Biển TruyệnBiểnTruyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thành
💎Xu
Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Ngày Tận Thế Cuồng Hoan – Cô Bé Quái Vật Chỉ Có Trí Nhớ Bảy Giây > Chương 4

Chương 4

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 4: Đừng có giả ngu.

 

“Lâm Song Song.”

 

Hoắc Lăng cúi mắt nhìn cô, giọng nói không chút độ ấm: “Đừng có giả ngu, mất trí nhớ không có nghĩa là ngu ngốc, IQ của cô không có vấn đề, còn nữa, nếu để tôi phát hiện cô giả vờ mất trí nhớ… hì hì, cô chết chắc rồi.”

 

Anh như nghiến răng nghiến lợi nói ra câu đó.

 

Lâm Song Song hơi chột dạ, theo bản năng né tránh ánh mắt anh, nhưng một giây sau đầu óc trống rỗng, trí nhớ lại được thiết lập lại.

 

Hoắc Lăng không muốn nhìn cô cứ lặp đi lặp lại việc reset trí nhớ mãi, thấy khó chịu, bèn dùng dị năng hệ tinh thần, khiến cô chìm vào giấc ngủ.

 

Lâm Song Song lập tức mềm nhũn, suýt ngã ngửa xuống dưới ghế, nhưng cuối cùng lại được người nào đó ôm trở lại, giữ chặt cô trong lòng.

 

Hoắc Lăng mặt không cảm xúc nhìn cô, chỉ có mình anh biết tay mình đang không ngừng siết chặt, miệng nói lời hung ác, cơ thể lại rất thành thật.

 

Căn bản không nỡ buông tay.

 

Ba người ở hàng ghế trước đang thì thầm.

 

“Sao rồi? Sao rồi? Na Na tỷ, rốt cuộc chị có nghe thấy gì không?”

 

Ngô Triết liên tục quay đầu nhìn hàng ghế giữa.

 

La Na vuốt mái tóc dài của mình, dáng vẻ yểu điệu, lại liếc anh ta một cái, kiêu ngạo nói: “Không, chẳng nghe thấy gì cả.”

 

Cô không khỏi phàn nàn, “Đồ Trương ca làm, chất lượng cũng tốt quá.”

 

Thật là bực mình.

 

Ngô Triết mặt đầy tiếc nuối, anh ta mặt mũi thanh tú, lắc đầu liên tục, rồi lại khoa trương nói: “Không đúng, mọi người nói xem Hoắc ca chúng ta sẽ không đánh cô ấy chứ?”

 

Lái xe Cao Lê lập tức phủ nhận, “Sao có thể, Hoắc ca không phải loại người đó.”

 

Ngô Triết chép miệng: “Chưa chắc đâu, chia tay dốc đứng đấy, nỗi đau thấm thía, mọi người nghĩ mà xem, hôm nay còn yêu đến chết đi sống lại, ngày mai bị chia tay, không có lý do gì, không có bất kỳ dấu hiệu nào!”

 

Nghĩ thôi đã nghẹt thở rồi.

 

“Ồ, cậu hiểu lắm nhỉ? Tiểu Triết đã từng yêu rồi à?” La Na cười không ngậm được miệng.

 

Ngô Triết hơi ngại ngùng xoa đầu, “Yêu thì chưa từng yêu, nhưng chưa ăn thịt heo cũng từng thấy heo chạy rồi. Nhưng tôi không ủng hộ dùng bạo lực giải quyết vấn đề.”

 

Anh ta lo lắng lắm.

 

“Chúng ta có nên quấy rầy Hoắc ca một chút không? Có chuyện từ từ nói mà.”

 

La Na bảo anh ta không hiểu, “Trong lòng anh ấy nếu không có cô ấy, thì sao có thể nóng lòng chạy tới? Chưa yêu lần nào đúng là không hiểu, ai dà, chuyện này nói với cậu cũng vô ích.”

