Chương 95: Tay không bắt cướp
Phương Kiểu Kiểu không chút do dự quay người định đi đường vòng, không ngờ vẫn bị ba người tinh mắt kia phát hiện.
“Ê! Cô vừa đi đâu thế? Tụi này tìm cô cả buổi chiều.”
Anh chàng đầu cắt tóc ngắn thấy Phương Kiểu Kiểu thì mắt sáng lên, giọng điệu thân quen như đang than thở với cô.
“Cô không biết đâu, tụi này chặn ở đây bao nhiêu người, vậy mà chẳng ai chịu giúp đỡ tụi này một tay. Cho nên nói, lúc mấu chốt vẫn phải nhờ người chơi chúng ta giúp đỡ lẫn nhau.”
Gã đàn ông càng nói càng quá đáng, những hạt tính toán trong lời nói suýt nữa thì bắn thẳng vào mặt Phương Kiểu Kiểu.
Lạnh lùng liếc nhìn gã đầu cắt tóc chẳng biết giới hạn và hai kẻ còn lại đang trốn sau lưng chờ hưởng lợi, Phương Kiểu Kiểu chẳng có chút ý định xã giao với họ.
“Giúp đỡ lẫn nhau? Được thôi, vậy anh nói trước xem có thể giúp tôi được gì?”
Gã đầu cắt tóc bị câu hỏi của Phương Kiểu Kiểu làm cho ngẩn người, hồi lâu cũng không nối được lời.
Vốn dĩ hắn chỉ nói mấy lời khách sáo, ai ngờ Phương Kiểu Kiểu lại coi là thật.
Cả buổi chiều loanh quanh ở đây cũng chẳng nghĩ ra cách nào, nên mới cứ lòng vòng tìm Phương Kiểu Kiểu.
Dù sao cô cũng là người chơi đầu tiên ra khỏi container, lại có thể đoán chính xác ý của mấy NPC bản xứ.
Tìm được cô, nói vài lời ngon ngọt dỗ dành, chẳng phải là có thể cưỡi lên vận may của cô mà yên ổn vượt qua game sao?
Gã đầu cắt tóc nghĩ vậy và cũng làm vậy.
Chỉ không ngờ Phương Kiểu Kiểu khó nhằn hơn hắn tưởng.
Người đàn bà này đúng là mềm không được, cứng không xong, chẳng có chút lòng thương hại nào.
Nhìn thấy sự chế giễu trần trụi trong mắt Phương Kiểu Kiểu, biết không moi được lợi gì từ cô, gã đàn ông tức giận thành nhục, trừng mắt nhìn cô rồi bắt đầu đe dọa.
“Cô nghĩ game này dễ vậy sao? Một mình cô là đàn bà mà qua ải được à? Nói thật cho cô biết, chiều nay tụi này có được một tin quan trọng về cách vượt ải.
Vốn định hợp tác với nhau, tụi này cũng sẽ chia sẻ tin quan trọng đó cho cô, ai ngờ cô lại tự từ chối. Tiếc thật đấy.”
Gã đầu cắt tóc nhìn Phương Kiểu Kiểu với nụ cười nửa miệng, như muốn thấy trong mắt cô một tia hối hận.
Nhưng tiếc thay, hắn không được toại nguyện. Trong mắt Phương Kiểu Kiểu chẳng những không có chút hối hận nào, ngược lại sự chế giễu càng đậm hơn.
“Ồ? Vậy cái tin ‘rất’ quan trọng đó, có nói cho các người biết tờ giấy này viết gì không?”
Phương Kiểu Kiểu vẩy vẩy tờ giấy trong tay, nhìn hắn như đang nhìn một thằng đần.
Ngay cả tác dụng cơ bản nhất của tờ biểu mẫu này còn chưa hiểu, lại còn muốn dùng một tin hư vô không biết có tồn tại hay không để chơi trò câu cá Ông Công với cô?
Gã đầu cắt tóc bị Phương Kiểu Kiểu chặn họng không nói nên lời, chỉ cứng cổ liên tục đe dọa.
“Dù sao, nếu cô bỏ lỡ tin tức về vượt ải thì đừng có hối hận!”
Kéo qua kéo lại cả buổi cũng chẳng moi được tin nào có ích.
Biết tên này đa phần là đang hù dọa, Phương Kiểu Kiểu cũng không lãng phí thời gian nữa, trợn mắt rồi quay người bỏ đi.
Không muốn cho ba kẻ này chiếm được chút lợi nào từ mình, cô còn cố tình vòng qua lều một đoạn, rồi mới đi về chỗ ở được phân.
Đi vòng mất một chút thời gian.
Đến khi Phương Kiểu Kiểu đi đến khu vực lều của mình, những người đeo vòng bạc trên cổ, tay cầm tờ giấy biểu mẫu giống hệt cũng lần lượt trở về chỗ ở.
