Chương 53: Thể Nuôi Cấy.
“Mấy người sao thế? Mặt tái mét thế kia, đám zombie ở đây dữ vậy hả? Tao thấy xe cũng chẳng có vết chiến đấu gì, sao mấy người sợ thành thế?”
Triệu Bình Sinh chống tay nói, nhìn mấy người kia không hiểu ra sao.
Trương Đại Bằng đáp: “Mày không thấy cảnh đó, thấy rồi mày cũng sợ. Tí nữa tao gửi băng ghi hình cho mày. Đám đó là cái quái gì vậy? Chẳng ra người chẳng ra ma, chẳng ra zombie.”
Theo lời La Na và hai người kia, mấy “dị năng giả” trong căn cứ thị trấn tuy không có biểu cảm, hành động cũng đờ đẫn, nhưng họ vẫn ăn uống bình thường, nhận nhiệm vụ – vì mấy người này cũng từng thấy họ ở căng tin và đại sảnh nhiệm vụ, chỉ là họ ít nói thôi.
Nhưng nếu là người bình thường, sao lại nửa đêm ra ngoài, lẫn vào đám zombie?
Còn lạy mặt trăng để làm gì?
Hơn nữa đám zombie không cắn họ, nói chung rất kỳ lạ.
Triệu Bình Sinh chỉ nghe thôi cũng thấy rùng mình, anh xoa xoa cánh tay: “Lạy mặt trăng? Tao không hiểu, tí nữa tao tra thử.”
Có ý nghĩa đặc biệt gì hay là đang thực hiện một nghi thức nào đó?
“Còn chuyện tắm mưa axit thì dễ hiểu hơn. Theo nghiên cứu của tao, mưa axit trong ngày tận thế cũng chứa nhiều nguồn ô nhiễm, loại ô nhiễm này có thể làm tăng giá trị ô nhiễm, từ đó đạt được một con đường tiến hóa nào đó.”
“Ví dụ như cây gạo biến dị hồi trước, cũng là sau khi bị nguồn ô nhiễm xâm nhập mới biến dị. À, đưa hai người họ lên tầng ba đi.”
Triệu Bình Sinh vừa nói vừa chỉ huy Trương Đại Bằng đưa Lâm Song Song và Hoắc Lăng lên tầng.
Trương Đại Bằng chẳng kêu ca gì, chỉ ừ một tiếng.
La Na và hai người kia vừa về đã vui mừng khôn xiết, đi xa mới biết nhà tốt.
“Sướng quá hu hu hu!”
La Na ôm Tiểu Ngũ và Tiểu Lục, vò đầu vò tai hai con chó máy mặc dù chó máy không phải chó thật, nhưng chúng cũng có thể cảm nhận tâm trạng con người qua hành động, nên cả hai cũng rất vui.
Tiểu Ngũ và Tiểu Lục đang vẫy đuôi rần rần.
Ngô Triệt cởi áo mưa và đồ tác chiến ra, tán đồng: “Cái phòng đơn ở căn cứ nhỏ tí, ai ở chắc cũng phát điên mất.”
Cao Lê giơ tay, lột quần áo chỉ còn đồ lót bó sát, để lộ thân hình rắn chắc: “Đúng đấy, tao thấy mấy ‘dị năng giả’ kia chắc cũng bị ép đến điên như thế.”
La Na đã không muốn nghĩ ngợi thêm: “Không so sánh thì không có tổn thương. Qua chuyến này, tôi càng thấy lâu đài nhỏ của chúng ta tốt hơn, rộng rãi thế này, lại tự do, muốn làm gì thì làm!”
Cô chỉ mặc đồ thường bó sát, một bộ đồ lót dài có lông mỏng, nằm dài trên thảm phòng khách, mệt đến nỗi chẳng muốn động đậy.
Tiểu Tam và Tiểu Tứ phân loại quần áo rồi đem giặt, sau đó lượn quanh ba người: [Ôi, các bé tội nghiệp, mọi người có ổn không?] [Vào một ly sữa nóng ấm lòng đi, có thêm sô-cô-la nè!]
La Na bỗng cảm động muốn chết, cô kêu lên: “Tiểu Tam, Tiểu Tứ hai cậu chu đáo quá huhu. À, để phần cho đội trưởng Hỏa và Song Nhi nữa nhé, đợi họ tỉnh dậy là có thể uống. Hai cậu giữ lại cho họ.”
Tiểu Tam và Tiểu Tứ nói chắc chắn rồi, [Mỗi người đều có hết ạ!] [Ừ ừ, đúng đúng!]
Chúng lại hỏi tiếp: [Đội trưởng Hỏa ổn không ạ? Song Song cũng ổn chứ ạ? Tụi em thấy họ ngất, lo quá đi mất!] [Ừm ừm! Đúng đúng! Mọi người gặp nguy hiểm lớn à?]
Cao Lê và Ngô Triệt kể sơ qua cho chúng nghe. Tiểu đội robot tuy chỉ là AI, nhưng cũng là thành viên trong nhà, mọi người đối xử với chúng như người thân, dù chúng nói chúng không có cảm xúc con người, nhưng chúng cũng sẽ cảm thấy “vui” vì điều đó.
