Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Thức Tỉnh: Nữ Phụ Không Cam Lòng Làm Pháo Hôi - Hạ Kiều Kiều > Chương 28

Chương 28

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 28 có bản audio.

Chương 28: Cuối cùng cũng đến

 

Đinh Lâm cảm thấy mình vừa biết được chuyện gì đó ghê gớm.

 

Cô cầm tinh hạch cẩn thận hơn, "Kiều Kiều, cảm ơn cậu."

 

Món quà này cô rất thích, có dị năng rồi, đường về nhà với anh trai sẽ an toàn hơn.

 

"Cảm ơn gì chứ, nói thật thì tớ còn mang rủi ro đến cho cậu nhiều hơn, lỡ như..." Lỡ như cô không thức tỉnh được dị năng, thì...

 

Đinh Lâm nhẹ nhàng đấm vào vai Hạ Kiều Kiều, mặt giả vờ giận dữ: "Cậu nói gì vậy, sao tớ có thể nghĩ thế được, dù kết quả thế nào cũng là do tớ tự chọn, cậu mà còn suy nghĩ lung tung thì lần sau tớ sẽ không nhẹ tay thế này đâu."

 

Hạ Kiều Kiều "ối" một tiếng, ôm vai cười: "Được rồi, không nói nữa, đau quá, lần sau tớ không dám nữa."

 

"Đau cái gì mà đau." Đinh Lâm thấy cô giả vờ kêu đau cũng nhịn không được bật cười.

 

Hai người nói chuyện một lúc, Hạ Kiều Kiều kể hết những gì mình biết về tinh hạch cho Đinh Lâm.

 

Rồi cầm tinh hạch hệ hỏa mà Đinh Lâm tặng mình nói với Đinh Lâm: "Tinh hạch hệ hỏa này tớ không lấy đâu, ngày mai tớ sẽ đưa lại cho cậu, cậu đưa cho Đinh Tuấn đi, dù bây giờ chưa dùng cũng cứ giữ bên người, biết đâu sau này dùng đến."

 

Tinh hạch hệ hỏa này còn chưa được ngâm trong Linh Trì, nguy hiểm quá lớn, kiếp trước Đinh Tuấn không biết chết thế nào, Hạ Kiều Kiều thực sự sợ anh ấy ăn tinh hạch vào sẽ biến thành xác sống.

 

Cô chỉ có thể giảm bớt nguy hiểm, phần còn lại trông vào mệnh của anh ấy.

 

"Kiều Kiều, cái này vốn là tặng cậu mà..." Đinh Lâm không đồng ý, dù cô cũng muốn anh trai thức tỉnh dị năng, nhưng đây là món quà cô muốn tặng Kiều Kiều, tự mình lấy lại thì tính là gì chứ.

 

"Thôi nào, chúng ta ai với ai, hai người bây giờ cần cái này hơn tớ, còn quà thì tặng tớ một chiếc bông tai cậu đang đeo là được."

 

Hạ Kiều Kiều nhẹ nhàng vuốt ve dái tai Đinh Lâm, dái tai nhỏ nhắn đeo một đôi bông tai ngọc trai trắng muốt, đơn giản, thanh lịch lại đẹp.

 

"Đương nhiên được, sau này tớ sẽ luôn đeo bông tai này, tặng cậu." Đinh Lâm làm rất nhanh, chưa đầy vài giây đã tháo một chiếc bông tai ra đặt vào lòng bàn tay Hạ Kiều Kiều.

 

Nghĩ đến sau này hai người sẽ đeo bông tai giống nhau, cô không giấu được niềm vui trên mặt, kéo Hạ Kiều Kiều đứng dậy đi về phòng ngủ của mình.

 

"Đi đi, khử trùng rồi tớ đeo cho cậu."

 

"Ừm." Hạ Kiều Kiều bất đắc dĩ đi theo Đinh Lâm, cho đến khi bông tai được đeo lên tai, hai người nhìn vào gương, thấy đôi tai đeo bông tai giống nhau, cười rất vui vẻ.

 

Tình cảm chị em lại càng thêm sâu đậm.

 

Hôm sau, Hạ Kiều Kiều giao tinh hạch hệ hỏa đã ngâm một đêm cho hai anh em họ Đinh.

 

Đinh Tuấn cầm tinh hạch hệ hỏa trong tay, lòng dâng trào cảm xúc, cảm xúc trong mắt đè nén mãi, cuối cùng chỉ khẽ nói: "Cảm ơn."

 

Tối qua Đinh Lâm đã kể hết cho anh, tầm quan trọng của tinh hạch này có thể tưởng tượng được.

 

Dù Hạ Kiều Kiều tốt với anh là vì Đinh Lâm, nhưng anh vẫn không kìm được niềm vui trong lòng, chỉ là tình cảnh bây giờ không cho phép anh nghĩ nhiều, bao nhiêu yêu thương cũng chỉ có thể âm thầm chôn giấu trong đáy lòng.

 

"Không có gì, mong anh và Lâm Lâm về nhà an toàn, tìm được bác trai bác gái, cả nhà đoàn tụ bình an." Hạ Kiều Kiều không biết tâm tư của Đinh Tuấn, cô chỉ hy vọng lần này Đinh Lâm và Đinh Tuấn có thể thay đổi số phận kiếp trước.

 

"Ừm, nhất định sẽ thế, sau này... gặp lại." Đinh Tuấn kéo ra một nụ cười, đáy mắt ảm đạm, sau này, còn có thể gặp lại không?

 

"Vâng, sau này gặp lại."