Khu lều chật kín vì ngày càng nhiều người trở về nên bắt đầu trở nên ồn ào.
Phương Kiểu Kiểu đi qua lối đi nhỏ hẹp giữa các lều, tai đầy tiếng nói chuyện rì rầm của họ.
Lý ra thì những người đeo vòng bạc như bọn họ có nội dung công việc giống nhau, chỉ là người bản xứ đến đây sớm hơn người chơi.
Nếu mình có thể kiếm được một tờ biểu mẫu đã ghi chép để đối chiếu, chắc có thể hiểu được cách điền tờ này.
Lối đi giữa các lều chật hẹp, người qua lại đông, phải nghiêng người nhường đường, sơ sẩy một chút có thể đứng không vững mà ngã vào lều người khác.
Phương Kiểu Kiểu vừa cẩn thận tránh người đi ngược chiều, vừa quay đầu lại thì ba người phía sau đã va vào nhau rồi đổ ập về phía lều bên cạnh.
Người đang nằm nghỉ trong lều bị ba người ngã xuống đè dưới đáy, kêu lên một trận đau đớn.
Những người xung quanh vội vàng kéo ba người kia dậy, người trong lều mới chui ra được.
Vừa chui ra, hắn đã bắt đầu xả một trận với ba kẻ đè sập lều mình.
Ba người kia cũng vô tình va vào nhau mới đứng không vững mà ngã, đâu phải cố ý, sao có thể để mặc hắn chửi.
Nổi nóng, lập tức mở miệng đáp trả.
Phương Kiểu Kiểu đứng giữa đám đông, tai nghe những tiếng chửi qua chửi lại dù không hiểu cũng có thể cảm nhận rõ ràng.
Cảnh tượng tuy náo nhiệt, nhưng sự chú ý của cô lại tập trung vào chỗ khác.
Tờ giấy trong túi người đàn ông phía trước bên phải sắp rơi ra, nhìn thế nào cũng thấy quen mắt.
Không phải là… tờ ghi chép đấy chứ?
Mắt Phương Kiểu Kiểu bỗng lóe lên một tia sáng.
Nhân lúc mọi người đang tập trung vào mấy người cãi nhau, cô bước chân đi ngang qua người đàn ông, thần không biết quỷ không hay nhét tờ giấy sắp rơi vào túi mình.
Đến khi cô đi ra xa một đoạn tới trước lều của mình, người đàn ông vừa xem náo nhiệt xong mới sực nhận ra mình làm mất đồ.
Tờ biểu mẫu này cứ hai ngày lại phải nộp lên kiểm tra, nếu làm mất thì hắn cũng sắp bị đưa đi đào than rồi.
Người đàn ông cúi đầu tìm kỹ dưới đất xung quanh.
Những người vừa xem một màn kịch vui thấy lại có trò để xem, cũng không vội rời đi, người nào người nấy dán mắt vào người đàn ông đang cuống cuồng, mắt đầy vẻ thích thú.
Trong cái hầm mỏ khô khan ngày ngày lặp lại cùng một cuộc sống này, bất kỳ chuyện nhỏ nhặt nào cũng có thể khiến họ bàn tán mãi.
Hai vụ bất ngờ tối nay cũng coi như rắc thêm chút gia vị cho cuộc sống tẻ nhạt, khiến người xung quanh lâu không chịu tản đi.
Phương Kiểu Kiểu hoàn toàn không biết người đàn ông đang sốt ruột đến thế nào, cô đang ngồi trong chiếc lều nhỏ của mình, nhìn chăm chú vào tờ biểu mẫu vừa lấy trộm được.
Đối chiếu các ký tự trên biểu mẫu với các nút bấm thang máy, Phương Kiểu Kiểu cuối cùng cũng có thể ghép các chữ số Ả Rập cơ bản với các ký tự tương ứng.
Biết cách điền thời gian, các ô trống còn lại rõ ràng là số lượng than khai thác được.
Nhìn những con dấu tròn màu đỏ đóng cách một dòng trên tờ giấy trong tay, Phương Kiểu Kiểu trầm ngâm.
Đây là ý cách ngày kiểm tra một lần?
Hiểu được tờ biểu mẫu và biết cách điền cơ bản, Phương Kiểu Kiểu lúc này mới yên tâm phần nào.
Đắp chăn, mặc nguyên quần áo nằm trong lều, cô vừa cảm thấy cơn buồn ngủ kéo tới thì từ các lều xung quanh vọng ra tiếng sột soạt mặc quần áo.
Giơ tay nhìn giờ hiển thị trên vòng tay người chơi, bốn giờ sáng.
Phân biệt kỹ tiếng động từ các lều xung quanh, xác định là tiếng sột soạt mặc quần áo, Phương Kiểu Kiểu không chần chừ nữa, nhanh chóng bật dậy.
