Chương 80: Cậu Vào Đây Làm Gì
“Bốp...”
Một tiếng tát vang lên giòn tan, mặt Nam Trừng bị đánh nghiêng sang một bên, vài sợi tóc rũ xuống che đi cảm xúc cuồn cuộn trong mắt cậu.
Không khí như đông cứng lại, chỉ còn tiếng thở dốc dữ dội của Hạ Kiều Kiều và đường gân xanh nổi lên trên cổ Nam Trừng.
Cậu từ từ quay đầu lại, nửa bên má in hằn dấu tay rõ mồn một, nhưng không hề giận dữ, ngược lại còn khẽ nhếch mép cười chế nhạo: “Chị à, lực tay cũng khá đấy, bây giờ đã nguôi giận chưa?”
Tay Hạ Kiều Kiều vẫn còn run, cái tát đó đã dùng hết sức lực của cô, nhưng không hề lay chuyển được cậu ta.
Cô nhìn thấy tia đỏ ngầu trong mắt cậu, tim như bị một bàn tay lạnh buốt bóp chặt, đến cả hơi thở cũng run rẩy: “Nam Trừng, anh tỉnh táo lại đi! Buông tôi ra trước, có chuyện gì từ từ nói…”
“Tỉnh táo? Tôi rất tỉnh táo mà.” Cậu đột nhiên bóp chặt cằm cô, ép cô phải nhìn thẳng vào mắt mình, “Chị bây giờ đang rất bối rối phải không? Vậy để tôi nói cho chị biết, thực ra ngay từ lần đầu gặp chị tôi đã muốn làm thế này rồi.”
Ngón tay cái của cậu miết lên đôi môi sưng đỏ vì bị hôn của cô, động tác dịu dàng, nhưng giọng nói lại khàn khàn đầy nguy hiểm: “Mềm thế này, ngọt thế này, đáng lẽ tôi nên đưa chị đi sớm hơn, đúng là lợi cho tên đàn ông chết tiệt kia rồi.”
Lời nói của Nam Trừng khiến Hạ Kiều Kiều gần như suy sụp, cô không thể hiểu nổi tại sao cậu ta lại làm vậy. Suốt thời gian qua Nam Trừng trông rất bình thường, cô cũng không chọc gì cậu ta, vậy mà…
“Anh nói nhảm gì thế! Đồ điên, cút, cút ngay!” Giọng cô nghẹn ngào gào lên, nỗi sợ hãi vô tận khiến nước mắt lại trào ra.
Cô cố gắng cắn ngón tay đang xoa nắn trên môi mình, nhưng bị cậu ta ấn chặt.
Hơi thở Nam Trừng ngày càng nặng, sự cố chấp trong mắt gần như muốn nuốt chửng cô: “Muốn cắn tôi? Chị thật độc ác…”
Cậu nắm chặt má cô, dùng đầu ngón tay miết mạnh lên làn da nóng bừng, ép cô ngửa mặt lên.
Môi Hạ Kiều Kiều bị buộc phải hé mở, cậu ta liền không chút nương tay hôn xuống, với một lực như trừng phạt, như muốn nuốt trọn cả con người cô vào trong máu thịt.
Nước mắt cô rơi trên mu bàn tay cậu, nhưng cậu chỉ hôn càng mạnh hơn, cày xé đôi môi cô đỏ ửng.
Cô chỉ còn cách dùng hai tay không bị khống chế ra sức cào, bóp, đấm vào người thiếu niên đang đè trên mình. Nam Trừng khó chịu, liền túm lấy hai tay cô giữ chặt trên đầu.
“Chị đúng là không ngoan chút nào, xem chị còn động đậy được không.”
Lần này mục tiêu của cậu không còn là môi cô nữa, mà trực tiếp hạ xuống khoảng trắng ngần trước ngực.
“Không, không được, anh dừng lại! Đồ biến thái! Điên! Súc sinh!”
Mặc cho cô giãy giụa và chửi rủa, đôi môi nóng ẩm vẫn dừng lại trên làn da trắng mịn, hút ra từng đóa hồng mai.
Cô vặn vẹo cơ thể muốn né tránh, nhưng không thể nào thoát khỏi đôi môi và bàn tay đang tứ xứ châm lửa của cậu.
“Chị cứ chửi thêm đi, tôi không làm thật những tội danh đó thì thật có lỗi với lòng tốt của chị.” Nam Trừng ngẩng đầu lên, đôi môi mỏng ướt át nhếch lên một nụ cười tà.
Bàn tay to, trước ánh mắt không dám tin của cô, kéo đứt hai dây áo mảnh và chiếc váy…
Một cảnh đẹp hiện ra trước mắt, cơ thể cậu cứng đờ, mắt dán chặt vào hai ngọn đồi đang nhấp nhô vì cô giãy giụa.
Nam Trừng không nỡ chớp mắt, bản năng thúc đẩy cậu cúi xuống, động tác của môi vụng về nhưng đầy nghiêm túc…
“Không…” Hạ Kiều Kiều rên lên, mặt đỏ bừng, nước mắt tuyệt vọng không ngừng tuôn… Anh ơi, A Yến, cứu em…
……
“Cạch…”
“Rầm…”
Cửa xe phòng mở ra rồi đóng lại, một bóng người bước vào.
