Chương 22: Cảm thấy mình không xứng đáng
“Nhịn đi.” Lãnh Dực Phong cắn răng, không cho cô rút chân ra, tay tìm đúng huyệt trên bắp chân rồi lại ấn mạnh xuống.
“A... ưm, anh nhẹ tay một chút được không... đau quá...” Hạ Kiều Kiều đau đến chảy nước mắt, đỏ mũi quay đầu lại cầu xin anh.
Nhưng rõ ràng là mình đau không chịu nổi, sao anh trai cũng đầy mồ hôi, cơ thể căng cứng và đôi môi mím chặt trông chẳng khá hơn cô là bao.
Cô khó hiểu động đậy bắp chân: “Anh, nhẹ tay thôi...”
Lãnh Dực Phong khựng lại, giọng khàn khàn đáp: “Nhẹ thì không có tác dụng, Kiều Kiều nhịn một chút, sẽ xong ngay.”
Dụng cụ bấm huyệt còn chưa dùng mà cô đã chịu không nổi, lát nữa dùng dụng cụ thì biết làm sao?
“Nhưng... thôi được rồi...” Hạ Kiều Kiều muốn từ chối, nhưng nhìn ánh mắt kiên quyết của anh lại không nói nên lời, đành bất lực đồng ý.
Trong lòng thầm mắng mình tự chuốc khổ, vào không gian ngâm Linh Trì là xong, giờ lại bị ép lên dây cót chịu khổ.
Lãnh Dực Phong sau khi cô đồng ý liền vội vàng tiếp tục động tác, lần sau mạnh hơn lần trước.
Tiếng rên rỉ kêu đau của Hạ Kiều Kiều vang vọng khắp phòng ngủ hết lần này đến lần khác, tiếng cầu xin cũng vang lên không ngớt.
Còn Lãnh Dực Phong lúc này gian nan thế nào chỉ có mình anh biết, đối diện với gương mặt cầu xin của cô gái, cùng làn da đùi mịn màng của cô trong tay, đầu óc anh toàn là một cảnh tượng khác.
Vì những suy nghĩ lung tung trong đầu, cảm giác lạ thường nơi hạ thân khiến Lãnh Dực Phong biến sắc.
Anh như chạm phải củ khoai nóng bỏng tay, dừng động tác, luống cuống xuống giường, khom lưng che đi sự ngượng ngùng, xấu hổ không dám nhìn mặt Hạ Kiều Kiều.
Bước chân vội vã đi về phía cửa, chỉ vội để lại một câu: “Em cứ nghỉ ngơi đi, lát nữa anh qua.”
Hạ Kiều Kiều không hiểu chuyện gì, nhìn bóng lưng chật vật của anh biến mất sau cánh cửa mới từ từ thả lỏng người nằm thẳng trên giường, lẩm bẩm: “Chết mất... còn nữa...”
Liếc thấy những dụng cụ bấm huyệt, mặt Hạ Kiều Kiều lập tức tái mét.
Nghĩ đến cơn đau ê ẩm đó, cô run rẩy chống người dậy xuống giường, đóng cửa khóa then một hơi.
Chưa dùng dụng cụ đã đau thế rồi, dùng còn ra thể thống gì? Không chịu nổi đâu, cô đi ngâm Linh Trì đây!
Chợt lóe vào không gian, dùng nước sạch tắm rửa một lượt rồi Hạ Kiều Kiều mới ngâm mình vào Linh Trì.
Tuy vào thẳng Linh Trì tắm cũng được, vì Linh Trì vốn có công dụng làm sạch, nhưng Hạ Kiều Kiều luôn cảm thấy không tắm đã vào ngâm thì không thoải mái.
Khoảnh khắc ngâm mình vào Linh Trì, mọi cảm giác đau nhức trên người đều biến mất, Hạ Kiều Kiều nhắm mắt thoải mái thở dài: “Sướng thật đấy! Sao mình lại nghĩ quẩn thế mà đi massage nhỉ!”
Chẳng biết ai lúc đầu còn ôm tâm tư mờ ám muốn hưởng thụ sự phục vụ hiếm có của Lãnh Dực Phong, sau khi chịu đựng cơn đau massage đã sớm quên sạch những tâm tư đó.
Ra khỏi không gian, sấy khô tóc xong Hạ Kiều Kiều bước ra khỏi phòng ngủ, thấy cửa phòng Lãnh Dực Phong vẫn đóng chặt.
Cô hơi nhướng mày, là chưa ra hay đi đâu rồi?
Không gõ cửa, cô xuống lầu tìm một vòng, không thấy bóng dáng Lãnh Dực Phong, vậy là vẫn còn trong phòng.
Anh trai làm gì thế, sao lâu vậy? Hạ Kiều Kiều thắc mắc, đang định lên xem thì cửa chính vang lên tiếng chuông.
Nhớ tới tối qua Đinh Lâm nói sẽ tới tìm mình, Hạ Kiều Kiều hiểu ra.
Cô bước ra cửa chính, qua hàng rào sắt trắng nhìn thấy hai người bên ngoài, đôi mắt đẹp thoáng qua tia kinh ngạc, không ngờ dưới vẻ ngoài lem luốc của họ lại ẩn giấu gương mặt đẹp trai xinh đẹp đến vậy.
