“Vậy hội viên cao cấp phải nộp bao nhiêu thứ?” Lương Thư Vũ đổi cách hỏi của Lão Triệu một lần nữa.
Chương 53: Hiệp khách
“Cái này thì hội có quy định cụ thể, ai có năng lực kỹ thuật thì có thể nộp ít hơn một chút, không có thì nộp theo quy định của hội chúng tôi, như thuốc lá, rượu, gạo, mì, than đá các thứ. Hội có điều lệ, phải xem kỹ mới biết được. Đương nhiên, tôi nói với hội trưởng một tiếng, giúp các cậu nới lỏng một chút cũng không vấn đề gì.”
Lương Thư Vũ nói: “Nhưng nhà cháu bị cướp sạch rồi, chẳng còn gì cả, bác có thể cho cháu xin ít gạo trước được không? Tối nay không có gì ăn… Vừa rồi nửa chai nước lọc cuối cùng cũng…”
Lão Chu: “… ???”
Ngụy Béo nghe vậy mí mắt giật giật. Thư Vũ có tài ăn nói bừa bãi thế này, hắn lần đầu thấy đấy.
Nói ra cái câu vô liêm sỉ thế này cũng được… ha ha.
Nhạc Thạch Phong cuối cùng cũng hiểu ra.
Hóa ra cái tên Lão Chu và Đạo trưởng họ Phạm này là đến cướp trá hình!
Cái gì mà hội này nọ, nơi xa xôi như thế, thật sự xảy ra chuyện thì họ bay đến giúp được chắc?
Dù có bay đến được, cái hội này có đáng tin không? Có ăn cướp lung tung không? Thành viên có mấy người?
Nếu chỉ có bốn năm người… thì là lừa ăn uống rồi.
Nhưng Lương Thư Vũ một thân diễn xuất này học lúc nào thế?
Bình thường trông nó là một thằng nhóc trầm ổn, kín đáo, ích kỷ, giả vờ ngây thơ lại ra trò lắm.
Nhạc Thạch Phong lặng lẽ sờ mũi, càng thấy Lương Thư Vũ không phải đứa trẻ bình thường.
Cái mức độ trưởng thành sớm về tâm trí này, có thể so với con bé nhà ông ta.
“À đúng rồi bác, nếu gia nhập hội có thể cho cháu xin ít thuốc cảm không ạ?”
Lão Chu suýt ngã khỏi ghế nhựa, suýt nữa làm rơi cả cái cốc trên tay đã vơi mà vẫn chưa rót thêm.
Còn muốn thuốc cảm?!
Biết thứ đó khó kiếm thế nào không!
Cả hội cộng lại cũng chỉ có hai phần thuốc cảm thôi! Cho mày? Mày là ông trời hay cha tao mà tao phải cho mày!
Trong lòng Lão Chu điên cuồng cay cú chửi thề.
Nghĩ thầm cái mặt dày nửa đời người kiếm ăn của mình, suýt bị thằng nhãi mặt dày này đè bẹp.
Đúng là âm ti lật thuyền.
Phì! Chưa có gì mà đã đòi lợi, sao mặt dày hơn cả mình thế không biết.
Nhưng Lão Chu dù sao cũng là người từng trải, không dễ bị phá công.
“Hì hì… tôi có thể xin xỏ cho các cậu.”
“Ồ, vậy cảm ơn bác trước ạ.”
Cảm ơn cái cục cứt ấy!
Lão Chu chỉ thấy trong lòng muốn hộc máu.
Định bụng nhà họ Ứng mở tiệm tạp hóa, dù không kéo vào hội được, cũng kiếm ít tài nguyên, tệ nhất cũng phải xin được một bữa cơm nóng.
Giờ xem ra, toàn là ảo tưởng không thực tế.
Đáng ghét hắn ăn xong liền lên đường, suýt bị nước cuốn trôi.
Không thể tức hơn được.
