Ngụy Béo bị ba cao, tim cũng không tốt, thời tiết quá ẩm thấp, có lẽ gây ra biến chứng gì đó, dạo này tinh thần ông ấy không được tốt lắm.
Hai mươi bốn tiếng thì có đến mười lăm mười sáu tiếng là ngủ.
Dù có tập thể dục cũng chẳng thấy tinh thần khá hơn, mọi người định đưa ông ấy đi khám, nhưng mấy hôm nay lại gặp một loạt chuyện do tiếng súng gây ra, chưa kịp đi.
Hôm nay ba người Lương Thư Vũ phải đến chỗ làm việc một chuyến, thăm dò tình hình, về rồi mới mua dây thép và dụng cụ.
Khi đi ngang qua hai căn nhà thương mại đó, Lương Thư Vũ ngước nhìn lên trên, trước đây hầu hết đều bỏ trống, giờ gần như đã đầy người ở. Toàn là dân buôn bán từ vùng hạ lưu chuyển lên, người làm thuê, người mở tiệm, vân vân.
Lúc này có vài người thưa thớt từ trong đó đi ra, toàn là mặt lạ, vì không có áo mưa nên chỉ đội túi ni lông trên đầu. Rõ ràng, đi lại trong thời tiết thế này mà che ô là không khôn ngoan.
“Hôm qua cô gái đó không đến quấy rầy chúng ta nữa chứ?” Ngụy Hữu Kỳ nhìn vào hai tòa nhà, lo lắng nói.
Nhạc Thạch Phong cũng liếc nhìn, gương mặt chữ điền lộ vẻ bực bội: “Rõ ràng là cô ta muốn nhân lúc cháy nhà mà hôi của, vốn dĩ chẳng liên quan gì đến chúng ta mà cứ nhắm vào chúng ta, nếu để cô ta ầm ĩ tiếp, liệu có ảnh hưởng bất lợi gì không?”
“Ảnh hưởng chắc chắn có.” Ngụy Hữu Kỳ nói: “Hiệu ứng đó mà, gần đây khá nhiều người biết chúng ta giàu có, không chừng có kẻ sẽ nhân cơ hội gây chuyện.”
“Nhà cô ta còn ai khác không?” Lương Thư Vũ đột nhiên hỏi.
Cả Ngụy Hữu Kỳ và Nhạc Thạch Phong đều quay sang nhìn cậu. Ngụy Hữu Kỳ suy nghĩ một lúc: “Hình như chưa thấy ai.”
Lương Thư Vũ gật đầu.
Ngụy Hữu Kỳ chớp chớp mắt, hai tay vô thức xoa xoa đùi. Từ khi mất điện, tính cách của lão Lương thay đổi nhiều thật... càng ngày càng đen tối, ngay cả suy nghĩ kiểu này cũng buột miệng ra.
“Thế thì tốt, nếu mà chạy hết đến nhà tôi quậy, thì cũng phiền phức lắm.” Nhạc Thạch Phong thở phào nhẹ nhõm.
Hả? Ngụy Hữu Kỳ ngạc nhiên: “Trọng điểm là cái này à?”
Nhạc Thạch Phong trợn mắt vẻ vô tội: “Hử?” Chẳng lẽ không phải đang lo cái đó sao?
“Khụ.” Ngụy Hữu Kỳ hắng giọng: “Đến rồi.” Rồi đẩy hai cánh cửa thoát hiểm nặng nề ra.
Tòa nhà Hạ Phong có tổng cộng mười tầng, phòng làm việc của Lương Anh ở tầng bảy, còn cửa thoát hiểm tầng một không khóa. Trước khi đến, Lương Thư Vũ đã lo sẽ bị khóa nên còn mang theo kìm, may mà không cần dùng đến.
Vừa bước vào thang thoát hiểm, sắc mặt Ngụy Hữu Kỳ trở nên nghiêm trọng và cảnh giác, hoàn toàn khác với vẻ hoạt bát hơi trẻ con thường ngày.
Còn Lương Thư Vũ thì không thay đổi nhiều, trông cậu vốn thường khá điềm tĩnh, chỉ có hai tay nắm chặt vào chuôi dao đeo ở đùi. Còn Nhạc Thạch Phong đi đầu, tay siết chặt rìu, bước chân vững chãi và mạnh mẽ.
Ngụy Hữu Kỳ ở giữa, lưng áp sát tường mà lên, Lương Thư Vũ chặn hậu, mắt nhìn rất thận trọng.