 

Cô ấy xuýt xoa: “Ngon quá, ngon quá.”

 

Đứt dây nối lại, yêu nhiều hận cũng nhiều, nữ truy nam hối hận, rồi sau đó.

 

Hối hận muộn màng!

 

Sướng!!

 

Cao Lê bảo cô ấy đọc ít tiểu thuyết mạng thôi, “Phía trước đường bị đám zombie chặn rồi, ai đó gọi điện cho Hoắc ca nhờ mở đường đi, không thì không đi được.”

 

Ngô Triết lập tức đáp: “Để em, để em!”

 

Lập tức bấm nút gọi ở hàng ghế trước, kết nối bộ đàm ở hàng ghế sau.

 

Nhanh chóng được kết nối.

 

Ngô Triết mở miệng ném vấn đề ra, “Hoắc ca, mở đường, phía trước toàn zombie.”

 

Nói xong vểnh tai nghe.

 

Kết quả bên đó im ắng, động tĩnh gì cũng không, không biết tình hình thế nào.

 

La Na cũng rất tò mò, tiếc là chẳng nghe thấy gì, bèn nhún vai xòe tay.

 

Hoắc Lăng đáp lại rồi cúp máy.

 

Dị năng hệ tinh thần kích hoạt xua đuổi, đám zombie dày đặc phía trước liền tản ra.

 

Cao Lê lái xe nhanh chóng vượt qua.

 

Một trận động đất lớn đã phá hủy cả một thành phố, nhà cửa hầu như đổ sập hoàn toàn.

 

Xe của tiểu đội đã rời khỏi khu vực nghiêm trọng nhất, trở về căn cứ của họ, nơi này ở ngoại ô, xung quanh là một cánh đồng bằng phẳng.

 

Tầm nhìn rất tốt.

 

Một tòa nhà kỳ quái đỗ bên đường, đó là một căn phòng kim loại, kiểu nhà sàn có sáu cái “chân”, tòa nhà lơ lửng giữa không trung.

 

Phát hiện xe quay về.

 

Nhà sàn hạ xuống một lối đi, cho xe của bọn họ chạy lên.

 

“Cuối cùng cũng về nhà!”

 

Ngô Triết nhảy từ ghế phụ xuống, chiều cao 168, mặt lại non, khiến cậu ta trông rất nhỏ, nhưng cậu ta cũng thực sự nhỏ, năm nay vừa mới 18 tuổi.

 

Cao Lê xuống xe từ ghế lái phụ, tiện tay đóng cửa xe, chiều cao 178 hơn Ngô Triết chục phân, đừng thấy chỉ hơn có chục phân, nhưng tỉ lệ cơ bắp của anh ta cao, nên trông rất chắc chắn và to lớn.

 

Ngoại hình khá bình thường, mắt to mày rậm, không khó coi, nhưng cũng không quá đẹp trai, nhưng khiến người ta cảm thấy đáng tin cậy, một khuôn mặt rất ngay ngắn.

 

La Na xách đồ từ hàng ghế giữa bước xuống, giày cao cổ kết hợp quần chiến đấu, đôi chân dài cực kỳ nổi bật, thân hình cong lồi lõm, rất có nữ tính, tóc dài chấm eo, nhìn là biết cô nàng rất tinh tế.

 

Cô ấy quẳng đồ vào phòng khách, “Ra giúp tay đi, mang hết đồ vào.”

 

Nói rồi gọi: “Tiểu Ngũ! Tiểu Lục!!”

 

Trong phòng khách chạy ra hai con chó máy móc, hớn hở chạy tới, ngậm đồ tiếp tế kéo vào trong, có thể nói là rất ngoan ngoãn.

 

Cửa xe có động tĩnh.

 

Ba người họ đồng loạt quay đầu nhìn, liền thấy Hoắc Lăng ôm cô gái kia bước xuống xe.