“Cái này… trời cũng tối rồi. Vợ tôi ở nhà chắc lo lắng. Tôi về trước tìm hội trưởng xin xỏ cho các cậu. Chú em họ Ngụy à, không phải anh không muốn giúp, thực sự là anh còn khó bảo vệ mình nữa…”
Ngụy Béo xua tay: “Anh em bao nhiêu năm rồi còn ai với ai nữa, nói mấy lời khách sáo đó vô nghĩa phải không. Nhớ xin cho tôi nhé.”
Ngụy Hữu Kỳ nghe câu cuối suýt bật cười.
Bố hắn lúc nào mà dẻo miệng thế!
Trước đây là người chính chuyên, giờ lại theo lời Lão Lương mà đánh thái cực, chắc chắn bị Lão Lương dạy hư.
Nụ cười của Lão Chu sắp không trụ nổi: “Hì hì… đương nhiên. Chúng ta quan hệ thế nào mà.”
“Bác đi chậm nhé.” Lương Thư Vũ nói đúng lúc.
Nụ cười của Lão Chu hoàn toàn sụp đổ.
Hắn còn chưa đứng dậy đã bảo đi chậm?
Đuổi người à?
Sao Ứng lại sinh ra cái thằng con như thế, quá vô lễ!
Còn Lão Phạm mặc đạo bào đã không giữ nổi mặt, bước ra khỏi cửa nhỏ trước tiên.
Mặt vốn dài lại càng dài thêm, như con ngựa đen mọc tàn nhang.
Lão Chu không dám đắc tội cái tên đạo sĩ biết võ này, không rảnh trách móc Lương Thư Vũ, vội vàng đuổi theo.
Nhưng trong lòng tức vô cùng.
Cứ thế trắng tay đến rồi trắng tay đi, mặt mũi để đâu?
Nên khi ra cửa, liếc thấy trong nhà có đồ dùng sinh hoạt như thùng nước, chổi, cây lau nhà.
“Chú em họ Ngụy, thùng nước nhà cậu nhiều nhỉ?”
Lương Thư Vũ nói: “Thùng nước không nhiều lắm, nhưng thùng rác thì có nhiều. Bác Chu muốn không?”
Lão Chu nghĩ thằng nhỏ này cuối cùng cũng biết điều! “Thùng rác cũng được, dùng hứng nước mưa cũng là công dụng lớn!”
“Cái này đựng rác mà.”
“Đựng nước cũng được.” Lão Chu đã qua lấy hai ba cái ôm trong tay.
Có vẻ chẳng kiếm được lợi gì, nên phải cướp hai cái thùng rác mang về.
Hiệp khách à, đi giang hồ không kiếm chác gì thì cũng gọi là hiệp khách?
“Cái đó đựng rác mà.” Lương Thư Vũ nhấn mạnh.
“Không sao không sao.” Lão Chu đã ôm thùng rác ra đến ngoài cửa.
Trên mặt lại nở nụ cười, quay đầu nói: “Không cần tiễn, tôi về nhất định xin xỏ cho các cậu. Chú em họ Ngụy, bảo trọng!”
“Bảo trọng bảo trọng.” Ngụy Béo nghĩ thầm: Người này mặt dày thật.
Lão Chu cười hì hì cùng Lão Phạm quay người từ biệt, nhưng chưa đi được hai bước, trong lòng lẩm nhẩm hai chữ “rác” của Lương Thư Vũ.
Càng nghĩ càng thấy không ổn.
Thằng nhãi đó không phải đang chửi xéo mình đấy chứ!
Mẹ nó! Thằng chết tiệt!
Lão Chu thực sự tức quá, nghĩ mình giang hồ lâu năm, sao lại mất mặt trước một thằng nhãi?
Dù sao sau này cũng không gặp, phải dạy cho nó một bài học!
“Chú em họ Ngụy.” Lão Chu quay lại.
Ô hô, nếu các bạn thấy hay, nhớ lưu trang web hoặc giới thiệu cho bạn bè nhé~ Làm ơn đó (>.<)
Bảng xếp hạng
|
Hướng dẫn tìm sách
|
Truyện tận thế
