Chương 10: Rác nhà bà cứ để tạm trước cửa nhà tôi
Nhưng giỏ hàng quá nhỏ, cuối cùng phải thương lượng với nhân viên, thanh toán trước rồi nhờ họ mang ra tận xe.
Xe chất đầy ắp.
Hứa Tư Thần giả vờ lái xe ra ngoài một vòng, rồi chui vào thùng xe thu hết đồ vào không gian, sau đó lại quay vào siêu thị.
Tầng hai là các loại thực phẩm đóng gói.
Có gạo mì dầu ăn, có đồ khô và đồ ăn vặt, còn có gia vị nước sốt.
Gạo mì dầu ăn không mua nữa, cô đẩy xe thẳng đến khu đồ khô và đồ ăn vặt.
Ở đây có nấm hương mộc nhĩ các loại rau khô, còn có hàng chục loại hạt và mứt hoa quả to nhỏ.
Có kẹo bảy sắc cầu vồng, còn có đủ loại đồ ăn phồng với bao bì khác nhau.
Giá không rẻ, Hứa Tư Thần thà về nước tích trữ.
Thế là cô lấy đại vài gói cho có.
Ai biết được cái ngày tận thế khủng khiếp kéo dài bao lâu, những thực phẩm này chẳng bao lâu nữa cũng sẽ dần biến mất khỏi tầm mắt con người.
Nhưng đã đến rồi thì đương nhiên phải mua vài gói, coi như nếm thử mùi vị.
Cuối cùng, tầng ba là khu đồ dùng hàng ngày và quần áo.
Đập vào mắt đầu tiên là những dãy mỹ phẩm, đồ trang điểm.
Mắt Hứa Tư Thần sáng lên.
Sao cô có thể quên món đồ quan trọng thế này chứ!
Dù điều kiện ngày tận thế có khắc nghiệt đến đâu, cũng không ngăn cản cô chăm sóc da dẻ đâu!
Kem mắt, kem dưỡng da mặt, tinh chất, sữa rửa mặt, lotion, dung dịch đặc, nước hoa hồng, axit hyaluronic, mặt nạ, kem chống nắng, kem lót.
Loại dưỡng ẩm, giữ ẩm, làm trắng, xóa nám, chống nhăn, săn chắc, nâng cơ, chống lão hóa.
Mỗi thương hiệu, tất cả đều mua một trăm thùng.
Phấn nền, phấn phủ, má hồng, bút kẻ lông mày, phấn mắt, kẻ mắt, mascara, tẩy trang, son dưỡng, son bóng, son thường, chì kẻ môi, nước hoa, nước hoa nam.
Mấy món trang điểm này cô cơ bản ít dùng, nhưng không ngăn cô mỗi thương hiệu mua năm mươi thùng.
Ngoài ra còn có đồ dùng mọc tóc, nhuộm tóc, uốn tóc, tẩy lông, làm đẹp ngực, thể hình, khử mùi, cũng mua hơn hai mươi thùng.
Sau ngày tận thế, đủ loại thiên tai ập đến, khiến nền văn minh nhân loại tan biến trong chốc lát.
Những thứ bây giờ bình thường, biết đâu sẽ không bao giờ có lại.
Còn quần áo thì thôi.
Không cần nhìn nhãn, Hứa Tư Thần cũng biết, phần lớn đều là hàng Tung Của sản xuất, giá đắt mà còn không vừa bằng đồ trong nước.
Dù sao quần áo nước L đa số thiết kế theo dáng người nước L.
Chỉ là nhớ đến một bài báo từng xem trên mạng, nói nước L nghiên cứu ra một loại vải chịu nhiệt, may thành quần áo mặc vào có thể cách nhiệt bên ngoài, cao nhất lên tới sáu mươi độ.
Trời lạnh thì mặc thêm áo, trời nóng mới thực sự khó chịu.
Hứa Tư Thần đi một vòng không tìm thấy.
Hỏi nhân viên, nhân viên kiểm tra tồn kho trên máy tính rồi nói: "Thưa cô, xin lỗi! Siêu thị không có loại áo này, có lẽ cô có thể thử tìm trên Amazon."
Hứa Tư Thần vỗ trán, nghĩ mình đúng là bận đến hồ đồ rồi, lại quên mất cái nền tảng mua sắm trực tuyến lớn của nước L này.
Vào nền tảng mua sắm, gõ từ khóa, quả nhiên có.
Đồ tốt thế này đương nhiên phải tích trữ nhiều, cô xóa sạch tồn kho, bỏ hết vào giỏ hàng.
Mua áo cách nhiệt, áo chống nắng, còn phải bổ sung đồ chống lạnh.
Lúc trước ở trong nước mua khá nhiều áo chống thấm, áo chống lạnh, nhưng áo chống lạnh vùng cực và túi ngủ xác ướp vùng cực chỉ mua có mười bộ.
Đã có ở đây, Hứa Tư Thần đương nhiên không bỏ qua.