 

La Na nhìn thấy cảnh này liền kích động, “Sự chênh lệch thể hình này quá đỉnh! Ngon quá!”

 

Cao Lê và Ngô Triết đều gọi, “Hoắc ca.”

 

Hoắc Lăng gật đầu, ôm Lâm Song Song trong lòng bước thẳng vào phòng khách.

 

Bên trong bước ra một người đàn ông tráng, mặc tạp dề, tóc buộc đuôi sam, trên cổ đeo kính bảo hộ, tay còn dính dầu mỡ, anh ta thò đầu ra nhìn một cái, “Về hết rồi à? Xe mới thế nào? Chạy có ngon không?”

 

Ngô Triết nhảy từ ngoài vào, mở miệng gọi: “Trương ca! Ngon lắm! Nhưng lão Cao không cho em lái!”

 

“Có bằng lái chưa mà đòi lái?” Cao Lê khuân đồ xuống, hai thùng rượu, hai thùng sữa, ba thùng nước trái cây, năm thùng mì tôm, một túi đồ ăn vặt và thuốc linh tinh, một rổ linh kiện kim loại lộn xộn.

 

Trương Đại Bằng trông thấy Hoắc Lăng ôm một cô gái nhỏ, nhưng anh ta không hỏi nhiều, vì anh ta không thích nghe ngóng như ba đứa nhỏ kia, anh ta quan tâm hơn tới linh kiện: “Đồ tôi cần tìm hộ chưa? Tôi đang thiếu ốc vít.”

 

La Na thở hổn hển, nói: “Không biết, tự lục đi, tôi chết đói mất, tối nay ăn gì? Thời tiết thế này hợp làm canh gì đó.”

 

Bọn họ ở đây chỉ có Hoắc Lăng biết nấu ăn, nhưng anh ấy không có nhiều thời gian, ít khi làm, nhưng Trương Đại Bằng là kỹ sư cơ khí, anh ta chế tạo hai robot đầu bếp, đặt tên là Tiểu Nhất, Tiểu Nhị, Tiểu Tam Tiểu Tứ là robot dọn dẹp.

 

Tiểu Ngũ, Tiểu Lục chính là hai con chó máy móc đó.

 

Cao Lê đưa xe vào hầm tầng âm một, rồi đóng cửa lớn lại, “Tôi muốn ăn mì làm bằng tay.”

 

Ngô Triết nổ luôn: “Còn ăn mì?? Tôi không chịu nổi nữa, tôi muốn ăn cơm.”

 

Cao Lê là người Trung Nguyên, thích món bột, ba bữa đều thích ăn món bột, Ngô Triết người miền Nam, cậu ta thích ăn cơm, trong đội mỗi bữa ăn là cãi nhau um sùm.

 

La Na nói đồ chính tùy tiện, “Tôi chỉ muốn ăn chút canh thôi.”

 

Trương Đại Bằng lười đếm xỉa tới ba nhóc, “Tự mà nói với Tiểu Nhất Tiểu Nhị.”

 

Nói xong xách rổ linh kiện xuống tầng âm một, đó là trung tâm của căn nhà di động, cũng là địa bàn của anh ta, cơ bản anh ta đều chui ở đó.

 

Trong lúc bốn người họ nói chuyện, Hoắc Lăng đã ôm Lâm Song Song lên tầng ba, đó là địa bàn của bác sĩ trong đội bọn họ – Triệu Bình Sinh.

 

Triệu Bình Sinh đã thấy được động tĩnh tầng một từ camera, anh ta mặc áo blouse trắng, đeo kính gọng vàng, dáng người cao ráo, trông có vẻ nho nhã.

 

Thấy ai đó ôm Lâm Song Song ra từ thang máy, anh ta nói: “Đón về rồi hả?”

 

Hoắc Lăng khựng lại một chút, rồi mặt không cảm xúc “ừm” một tiếng.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Có thể bạn thích