Chương 56: Sao Chúng Ta Lại Ở Đây
Hạ Kiều Kiều vẫn nghĩ đường đến thành phố A khá thuận lợi, không ngờ chỉ còn hai ngày nữa là tới nơi thì lại xảy ra chuyện.
Trong đám zombie, mọi người đều đang liều mạng giết xác sống.
Hai bên Hạ Kiều Kiều là Lãnh Dực Phong và Khương Trì Yến, cả hai đều có sức chiến đấu cực kỳ mạnh mẽ, cô thỉnh thoảng mới chém một con lọt lưới.
Đột nhiên eo cô thít chặt, cả người Hạ Kiều Kiều không kiểm soát được mà lùi về phía sau, trong mắt cô là khuôn mặt kinh hoàng của hai người đàn ông.
“Kiều Kiều, cẩn thận!” Khương Trì Yến gào lên lao về phía cô, cơ thể vận dị năng tỏa ra khói đen, chớp mắt đã biến mất tại chỗ.
“Kiều Kiều!” Tim Lãnh Dực Phong lỡ mất một nhịp, tay theo bản năng chụp về phía cô, nhưng lại lỡ mất bàn tay cô gái.
Hạ Kiều Kiều hoảng sợ giãy dụa, đưa tay cố nắm lấy tay Lãnh Dực Phong: “Anh, cứu em.”
Nhưng thứ quấn quanh eo cô không biết là gì, tốc độ cực nhanh, Hạ Kiều Kiều chỉ thấy mình đột nhiên bị một đám khói đen bao phủ rồi biến mất tại chỗ.
“Không, Kiều Kiều!” Hoảng loạn và sợ hãi tràn ngập trong lòng, lôi điện trong lòng bàn tay Lãnh Dực Phong bùng lên, loảng xoảng một hồi, lũ zombie xung quanh đổ rạp.
Đến chỗ Hạ Kiều Kiều biến mất, người đàn ông run rẩy, đồng tử co rút, mặt mày tái nhợt, không dám tin cô lại biến mất trước mắt mình như vậy.
“Đại ca!” Raoul và Phương Chu cũng chạy tới, ngoài Lãnh Dực Phong, không thấy bóng dáng Khương Trì Yến đâu.
Khuôn mặt vốn còn dữ tợn sau khi giết chóc của Raoul lập tức tái nhợt, không dám tin nhìn quét chỗ khói đen còn sót lại không một bóng người, hơi thở nặng nề đầy hoảng loạn: “Đại ca! Đại ca đâu? Còn có cô Hạ…”
Phương Chu siết chặt đoản đao trong tay, vô thức bước lên trước hai bước, ánh mắt đầy mơ hồ và kinh hoàng, miệng lẩm bẩm: “Sao có thể… vừa nãy còn ở đây mà…”
Lãnh Dực Phong đứng yên tại chỗ, lôi điện trên người vẫn còn lách tách, nhưng chẳng còn chút sát khí nào.
Hắn nhìn chằm chằm vào chỗ Hạ Kiều Kiều biến mất, vai không ngừng run rẩy, môi mím thành một đường trắng bệch, cổ họng phát ra những âm tiết vỡ vụn: “Kiều Kiều…” Giọng khàn đặc như bị giấy nhám mài qua, mang theo run rẩy gần như tuyệt vọng.
Xác zombie xung quanh còn bốc khói đen khét lẹt, không khí đầy mùi máu tanh và ozone hăng hắc, nhưng chẳng ai còn để ý đến những mối đe dọa đó nữa. Raoul không nhịn được đưa tay bứt tóc, mái tóc vốn gọn gàng giờ đã rối bù, hắn sốt ruột xoay vòng tại chỗ, miệng không ngừng chửi rủa: “Chết tiệt! Rốt cuộc là thứ quái gì! Sao đột nhiên biến mất, zombie mà làm được trò này à? Là quái vật hay người?”
Phương Chu thì ngồi xổm xuống, đầu ngón tay lướt qua vết khói đen nhạt còn sót lại trên mặt đất: “Đây là dị năng của đại ca, đại ca lợi hại như vậy… sẽ không sao đâu.”
Nói thì nói thế, nhưng giọng hắn không kìm được mà run lên, rõ ràng ngay cả bản thân cũng không thuyết phục nổi.
“Bất kể là thứ gì, tôi cũng phải lôi nó ra! Rồi xé xác nó thành trăm mảnh!” Đồng tử Lãnh Dực Phong ngập tràn tia máu, cả người như một con dã thú sắp mất kiểm soát, nhưng trong sự hoảng loạn tột độ lại toát ra vẻ yếu đuối.
Raoul hít một hơi thật sâu, cố gắng an ủi người đàn ông sắp sụp đổ này: “Lãnh tiên sinh, đại ca và cô Hạ ở cùng nhau, chắc chắn sẽ không sao đâu.”
“Đúng vậy, có đại ca bảo vệ, cô Hạ nhất định sẽ không sao, bây giờ không phải lúc gấp gáp, chúng ta rời khỏi đây trước đã.”
Phương Chu vừa nói vừa thi triển dị năng đánh về phía đám zombie lại bắt đầu lao tới.
