Chương 92: Nhắm vào
Mỗi khi thang máy hạ xuống một tầng, cô đều thấy vô số người đang đổ mồ hôi như mưa, vung vẩy công cụ đào than.
Trên cổ họ đều đeo những chiếc cùm đen, ánh mắt trống rỗng, biểu cảm vô hồn.
Ngoài động tác đào bới máy móc không ngừng nghỉ, chỉ còn lại những cú cúi xuống nhặt than lặp đi lặp lại.
Và khi họ kéo những chiếc xe chở đầy than lên phía trước nhất gần dây xích, thì có một người đeo vòng bạc trên cổ cầm một tờ giấy ghi chép gì đó.
Thang máy hạ dần từng tầng, hầu như tầng nào cũng thấy cảnh tượng đại khái giống nhau.
Những người đeo cùm đen giống như những con kiến thợ địa vị thấp nhất trong tổ kiến, cam chịu làm những công việc tốn sức nhất, vất vả nhất.
Còn những người đeo cùm bạc thì là những con kiến lính phụ trách hỗ trợ.
Thực ra cả hai chẳng khác gì nhau, đều là nô bộc phục vụ cho tầng trên mà thôi.
Suốt dọc đường không thấy người chơi nào cùng đợt với mình, Phương Kiểu Kiểu suy đoán có lẽ ở đây được sắp xếp theo thứ tự thời gian đến.
Vậy thì, những người chơi đợt này rất có thể đều bị xếp chung với nhau.
Phương Kiểu Kiểu cúi mắt nhìn tờ giấy trong tay.
Cả tờ biểu chỉ có một trang mỏng tang, cô tạm thời vẫn chưa hiểu rõ ý nghĩa của những chữ viết trên đó.
Sợ mình sẽ nhớ sai số liệu gây ra hậu quả không tốt, Phương Kiểu Kiểu liếc mắt nhìn camera giám sát đang hoạt động trong thang máy, quyết định lát nữa tìm một chỗ kín đáo để sao chép thêm vài tờ biểu.
Thang máy xuống đến tầng cuối cùng thì dừng lại, Phương Kiểu Kiểu bước ra ngoài quan sát bốn phía, rồi đi về phía người đàn ông đang giám sát những người chơi làm việc.
Người đàn ông cao lớn, trên cổ cũng khóa chặt một chiếc cùm bạc quen mắt.
Lúc này đang cau mày nhìn chằm chằm vào những người chơi đang đào than.
Vốn dĩ đã bực bội trong lòng vì đám nô lệ này làm việc không nhanh nhẹn, lại còn gãy tay gãy chân làm chậm trễ việc giao hàng.
Thấy Phương Kiểu Kiểu đến, người đàn ông càng thêm cáu kỉnh.
“Mày làm gì đấy?”
Người đàn ông chặn Phương Kiểu Kiểu lại, giọng nói đầy khó chịu.
Tuy Phương Kiểu Kiểu không hiểu lời hắn nói, nhưng cô nhạy bén bắt được ý hỏi trong giọng nói bực bội của hắn.
Cô đưa tờ biểu đang cầm trên tay cho hắn.
Người đàn ông nhận lấy tờ biểu, xem xét cẩn thận, xác nhận Phương Kiểu Kiểu được phái xuống ghi chép sản lượng, rồi mới mặt đen như đít nồi chỉ cho cô đội có động tác chậm nhất.
“Bọn chúng đấy.”
Phương Kiểu Kiểu không nói gì, im lặng nhận lại tờ biểu rồi đi về hướng hắn chỉ.
Người đàn ông thấy Phương Kiểu Kiểu không nói một lời, không hề phản bác mà ngoan ngoãn nhận việc này, ngược lại có chút không thoải mái mà gãi đầu.
Phương Kiểu Kiểu không nói lời nào, không phản bác: …
Sự không thoải mái của người đàn ông, Kiểu Kiểu không rảnh để ý.
Đầu óc cô bây giờ đầy ắp suy nghĩ về việc người đàn ông vừa lẩm bẩm một tràng rốt cuộc đã nói cái gì.
Nghĩ đến vắt óc cũng không ra.
Vẻ mặt bình thản nhưng trong lòng rối như tơ vò, cô đến đội cuối cùng này.
Phương Kiểu Kiểu liếc nhìn đống than chỉ lấp xấp đáy xe trong xe đẩy, rồi bắt đầu nhìn tờ biểu trong tay mà đơ người.
Chữ trên tờ biểu này, rốt cuộc chỗ nào là ghi số lượng, chỗ nào là ghi ngày tháng?
Cô lại không biết viết chữ của thế giới này, cũng phải nghĩ cách giải quyết vấn đề này mới được.
Chẳng lẽ cô ghi chép bằng chữ số Ả Rập?
Ngẩng đầu giả vờ quan sát những công nhân đào than xung quanh, thực ra lén liếc mắt một vòng những camera giám sát được bố trí dày đặc.
Phương Kiểu Kiểu kìm nén ý muốn sao chép tờ biểu, tạm thời không hành động thiếu suy nghĩ.
Nhìn những người chơi trong hầm mỏ bề ngoài thì chăm chỉ nhưng thực ra mắt cứ đảo quanh tìm cách lười biếng, Phương Kiểu Kiểu chợt nảy ra một ý nghĩ kỳ quặc.