“….”
“Đại khái là thế. Hai cậy mau dọn dẹp rồi đi sạc pin đi.”
“Ừ, khuya rồi, sữa pha xong cứ để đó, bọn anh canh anh Hỏa và chị Song được rồi, nhất thời cũng không ngủ được.”
Cao Lê và Ngô Triệt giục Tiểu Tam và Tiểu Tứ đi nghỉ, không sạc pin thì mai chúng sẽ không có năng lượng. Tiểu Tam và Tiểu Tứ đành đồng ý.
[Vâng ạ, hẹn mai gặp ạ! Cần gì cứ gọi Tam Tam bất cứ lúc nào nhé!]
[Chúc ngủ ngon ạ.]
“Chúc ngủ ngon.” La Na vẫy tay chào chúng, cũng bảo Tiểu Ngũ và Tiểu Lục đi nghỉ ngơi bảo dưỡng.
Phòng khách bỗng yên ắng.
Ba người nhìn nhau, tuy cơ thể mệt mỏi nhưng tinh thần lại hưng phấn, nhất thời không ngủ được, lòng rối bời.
Cao Lê đứng dậy khỏi thảm trước: “Để tao bảo Tiểu Nhất và Tiểu Nhị nấu mì ăn liền, hai đứa đi tắm trước đi, có gì tí nữa nói sau.”
La Na và Ngô Triệt đồng ý.
Triệu Bình Sinh và Trương Đại Bằng vẫn ở phòng chẩn đoán tầng ba, chữa trị cho Hoắc Lăng và Lâm Song Song.
Lâm Song Song tỉnh rất nhanh, cô vừa mới tỉnh suýt đánh Triệu Bình Sinh, vẻ mặt cảnh giác. Sau đó thấy Trương Đại Bằng mới nhớ ra trước khi ngất mình đã giao Hoắc Lăng cho anh ta. Lại nhìn quanh, chắc mình cũng theo anh ta tới đây. Giây tiếp theo, cô đi xem tình hình Hoắc Lăng.
Triệu Bình Sinh không giận, ngược lại còn thấy cô đáng thương. Anh truyền xong dịch cho cả hai, rồi kéo Trương Đại Bằng ra ngoài, nhường chỗ cho đôi tình nhân, tiện tay khép cửa phòng chẩn đoán lại.
Trương Đại Bằng muốn hút thuốc, nhưng cầm trong tay chưa châm lửa: “Tình hình của Hỏa và Song Nhi ổn chứ?”
Triệu Bình Sinh nói: “Không vấn đề gì, thân thể dị năng giả rất cường tráng, dưỡng một chút là được. Nhưng Lâm Song Song thực ra mất trí nhớ liên tục là một chuyện rất đau khổ, mỗi lần tỉnh dậy đầu óc trống rỗng, hôm nay mình có bao nhiêu ký ức mãi là một ẩn số.”
Anh thấy cô gái nhỏ khá kiên cường: “Người khác chắc phát điên từ lâu rồi. Ồ, không, cũng không thể coi cô ấy là người bình thường, nhưng vẫn rất mạnh, dù là vũ khí người dạng nuôi cấy cũng rất mạnh.”
Dù sao thân thể cô vẫn là người, nếu không phải giá trị ô nhiễm đạt đến điểm tới hạn, cô cũng sẽ không thú hóa, hay gọi là dị hóa?
Trương Đại Bằng vốn không quan tâm mấy chuyện này, nhưng lần này tò mò: “Rốt cuộc cô ấy có lai lịch gì? Tao nghe không hiểu?”
Triệu Bình Sinh liếc anh ta: “Hồi trước không phải tao nói với mấy người về gien đó à?”
Trương Đại Bằng nhớ lại rồi nói: “À, thế rồi sao? Cô ấy là thể nghiệm đã bị cải tạo à? Kiểu kết hợp với động thực vật gì đó?”
Triệu Bình Sinh lắc đầu: “Tao từng nói với Hỏa Lăng rồi, cô ấy không giống thể nghiệm cải tạo sau này, mà giống như thể nuôi cấy được bồi dưỡng từ khi còn là trứng hơn. Hai cái khác nhau. Nếu là thể nuôi cấy, thì cô ấy có thể giao tiếp xã hội hóa như bây giờ, cũng khá lợi hại.”
Dù sao theo tài liệu anh tra, hệ thống sống của thể nuôi cấy hoàn toàn khác con người.
Hỏa Lăng có thể yêu một vũ khí người chẳng hiểu biết gì, cũng đủ kỳ quái rồi. Hai người họ cưa cẩm thế nào nhỉ??
Triệu Bình Sinh là vua ế lâu năm, lại là người theo chủ nghĩa độc thân, rất không hiểu nổi: “Haizz.”
Trương Đại Bằng cười anh: “Mày cũng có ngày thở dài đấy.”
Triệu Bình Sinh “hừ” một tiếng: “Người giỏi cỡ nào cũng chỉ là người thôi.”
Bản thân anh cũng không ngoại lệ.