Đây đã là sự ăn ý giữa ba người họ, không cần ai phân công, hễ bước vào khu vực lạ là họ sẽ phòng bị như vậy.
Đi men theo thang thoát hiểm lên đến tầng hai, họ dễ dàng thấy cửa thoát hiểm tầng hai bị khóa chặt. Đến tầng ba thì trên bậc thang đã không còn vết nước, ít nhất cho thấy trong một hai ngày gần đây, không có ai đến đây.
Có lẽ tòa nhà này tạm thời trống trải và an toàn.
Cứ thế, họ đi qua sáu tầng và đến bên ngoài cửa thoát hiểm tầng bảy.
Lương Thư Vũ quan sát dây xích trên mỗi cửa thoát hiểm, có cái là xích sắt, có cái là khóa chữ U, khóa chống trộm ở tầng năm, sáu đều có dấu vết bị phá hoại, nghĩa là đã có người ngoài ghé qua, nhưng không thành công.
Đến tầng bảy, khóa chữ U trên cửa thoát hiểm bị phá hỏng nặng nhất, có đến vài chục vết cắt bằng dao sắc!
Tuy chưa cắt đứt hẳn cái khóa, nhưng ai lại lẻn lên mấy tầng này để cố gắng mở khóa?
Tòa nhà này chỉ có công ty nhỏ và phòng làm việc, không có nhà hàng hay siêu thị gì cả.
Chương 74: Dì Lý
“Lão Lương, cái khóa này đã bị động vào rồi.” Ngụy Hữu Kỳ kinh ngạc nói, và càng cảnh giác quan sát xung quanh, con dao trên tay đã rút ra, dưới ánh sáng mờ ảo của hành lang ánh lên tia bạc đáng sợ.
“Tôi thấy rồi.”
“Sẽ là ai nhỉ?” Ngụy Hữu Kỳ thường xuyên đến đây chơi với Lương Thư Vũ, cũng biết tình hình trong tòa nhà này, ở đây chẳng có tài nguyên gì để cướp, ai lại phá khóa ở đây làm gì?
Chẳng lẽ là nhân viên của Bích Sinh Hoa Viên? Tại sao?
Lương Thư Vũ không trả lời cậu, chỉ lại gần quan sát cái khóa.
Khóa là loại khóa chống trộm chữ U tiêu chuẩn, trên hợp kim bạc bọc một lớp cao su màu cam cũ kỹ, lúc này lớp cao su đã bị cắt đứt quãng, trông như những khúc ruột già xâu trên hợp kim.
Còn hợp kim bạc cũng bị hỏng ở nhiều mức độ khác nhau, nhưng vết cắt sâu nhất cũng không quá 0,1 cm. Có lẽ người cắt không tìm được dụng cụ thích hợp, đồng thời, từ độ sâu không đều của các vết cắt, có thể thấy nó không bị cắt một lần thành như vậy.
Quan sát tới đây, tim Lương Thư Vũ đột nhiên run lên, như có luồng điện từ gót chân chạy ngược lên, khiến toàn thân cậu dựng lông tơ, như đang đứng giữa một đồng bằng đầy gió lốc và chớp giật. Là dì Lý! Có phải là cô ấy không?
Vẻ điềm tĩnh thường thấy của Lương Thư Vũ bỗng sụp đổ. Hôm đó sau khi cậu thoát khỏi thang máy, thợ điện hình như có nói “về nhà nhanh lên, không cần trực ca” gì đó, chẳng lẽ sau đó họ không sửa thang máy?
Nếu thang máy không được sửa, thì lối thoát duy nhất khỏi tòa nhà này chỉ có cánh cửa thoát hiểm này.
Tuy nó bị ngăn cách bên trong cửa cuốn của Bích Sinh Hoa Viên, nhưng muốn phá hỏng một cánh cửa cuốn cũng không khó. Nhưng chẳng lẽ dì Lý đã phá hỏng cửa cuốn, nhưng lại không thể cưa đứt được ổ khóa chống trộm này, nên…?
Không, cũng chưa chắc là thế.
Có lẽ dì Lý đã rời đi rồi, vết tích trên ổ khóa là do người khác để lại.
Vẻ mặt Lương Thư Vũ lại bình tĩnh hơn một chút, đưa tay ra định đẩy cánh cửa sắt đang đóng chặt này ra một chút, tốt nhất là một khe hở, để cậu có thể nhìn rõ bên trong có gì.