Có lẽ… cô không cần vội học chữ của thế giới này cũng không sao.
Với hiệu suất làm việc của những người này, có khi đến lúc trò chơi kết thúc cô cũng chẳng cần ghi chép gì nữa.
Nghĩ thì nghĩ vậy, nhưng Phương Kiểu Kiểu trong lòng vẫn biết chữ viết có vai trò quan trọng thế nào trong thế giới này.
Nhất là công việc của cô lại không thể tránh khỏi những chữ viết ngoài hành tinh này, càng phải chú ý hơn.
Người chơi lười biếng, Phương Kiểu Kiểu cũng vui vẻ thoải mái.
Cô cầm tờ biểu đứng ở cửa hang nghiên cứu, còn những người chơi bên trong thì thì thầm bàn tán về cô.
“Chắc cô ta cũng là người chơi nhỉ?”
“Không chắc đâu, cô ta vừa nói chuyện với cái thằng to xác kia mà. Biết nói tiếng của thế giới game này, chắc cô ta không phải người chơi đâu?”
“Chỗ nào cô ta nói chuyện với cái thằng to xác đó? Rõ ràng cô ta có nói gì đâu.”
“Thế sao cô ta hiểu được ý của thằng to xác? Chắc chắn cô ta cũng biết nói.”
Đang tranh cãi không dứt, người đàn ông đầy mụn lên tiếng xác nhận thân phận của Phương Kiểu Kiểu.
“Chắc chắn cô ta cũng là người chơi. Các cậu quên rồi à? Cô ta chính là con mụ bước ra khỏi container đầu tiên đấy.”
“Thì ra là cô ta.”
Được gã mụn nhắc nhở, họ mới nhớ ra Phương Kiểu Kiểu.
Nhìn cô tay chân lành lặn cầm tờ giấy đứng ở cửa, người đàn ông trong lòng chua chát bắt đầu khích bác.
“Ai biết được có phải vì cô ta đã sớm nghe hiểu lời của mấy NPC này nên mới dám bước ra đầu tiên không. Biết thông tin quan trọng như vậy mà không chia sẻ, đứng nhìn chúng ta bị chặt mất một tay, đàn bà đúng là lòng dạ độc ác.”
Lời của người đàn ông chẳng có căn cứ gì.
Nhưng nhìn Phương Kiểu Kiểu tay chân lành lặn lại nhàn nhã như vậy, những người chơi khác trong lòng cũng không tránh khỏi dấy lên những cảm xúc kỳ lạ.
Bầu không khí trong hầm mỏ bỗng chốc im lặng, mỗi người đều cúi đầu, lòng dạ ai cũng có suy nghĩ riêng.
Trong lòng có chuyện, những tiếng leng keng xung quanh lọt vào tai càng khiến người ta thêm bực bội.
Có người chơi không kìm được ném phăng dụng cụ trong tay, thẳng đơ đơ đi về phía Phương Kiểu Kiểu ở cửa hang.
Những người chơi khác thấy vậy cũng vứt dụng cụ đi theo, định xem kịch vui.
Người chơi nam hung hăng bước đến trước mặt Phương Kiểu Kiểu, đưa bàn tay duy nhất còn lại ra định giật tờ giấy trong tay cô.
Thứ quan trọng như vậy, Phương Kiểu Kiểu nào để hắn lấy được, cô lùi về phía sau, cất tờ giấy gọn gàng vào trong ngực.
Người chơi nam thấy Phương Kiểu Kiểu né được tay mình, mặt càng thêm giận dữ.
Hắn chỉ thẳng vào mũi cô bắt đầu chửi, dường như muốn đổ hết mọi khổ sở mình phải chịu trong thế giới này lên đầu Phương Kiểu Kiểu.
“Cô đúng là độc ác! Rõ ràng đã sớm nghe hiểu lũ NPC này nói gì nhưng lại im thin thít, đứng nhìn chúng tôi cả một đám lớn bị chặt mất một tay. Cô có lương tâm không hả! Tôi thấy cô chính là một tên gián điệp mặt lạnh lòng sắt chẳng có nhân tính gì cả!”
Người chơi nam càng nói càng kích động, giọng cũng càng lúc càng cao.
Khiến những người chơi của mấy đội bên cạnh cũng lần lượt dừng tay nhìn về phía này.
Đối mặt với sự chỉ trích và chửi rủa đột ngột của người chơi nam, ánh mắt Phương Kiểu Kiểu lạnh băng nhìn hắn như đang nhìn một người chết.
Bàn tay đút trong túi đã bắt đầu tìm kiếm vũ khí thích hợp để một phát chết người trong không gian.
Chưa kịp móc khẩu súng laser giảm thanh trong túi ra, người đàn ông phụ trách giám sát bị thu hút đã vung roi quất bay người chơi nam đang khoác lác trước mặt Phương Kiểu Kiểu.
Nhìn người chơi nam bị quất ngã xuống đất không ngừng rên rỉ, người đàn ông cao lớn cầm roi, mặt mày âm trầm bồi thêm vài roi, quất cho đến khi hắn thoi thóp mới thôi.