Thân thể Hạ Kiều Kiều run lên, quay đầu nhìn qua màn nước mắt mờ mịt, chạm phải đôi mắt đen không rõ cảm xúc.
Trong đôi mắt tuyệt vọng bỗng bừng lên tia hy vọng, mặc cho nỗi xấu hổ bị nhìn thấy, giọng cô run rẩy đầy khẩn cầu: “Nam Sâm, cứu tôi, làm ơn…”
Nam Trừng khựng lại, động tác trên môi càng nặng hơn.
Nam Sâm hai tay đút túi, dựa lưng vào tủ đồ, khuôn mặt đẹp trai vô cảm khẽ nheo mắt khi nghe tiếng cầu cứu của cô gái.
Anh lặng lẽ nhìn đứa em trai đang cắm mặt vào ngực cô gái, không buồn ngẩng đầu lên, đáy mắt lướt qua một tia sáng kỳ lạ.
Cô gái đang bất lực cầu cứu anh, nhưng không biết mình lúc này quyến rũ đến nhường nào.
Đôi tay trắng nõn bị người đàn ông giữ trên đầu, mảnh vải rách không còn ra hình thù gì cuộn quanh eo, cảnh đẹp phía trên lộ ra dưới ánh đèn.
Làn da trắng như sữa điểm xuyết những đóa hồng mai, đủ thấy sự nóng vội và yêu thích của người đàn ông.
Đôi chân dài bị người đàn ông đè chặt không thể động đậy, chỉ thấy bàn tay to của hắn khuất trong đùi trong, mờ ám và đầy liên tưởng.
Khuôn mặt thanh thuần xinh đẹp tuyệt trần, giờ đây pha lẫn vẻ diễm lệ kiều mị, như cánh hoa mỏng manh bị cơn mưa rào vùi dập, quyến rũ đến mức không thể rời mắt.
Khác với vẻ đẹp tình cờ thấy được đêm đó, Nam Sâm cố giữ bình tĩnh, nhưng cảm giác như máu huyết trong người đang sôi lên.
Anh muốn nói, nhưng cổ họng như bị nhồi đầy bông, nghẹn đến khó chịu.
Đôi mắt đầy hy vọng của Hạ Kiều Kiều dần tắt lịm trong sự im lặng của Nam Sâm, cô nhắm mắt quay đầu đi, không nhìn anh nữa.
Đều là súc vật cả, mình còn hy vọng gì chứ.
Tim Nam Sâm chợt nhói, giọng trầm khàn cất lên: “Nam Trừng, đủ rồi.”
Nam Trừng luyến tiếc ngẩng đầu lên, “Chị à, lần này tha cho chị.”
Cậu kéo chăn mỏng đắp lên người cô rồi xuống giường, ngồi bên cạnh nhìn cô gái tội nghiệp khóc mặt đỏ bừng.
Khuôn mặt bất mãn xị xuống, cậu lại bế thốc cô lên, mặc cô giãy giụa, khóa chặt cô trong lòng, cho cô ngồi vắt ngang trên đùi mình.
“Tôi động vào chị khiến chị khó chịu vậy sao? Khóc mãi không ngừng, có phải muốn tôi làm đến cùng mới chịu im không?” Giọng cậu đầy nguy hiểm và uy hiếp.
Hạ Kiều Kiều sợ hãi khựng lại, không dám khóc nữa, nhưng vẫn không ngừng nức nở.
Cô đỏ hoe mắt, giọng khàn khàn: “Tôi không khóc nữa, anh thả tôi xuống.”
Nói rồi định trượt xuống, nhưng eo lại bị cậu ôm chặt hơn, “Đừng động, nếu chăn rơi thì đừng đắp nữa.”
Cậu vừa nói, tay kia luồn vào trong chăn, muốn làm gì thì làm.
Tấm chăn mỏng manh trên người che không kín, bên trong trống trơn, Hạ Kiều Kiều sợ chăn rơi nên không dám nhúc nhích.
Cơn giận quanh quẩn trong lòng không tan, cô nhắm mắt, không muốn nhìn hai tên thiếu niên vô sỉ trước mặt.
“Cậu vào đây làm gì?” Nam Trừng bất mãn liếc nhìn Nam Sâm im lặng.
“Cậu biết điều một chút.” Giọng anh hơi trầm, “Đã nói từ từ, cậu vội gì, làm cô ấy sợ rồi.”
Cảm nhận sự mềm mại trong lòng bàn tay, Nam Trừng bật cười, “Hừ… sớm muộn gì cũng là của tôi, sao phải lãng phí thời gian từ từ, sớm hưởng sớm sướng.”
“Còn cậu, lần này tôi không chấp, lần sau nhớ có chừng mực.”
Tuy cậu không phiền bị anh trai nhìn thấy, nhưng chị chắc chắn sẽ để ý, vẫn nên chú ý một chút thì tốt hơn.
Nam Sâm không đáp lại, chỉ nhàn nhạt nói: “Tôi đến để báo cậu, đến lượt cậu lái rồi.”
Bọn họ đang đưa Hạ Kiều Kiều chạy trốn trong đêm, không ngừng nghỉ, hai người thay nhau lái.
