi hướng, tốc độ lục soát cực kỳ nhanh.
Tuy không thể dùng dị năng, nhưng thể năng của cô vẫn vượt xa người thường.
“Rầm!” một tiếng.
Lâm Song Song lại đạp tung cửa một nhà kho, lũ zombie bên trong lập tức bắt đầu náo loạn.
Cô nắm chặt thanh sắt, đánh bay đầu chúng từng đứa một, quả là một cỗ máy thu hoạch tàn nhẫn, máu bẩn văng tung tóe, khá nhiều bắn lên kính bảo hộ dính đầy mặt cô.
Lâm Song Song tiện tay lau qua.
Zombie là xác chết, chỉ hành động theo bản năng, trong mắt chúng chỉ có thịt tươi.
Không biết sợ hãi.
Càng không dừng tấn công.
Lũ zombie không ngừng phát ra tiếng “hự” “hự” từ miệng, lao về phía cô.
Người khác chắc sẽ bị dọa chết khiếp.
Lâm Song Song mặt không cảm xúc tiếp tục thu hoạch, cố gắng đập đầu chúng về một hướng, để lát nữa cầy hộp sọ lấy dị hạch cho tiện.
Ba mươi phút sau.
Lũ zombie trong khu xưởng đã bị cô dọn sạch gần hết, chỉ còn lại một đống máu bẩn.
Đây là nhà máy sản xuất mì sợi.
Nhưng tiếc thay.
Vì tận thế bùng nổ, nhà máy hẳn đã trải qua một trận zombie cắn người thảm khốc, dẫn đến toàn bộ khu xưởng không một ai sống sót.
Vì số lượng người đông.
Sau khi biến thành zombie, chúng ở trong đó cắn xé, truy sát, khiến giá trị ô nhiễm tăng vọt.
Những chỗ có thể nhìn thấy đều dính đầy máu bẩn, tay chân, mảnh thịt vụn, v.v…
Lâm Song Song đạp cửa xông vào là kho thành phẩm, mì sợi thành phẩm bên này đều bị ô nhiễm.
Không có thứ gì dùng được.
La Na hô trong kênh đội, “Này này? Tình hình mọi người thế nào? Em và Tiểu Triết theo chỉ dẫn của đội trưởng Hoắc, đến phố thương mại, ô nhiễm bên này nghiêm trọng lắm, đồ ăn lấy được ít ỏi vô cùng.”
Giọng Ngô Triết đầy tiếc nuối vang lên, “Chậc, chắc là lúc tận thế bùng nổ, người dân ở đây đã cướp vài đợt rồi, kệ hàng trong tiệm đều trống rỗng, đồ vương vãi trên đất cũng bị ô nhiễm hết.”
Bên họ không mang đến tin tốt lành nào.
Cao Lê cũng đáp lại, “Bên tụi anh cũng chẳng khá hơn, tình huống giống các cô thôi, xác suất ô nhiễm của đồ vật lên đến chín mươi phần trăm, có một món sạch trong mười món đã tính là may rồi.”
Giọng Hoắc Lăng vẫn trầm ổn mạnh mẽ, “Mọi người đừng vội, lục soát thêm xem sao.”
Lâm Song Song giơ cổ tay, nhấn nút truyền tin, nói vào đồng hồ đeo tay: “Em phát hiện một nhà máy làm mì, nhưng đồ vật bên trong cũng hao tổn nghiêm trọng, em cố lật xem, hy vọng tìm được một ít đồ ăn sạch.”
Từ đồng hồ vọng ra giọng nói vui vẻ của La Na, “Ôi, em Song Song cố lên! Nhà máy đấy! Cảm giác xác suất có con cá lọt lưới sẽ lớn hơn đó!”
Lâm Song Song nói: “Dạ.”
Rồi cô không trả lời nữa, bắt đầu lục soát tỉ mỉ.
Một vài góc cạnh nhỏ vẫn có thể nhặt được đồ, không nhất định là bột mì, mà có đồ đạc cá nhân của nhân viên rơi vãi.
Lại ví dụ tủ chưa từng mở trong khu nghỉ ngơi, bên trong có đồ ăn vặt của nhân viên để qua cơn đói.
Lâm Song Song xem từng cái một, tìm được bánh quy soda, cháo bát bảo, sữa lạc, sữa AD canxi, kẹo đủ loại vị, sô cô la, túi trà, bánh Sa Kỳ Ma, bánh trứng muối, thạch trái cây.
“!!!”.
Lâm Song Song mở một cái tủ nào đó, bị cảnh tượng bên trong làm cho kinh ngạc.
Đồ ăn chín mà nhân viên nào đó mua đã sinh giòi.
Giòi còn biến dị.
Một con giòi to bằng bàn tay mọc hai cái đầu, sau lưng mọc ra gai nhọn, cực kỳ kỳ dị.
Lâm Song Song “cạch” một tiếng, trước khi con giòi biến dị kia lao về phía cô, nhanh tay đóng cửa tủ lại, còn xoay chìa khóa vài vòng khóa luôn.