Chín trăm chín mươi chín cái, giới hạn tồn kho, bỏ hết vào giỏ hàng.
Mua quần áo xong, bắt đầu mua giày.
Ưu tiên sự thoải mái.
Giày thể thao, giày leo núi, giày tuyết, mỗi loại một nghìn đôi.
Giày là thứ hao nhất, cùng một kiểu, thế nào cũng phải dự trữ ít nhất hai đôi một năm.
Đang lúc Hứa Tư Thần đắm chìm trong mua sắm không dứt ra được, thì đột nhiên phát hiện thời gian truyền tống ba ngày chỉ còn chưa đầy một tiếng nữa.
Lập tức chẳng còn tâm trạng gì nữa, cô lái xe phóng nhanh về phía tòa nhà bỏ hoang bên cạnh trường Đại học J Châu.
Cô không muốn biến mất trước mặt người khác, gây thêm rắc rối.
"Kít!" Tiếng phanh gấp vang lên cùng lúc, cửa xe mở ra, Hứa Tư Thần lao ra khỏi xe, rồi đặt tay lên xe.
Trong khoảnh khắc chiếc xe biến mất, Hứa Tư Thần cũng biến mất theo.
Vì giới hạn thời gian, cô bị cưỡng chế truyền tống về căn hộ.
Về đến căn hộ, vừa định thần lại, liền nghe thấy tiếng mưa lộp độp bên ngoài.
Nhìn màn mưa không dứt ngoài cửa sổ, lòng Hứa Tư Thần thắt lại.
Khúc dạo đầu của ngày tận thế, bắt đầu rồi.
Đúng vậy, đây là khúc dạo đầu.
Lúc này không một ai có thể liên tưởng trận mưa này với ngày tận thế sắp đến.
Dù mưa càng lúc càng to, nước ngập sâu đến hai mét,
nhưng tất cả đều coi nó như một trận ngập lụt bình thường, dù sao nước rút đi, ngày mai mặt trời vẫn chiếu sáng.
Nào ngờ, rất nhiều người đến chết cũng không gặp lại ánh mặt trời.
Hít một hơi thật sâu, xua đi u uất trong lòng, Hứa Tư Thần cầm ô, chuẩn bị ra ngoài đến trạm trung chuyển lấy hàng.
Hàng của cô nhiều quá, trạm gần nhà không chứa nổi, chỉ có thể thông báo cô tự đến trạm trung chuyển lấy.
Mở cửa liền ngửi thấy mùi thối, Hứa Tư Thần cúi xuống mới phát hiện trước cửa nhà mình chất đầy rác, trong đó có mấy túi rác thải nhà bếp đã mục nát, mấy con chuột bò lên bò xuống, nhìn mà cô rùng mình.
Đúng lúc đó, cửa nhà chủ trọ bên cạnh mở ra, đồng thời một túi rác đen bay thẳng về phía cửa nhà cô.
Bà chủ trọ thấy Hứa Tư Thần, chỉ hơi ngượng một chút, rồi đầy lý lẽ nói: "Ối dào, Tiểu Hứa về rồi à. Mấy hôm nay mưa to, chúng tôi già cả rồi, ra ngoài đổ rác bất tiện, nghĩ cô không có nhà, nên để tạm trước cửa nhà cô, cô chắc không phiền chứ hả?"
Hứa Tư Thần không nói gì, chỉ cúi xuống nhặt túi rác dưới đất.
Bà chủ trọ thấy thế, lập tức cười: "Tiểu Hứa, cô định đi đổ rác đấy à? Khoan đã, nhà tôi còn nhiều lắm, cô giúp tôi đổ hết luôn…"
Chưa nói hết câu, liền thấy một đống rác bay thẳng vào nhà bà.
Cùng với rác rơi xuống, còn có lũ chuột đang ăn rác.
"A a a a a…"
Bà chủ trọ bị dọa kêu thất thanh.
Tiếng kêu chói tai, trực tiếp thu hút mấy người hàng xóm tầng trên tầng dưới.
"Ối giời ơi, bà Vương, nhà bà làm sao thế, sao lắm rác thế?"
Bà chủ trọ run run chỉ tay vào Hứa Tư Thần, "Nó, nó lại ném rác vào nhà tôi, không biết bố mẹ dạy kiểu gì, chẳng có tí giáo dục nào cả?"
"Đó vốn là rác của bà, tôi chỉ trả lại thôi!" Hứa Tư Thần chụp lấy cây chổi cạnh cửa, bắt đầu quét.
Cô quét thẳng đống rác còn lại trước cửa vào nhà bà chủ trọ.
Hành động này lập tức vấp phải một tràng chỉ trích.
Dù sao trong mắt họ, Hứa Tư Thần là người thuê, bà Vương là chủ nhà, là hàng xóm chính cống.
Một kẻ thuê nhà mà còn ngông cuồng thế này, thực sự không coi họ, những chủ nhà thực thụ, ra gì.