Đợt zombie lần này họ gặp có số lượng nhiều bất thường, dường như nửa huyện thành đều tụ tập ở đây.
Giết không hết, căn bản không giết hết.
“Rời khỏi đây trước.” Lãnh Dực Phong nghiến chặt răng, không để tiếng nấc trong cổ họng thoát ra ngoài.
Đây là lần đầu tiên hắn nếm trải cảm giác bất lực, đến dị năng cũng không giữ được người mình muốn bảo vệ.
Điều duy nhất khiến hắn an tâm một chút là tên bám người Khương Trì Yến kia chắc là đang ở cùng Kiều Kiều.
Còn cái xúc tu quái dị quấn eo Kiều Kiều không rõ là quái vật gì, rốt cuộc thứ gì đã bắt cóc Kiều Kiều, bây giờ hắn không có thời gian lãng phí với zombie, hắn phải đi tìm Kiều Kiều.
Raoul và những người khác phối hợp với Lãnh Dực Phong thoát khỏi đám zombie, tìm một nơi an toàn mới bàn cách tìm tung tích hai người Hạ Kiều Kiều.
*
“Kiều Kiều, Hạ Kiều Kiều… tỉnh dậy đi…”
Hạ Kiều Kiều cảm thấy mặt mình bị véo qua véo lại, giọng đàn ông thoảng thoảng bên tai.
Cô khó chịu giơ tay định hất cái kẻ phá giấc ngủ của mình ra.
“Bốp…”
“Hừ…” Một tiếng vang giòn, Khương Trì Yến sờ má mình bị đánh đỏ ửng, tức cười.
Nhìn cô gái lại ngủ tiếp, hắn không biết nên cười cô tâm lý thoải mái hay lo cô thiếu ý thức nguy hiểm nữa.
Vốn dĩ lửa lòng đang bốc cao, giờ ôm trong lòng người phụ nữ mình ngày nhớ đêm mong, nói không có ý nghĩ gì là giả.
Chỉ là tình cảnh hai người bây giờ không cho phép hắn nghĩ nhiều, nhưng nhìn cô ngủ yên tĩnh ngoan ngoãn như vậy, đôi môi hồng phấn hé mở, câu hồn vô cùng.
Đầu ngón tay không nhịn được khẽ chạm vào má cô ấm áp, làn da mịn màng như mây.
Tim đột nhiên đập nhanh hơn nửa nhịp, hắn cúi xuống, nhẹ nhàng đặt môi lên trán cô, chỉ dừng lại một giây rồi lùi ra như sợ quấy nhiễu điều gì.
Nhưng cảm giác ấm áp ấy như dòng điện, lông mi cô khẽ run lên không thể thấy rõ.
Hắn như bị ma xui quỷ khiến lại cúi đầu, lần này hôn lên khóe môi cô, mang theo sự thăm dò cẩn thận.
Khi cảm giác mềm mại quen thuộc truyền đến, hắn nghe thấy tim mình đập như trống, còn hơi thở cô chợt ngừng lại.
Giây tiếp theo, lông mi cô chớp mạnh, từ từ mở mắt ra.
Đôi mắt còn ngái ngủ của Hạ Kiều Kiều ngây ra hai giây, mới nhìn rõ khuôn mặt gần trong gang tấc của hắn.
Má cô lập tức ửng hồng, giọng nói mang theo âm mũi mềm mại vừa ngủ dậy: “Anh…”
Cô ngại không dám hỏi, vừa nãy hắn, có phải đang hôn cô không?
Hắn nuốt nước bọt, đầu ngón tay vẫn còn lưu lại trên má cô, giọng thấp như tiếng thì thầm, mang theo chút căng thẳng khó nhận ra: “Tỉnh rồi à?”
“Ừm.” Ý thức được mình vẫn còn trong lòng hắn, cô vội đẩy hắn ra đứng dậy: “Xin lỗi, em không cố ý.”
“Không sao.” Trong lòng trống trải, khiến người đàn ông thất vọng và khó chịu.
Khương Trì Yến lại kéo cô vào lòng, tay lớn siết chặt eo cô gái, nghiêm khắc cảnh cáo: “Đừng nhúc nhích, nơi này rất nguy hiểm, đừng rời xa tôi.”
Hạ Kiều Kiều lúc này mới để ý họ đang ở trong một cái hang, hang không lớn lắm, chừng năm mét vuông.
Nhưng đáng sợ là trong hang đầy hỗn độn, xương trắng hếu vô cùng chói mắt.
“A, đây, đây là gì…” Bụng cô cuộn lên, không kìm được rụt vào lòng Khương Trì Yến, giọng run rẩy không thành tiếng.
Khóe môi hắn cong lên ý cười đắc ý, nhẹ nhàng vỗ lưng an ủi cô: “Đừng sợ, đều là xương động vật thôi, ở đây có dấu vết đốt lửa, chắc trước đây có người từng ở.”
“Ồ, vậy thì tốt.” Lời giải thích của người đàn ông khiến cô an tâm, đột nhiên nhớ lại chuyện trước khi tỉnh, cô vội hỏi:
“Sao chúng ta lại ở đây? Thứ gì đã bắt em? Còn anh, sao anh lại ở cùng em?”