Mặc nó sống chết.
Cô liếc thấy chỗ gửi hàng chuyển phát nhanh bên kia, không khỏi vui mừng.
Điểm chuyển phát chắc có không ít đồ.
Lần này cô may mắn, cửa của chỗ gửi hàng này vẫn nguyên vẹn.
Bên trong chỉ có một con zombie.
Lâm Song Song lại đạp cửa vào, rồi một gậy đâm xuyên đầu zombie.
Cô bắt đầu lục soát.
Đây là nhà máy thực phẩm quy mô nhỏ dưới một trăm người, nên hàng chuyển phát cũng không nhiều lắm.
Lâm Song Song xé chúng ra, “Dù? Có ích, một hộp bút? Có ích, ủa! Một thùng dưa chuột hỏng, ừm, thùng táo này còn tốt.”
Đúng là nó.
Táo vẫn để được lâu nhất!.
Lâm Song Song tháo găng tay đếm thử, thùng táo này là quả to, có hai mươi trái, trái nào cũng lớn hơn nắm tay cô, mà lại rất tươi nữa.
“Chính xác là thiếu rau quả.”
Lâm Song Song vừa tự nói, vừa bỏ đồ vào thẻ không gian.
Tiếc không còn gì khác.
Chỗ gửi hàng chuyển phát nhanh, thu hoạch lớn nhất chỉ có thùng táo này.
Đồ mà các cô chú trung niên mua phần lớn là đồ ăn đồ uống, giá không đắt, đủ loại lộn xộn, tiếc là mấy loại rau củ đã hỏng hết.
“Có táo cũng tốt lắm rồi.”.
Lâm Song Song tự an ủi, rồi tiếp tục đến địa điểm tiếp theo.
Tiếp theo là kho nguyên liệu.
Bên trong cũng bị ô nhiễm rất nặng, bao bì bột mì đóng túi toàn máu.
Lâm Song Song kéo xuống một bao, mở ra xem, vốn nghĩ bị máu làm bẩn một nửa, nửa còn lại có thể dùng, nhưng không thể.
Máu trộn với bột mì, bột mì vón cục hết, máu mang nguồn ô nhiễm thúc đẩy vi sinh vật, bên trong bột mì toàn sâu nhỏ biến dị.
Tiếc quá.
Lâm Song Song không nhớ nổi mình đã thầm nói bao nhiêu tiếng tiếc, nhìn vô số thức ăn như thế, lại không thể mang chúng đi.
Cuối cùng cả nhà máy sản xuất mì sợi, cô chỉ lấy được một thùng táo (20 trái), sáu lon cháo bát bảo, ba lon sữa lạc, hai dây sữa AD canxi (tám chai nhỏ), vài thứ đồ ăn vặt, một cái dù, một hộp bút, bốn bộ quần áo mới của người già, một cái bình giữ nhiệt, một cái radio.
Cô báo cáo tình hình trong nhóm, rồi tiếp tục đến địa điểm tiếp theo.
Các xưởng khác cũng tương tự.
Lâm Song Song có thể cảm nhận được hoàn cảnh sinh tồn hiện tại khó khăn đến thế nào.
Đến cả La Na cũng thở dài trong kênh thoại nhóm, “Trong tiểu thuyết quả nhiên đều là giả!! Tận thế thật sự đến, làm gì có nhiều tài nguyên đợi cậu lục soát! Mở màn đã bị người ta cướp gần hết rồi!”.
Cao Lê đáp lại cô ấy, “Cô quên mật độ dân số của chúng ta rồi à? Một trận bão cũng có thể khiến dân chúng đêm hôm đổ xô đi mua sạch siêu thị, huống hồ là tận thế, cướp thì cướp, trộm thì trộm, chưa đầy nửa ngày là có thể vét sạch cho cậu.”
Khó nhất là người lấy được tài nguyên chưa chắc giữ được, hoặc bị trộm, hoặc bị cướp, hoặc rơi mất khi chạy nạn.
Những tài nguyên bị mang đi đó đều bị ô nhiễm, khiến con người không thể ăn.
Khó quá.
Hoắc Lăng nói: “Tận thế bùng nổ trong một phút, ai cũng bị trở tay không kịp.”
Dù anh và Triệu Bình Sinh đã sớm nhận ra thế giới có gì đó không ổn, cũng không ngờ tận thế lại đến nhanh và dữ dội như vậy.
May mắn là hai người họ đã sớm tìm đến Trương Đại Bằng, làm ra tòa lâu đài di động này.
Không thì tình hình chỉ còn tệ hơn.
Lâm Song Song thấy bầu không khí trong đội có chút trầm lắng, cô chủ động báo cho mọi người một tin tốt, “Bên em tìm được một ít đồ ăn.”
Ít nhất tích góp được chút nào hay chút ấy.
Mọi người quả nhiên tinh thần tốt hơn hẳn, La Na cũng nói bên chị tìm được vài gói gạo nhỏ, Ngô Triết cũng lấy được một ít nước lẩu.