Cô không chắc hỏi: “Đinh Lâm? Đinh Tuấn?”
Sau khi tắm rửa, hai anh em đã thay quần áo sạch sẽ Hạ Kiều Kiều đưa, thần thái cũng tự tin hơn hẳn tối qua.
Thấy Hạ Kiều Kiều, Đinh Lâm phấn khích vẫy tay: “Kiều Kiều, là bọn mình nè, bọn mình tới tìm cậu nè.”
Sau khi tắm rửa sạch sẽ, Đinh Lâm lộ ra gương mặt xinh đẹp ấy, tối qua còn là mái tóc dài hôm nay đã cắt ngắn ngang vai.
Khuôn mặt trái xoan tinh tế, làn da trắng ngần hồng hào, trên mặt còn nét ngây thơ của cô gái tuổi này.
Nhưng gương mặt đó Hạ Kiều Kiều lại thấy vô cùng quen thuộc, giống như cảm giác quen thuộc ùa về tối qua khi nghe tên họ.
Chưa kịp nghĩ nhiều, sự chú ý đã bị Đinh Tuấn bên cạnh Đinh Lâm thu hút.
“Cô Hạ, làm phiền rồi.” Đinh Tuấn có vẻ hơi câu nệ, mặt hơi đỏ, vội liếc Hạ Kiều Kiều một cái rồi lại cúi mắt xuống.
Anh có mái tóc ngắn gọn gàng, ngọn tóc ánh lên màu nâu nhạt tự nhiên.
Xương mày cao rõ nét, mắt hơi tròn nhưng không trẻ con, ánh mắt trong sạch không một tạp chất.
Khi cười sẽ lộ ra hai lúm đồng tiền nhỏ, mang theo sự tươi mát riêng của chàng trai trẻ và nét mềm mại non nớt chưa phai.
Da là màu trắng lạnh khỏe mạnh, thân hình cao ráo thon dài, cả người như cơn gió đầu hạ, sạch sẽ, sáng sủa.
Hạ Kiều Kiều hơi chao đảo, không hổ là nam sinh đại học, dáng vẻ này chắc ở trường cũng là cấp thần tượng.
Cô cười mở cửa: “Không phiền, vào đi.”
Ba người trở lại phòng khách, nhìn hai người câu nệ, Hạ Kiều Kiều thấy hơi buồn cười, cô kéo Đinh Lâm ngồi xuống, lại chỉ chỗ khác bảo Đinh Tuấn: “Ngồi đi, đừng căng thẳng quá, hai cậu ăn chưa?”
“Ăn rồi ạ.” Đinh Tuấn ngoan ngoãn gật đầu đáp, ngồi vào chỗ cô chỉ, lưng thẳng tắp.
Hạ Kiều Kiều bị phản ứng của anh chọc cười, lần này cười thật, cô vui vẻ hỏi anh: “Tôi đáng sợ lắm sao? Sao tôi thấy anh sợ tôi thế?”
Cái dáng vẻ như học sinh gặp giáo viên ấy, rõ quá thể, Hạ Kiều Kiều không biết mình còn có khí thế này.
Đinh Tuấn vội lắc đầu, ép mình nhìn thẳng cô rồi đỏ mặt giải thích: “Không phải, cô không đáng sợ chút nào, là tôi... là tôi không biết nói.”
Anh luống cuống xoa gáy, sợ mình để lại ấn tượng không tốt với cô.
“Kiều Kiều, cậu đừng để ý tới anh ấy, anh ấy là vậy đó, cả ngày chẳng nói được mấy câu.” Đinh Lâm lén trừng mắt nhìn anh trai một cái để giải vây, anh trai cô bình thường hoạt bát vui vẻ lắm mà, sao gặp Kiều Kiều lại ngượng ngùng thế.
Cô kéo cánh tay Hạ Kiều Kiều ôm vào lòng, nhìn Hạ Kiều Kiều với ánh mắt sáng rực.
Kiều Kiều giống như cô nghĩ, thơm quá, tay cũng mịn nữa.
Hạ Kiều Kiều cụp mắt nhìn bàn tay nhỏ của cô nàng qua lại vuốt ve da tay mình, vẻ mặt bất lực, hiểu thêm về tính tự nhiên thân thiết của Đinh Lâm.
Nhưng cô rất thích tính cách của Đinh Lâm, ở chung với cô ấy rất thoải mái, nên cũng không ngăn cản.
“Tối qua ngủ ngon không?”
“Ngon lắm, cảm giác lâu lắm rồi mới ngủ ngon thế, vẫn phải cảm ơn cậu và anh Lãnh đã cứu bọn mình.”
“Hai cậu đã nói cảm ơn rất nhiều lần rồi.” Hạ Kiều Kiều thực ra cảm thấy mình không xứng đáng, vì nếu không phải Lãnh Dực Phong dừng xe cứu họ, thì chính cô sẽ không lên tiếng yêu cầu anh cứu.
Bởi cô không dám đánh cược, lỡ Lãnh Dực Phong chậm một chút, chờ đợi họ sẽ là sự bao vây của lũ xác sống.
Cho nên nói đúng ra, là Lãnh Dực Phong đã cứu họ.