 

Hạ Kiều Kiều mỉm cười đáp lại anh, ánh mắt ngay sau đó chuyển sang Đinh Lâm bên cạnh, hai người lại bắt đầu nói chuyện trên trời dưới biển.

 

Đinh Tuấn cố gắng không để mắt luôn dán vào Hạ Kiều Kiều, nhưng ánh mắt đăm đăm của anh không thoát khỏi Lãnh Dực Phong, người luôn quan sát họ.

 

Mắt Lãnh Dực Phông nheo lại đầy nguy hiểm, thằng nhóc này càng ngày càng không biết kiềm chế, nếu không phải vì bọn họ sắp đi rồi, anh thực sự muốn ra tay vứt nó ra khỏi cửa nhà mình.

 

Lại nhìn Hạ Kiều Kiều chẳng hay biết gì vẫn đang vui vẻ nói chuyện với Đinh Lâm, lâu lắm rồi mới thấy cô thoải mái như vậy, Lãnh Dực Phong nghiến răng, cũng có thể nhịn thêm một chút với hai anh em này.

 

Dù có lưu luyến Đinh Lâm thế nào, hai ngày sau, hai anh em họ Đinh đã thức tỉnh dị năng vẫn rời khỏi khu biệt thự, về quê tìm cha mẹ.

 

Hạ Kiều Kiều đang buồn bã chưa được bao lâu thì tiếng ồn ào trước cửa biệt thự nhắc nhở cô, có người đến.

 

Lãnh Dực Phong cảnh giác đứng dậy, "Kiều Kiều, em lên trước đi, vào phòng chờ anh."

 

Hạ Kiều Kiều lắc đầu, thả dây leo trong không gian ra, "Để Tiểu Lục ra ngoài xem thế nào đã."

 

Kể từ mấy hôm trước tỉnh lại, dây leo đã có thể giao tiếp với Hạ Kiều Kiều bằng ý thức, Hạ Kiều Kiều nghĩ chắc là do không gian.

 

Sau khi tỉnh, dây leo cứ như con gặp mẹ, quấn lấy Hạ Kiều Kiều không rời.

 

Hạ Kiều Kiều đặt tên cho nó là Tiểu Lục, Tiểu Lục rất vui, cực kỳ hài lòng với cái tên mới.

 

"Ừm." Lãnh Dực Phong nhìn Tiểu Lục, ánh mắt cũng dịu đi một chút.

 

Tiểu Lục kéo dài cơ thể ra cổng, thấy một nhóm người đang bàn nhau có nên phá cửa xông vào biệt thự không.

 

Có người đồng ý, có người không.

 

Nó vội kể lại cho Hạ Kiều Kiều những gì mình thấy, hai chiếc lá nhỏ run run: "Kiều à, làm sao đây? Trong đó có người có dị năng, nhìn có vẻ chuẩn bị phá cửa rồi."

 

Từ miêu tả của Tiểu Lục, Hạ Kiều Kiều đã đoán được thân phận của nhóm người đó, là Cố Nhiễm và những người khác.

 

Sắc mặt cô trầm xuống, cuối cùng cũng đến rồi.

 

"Kiều Kiều, sao thế? Đừng sợ, để anh ra ngoài gặp bọn họ." Lãnh Dực Phong lo lắng nhìn cô, tưởng cô bị người bên ngoài dọa.

 

Hạ Kiều Kiều ngước mắt nhìn anh, ánh mắt khó đoán, lần này gặp Cố Nhiễm, anh sẽ yêu cô ta chứ?

 

"Kiều Kiều?"

 

Không hiểu sao, Lãnh Dực Phong cảm thấy ánh mắt của cô khiến anh rất bất an, nhưng Kiều Kiều sao lại nhìn anh như vậy?

 

Hạ Kiều Kiều cụp mắt, "Không sao, Tiểu Lục nói là năm người trẻ, ba nam hai nữ, hai người có dị năng, chúng ta ra ngoài xem họ muốn gì."

 

Lãnh Dực Phong theo bản năng muốn tự mình đi, nhưng thấy vẻ mặt vô cảm của cô, lời đến miệng lại không nói ra được.

 

Anh nắm tay cô, giọng có chút dè dặt: "Được, chúng ta cùng đi."

 

Hai người đến cổng, nhìn năm người quen mà lạ trước cửa, Hạ Kiều Kiều cảm thấy hoang mang.

 

Kiếp trước là chính anh trai ra mở cửa cho họ, không biết họ đã nói gì mà anh ấy đồng ý cho họ vào biệt thự, rõ ràng cũng có thể sắp xếp cho họ như Đinh Lâm và anh ấy ở một biệt thự khác, tại sao lại đồng ý cho họ vào biệt thự chứ?

 

Chẳng lẽ lúc này anh trai đã có ý với Cố Nhiễm rồi sao?

 

Nghĩ đến khả năng này, Hạ Kiều Kiều không tự chủ được quan sát phản ứng của anh trai.

 

Thấy họ đến, mấy người ngoài cửa đều nở nụ cười.

 

"Chào hai người, làm phiền rồi, chúng tôi năm người từ thành phố đến, thấy chỗ này sạch sẽ hơn những nơi khác, đoán trong biệt thự có người, nên mới thất lễ gõ cửa, mong hai người đừng để bụng."

 

Người nói chuyện là một nam sinh đứng trước, trông có vẻ lịch sự, nhưng Tiểu Lục nói, chính người này là người đầu tiên đề nghị phá cửa.

 

Ánh mắt Hạ Kiều Kiều lướt qua một tia châm biếm, cô đứng sau Lãnh Dực Phong không nói gì, lặng lẽ quan sát biểu cảm của mọi người.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi