Chương 11: Chỉ Cần Thường Đến Là Được~
Cô bất lực mở mắt, “...phục rồi, mày nhỏ nhen như vậy, thật sự là hệ thống à?”
Lật Tri xấu hổ rụt lại một chút, “Tất nhiên rồi.”
Dù chỉ có một chút quyền hạn, nhưng đó vẫn là hệ thống mà, với lại, ai nói hệ thống không được có chút tính khí chứ.
Lật Tri hận hận liếm lông, tại sao biến thành mèo rồi thì thói quen sinh hoạt cũng bị ảnh hưởng vậy chứ meo!
Liếm liếm một lúc, nó rung rung đôi tai nhỏ, nghiêm túc nói: “Có khách tới!”
Thân Tiểu Phong lập tức mở mắt, tinh thần phấn chấn nhảy xuống giường.
Quay lại cửa hàng, cô liếc mắt một cái đã thấy cặp vợ chồng hôm qua dẫn theo bốn người đi tới phía trước.
Không khỏi vui mừng nói: “Hôm nay buôn may bán đắt thật, xem ra phải nhập thêm hàng thôi~”
Nhân lúc mọi người chưa tới, cô vội vàng mua 50 cây xúc xích, 10 túi cá viên, tổng cộng hết 40 tinh hạch.
Ngay khi cô đang bày hàng lên tủ trưng bày thì khách đã tới cửa.
Nhìn thấy đầy ắp thức ăn, ai nấy đều cười đến không khép được miệng.
Lâm Niệm khoe công: “Chủ quán xem, tôi nói được làm được, hôm nay đã dẫn họ tới ủng hộ quán của chị này! Nào nào, mọi người xếp hàng đi, từng người một đừng chen lộn, ai cũng có phần!”
Dù sao đây cũng là ngoài trời, nếu lộn xộn mà thu hút zombie tới thì làm sao?
Mọi người đều hiểu rõ điểm này, hơn nữa cũng muốn để lại ấn tượng tốt trước mặt Thân Tiểu Phong, nên xếp hàng vừa nhanh vừa im lặng.
Thân Tiểu Phong thích nhất loại khách hàng tự giác này, đỡ cho cô bao nhiêu việc.
Sau khi hỏi thăm, phát hiện mọi người đều nhất trí chọn xúc xích nướng, không chọn cá viên, Thân Tiểu Phong vừa tiếc vừa mừng.
Xúc xích lãi nhiều hơn, nhưng nhiệm vụ thì cần bán cá viên, nhưng tất cả vẫn phải theo ý khách hàng.
Máy cũ máy mới cùng hoạt động, khách vừa ăn vừa nhìn xúc xích trên vỉ nướng xèo xèo mỡ mà tán gẫu.
“Trước đây mỗi lần tan học đi ngang qua quán xúc xích nướng là tôi phải mua một cây, phía trên còn phải phết tương ớt rắc bột, về nhà cũng không dám để mẹ tôi biết là tôi lén ăn vặt, một bát cơm đầy ú ụ, ăn không nổi cũng phải nhét vào bụng.”
“Mẹ tôi khác, bà ấy còn thèm hơn cả tôi, tự mình lén ăn, mở miệng ra là thấy hạt ớt dính trên răng, vậy mà vẫn cãi là không ăn.”
“Chậc, tôi lớn tuổi hơn các cô, từ nhỏ chưa từng ăn, sau này lại thấy toàn phụ gia ăn không tốt cho sức khỏe, còn bây giờ? Đúng là ngon thật!”
Thân Tiểu Phong vui vẻ nghe họ nói chuyện, tiện tay mua một cái khay inox từ cửa hàng trong điện thoại, rửa sạch bằng nước rồi đặt xúc xích đã nướng lên đó, như vậy có thể tiết kiệm được một ít túi đóng gói.
Lúc này Lâm Niệm quay đầu lại, “Chủ quán, sau này còn bán thứ gì khác không? Hay chỉ có hai món này thôi?”
Thân Tiểu Phong: “Tạm thời chỉ định bán hai loại này, nếu sau này có điều kiện, biết đâu sẽ bán mì ăn liền.”
“Ơ? Mì ăn liền ngon đấy!” Lâm Niệm hưng phấn nói, “Dù ăn khô cũng mằn mặn giòn giòn, tôi thích lắm!”
Mì ăn liền còn có thể bỏ túi mang về ăn, đun chút nước sôi nấu lên thì càng ngon hơn.
Phải biết rằng mì ăn liền là mặt hàng khan hiếm trong căn cứ!
Nghe vậy, những người khác còn không kịp ăn xúc xích, vội vàng chen tới hỏi: “Chủ quán, cần điều kiện gì mới bán được? Chúng tôi có thể giúp gì cho chị không?”
Nếu thiếu đồ đạc gì, họ có thể đi lục lọi khắp nơi.
Hoặc cần nồi niêu gì, họ về vận động một chút, chẳng lẽ không kiếm ra một cái nồi mới?
Thân Tiểu Phong mỉm cười nói: “Cảm ơn ý tốt của mọi người, mọi người thường xuyên tới mua đồ là được rồi, nếu có sản phẩm mới ra mắt, tôi sẽ kịp thời thông báo cho mọi người~”
Mấy người nhìn nhau, trao đổi thông tin—
“Cô ấy vậy mà nói là thường xuyên tới?”
“Trời, tôi còn lần đầu gặp được bà chủ hào phóng như vậy!”
“Cô ấy hình như còn mong bán được càng nhiều càng tốt... Tôi hạnh phúc đến chóng mặt rồi các chị em ạ...”
“Đây mới thật sự là người tốt, từ hôm nay trở đi phải bảo vệ bà chủ nhỏ!”
“Đúng, bảo vệ bà chủ nhỏ!”
Lâm Niệm kích động nắm tay Ngư Đột, “Anh à, tất cả là nhờ công của anh! Không có anh, làm sao chúng ta có thể ở đây ăn những thứ này?”
Ngư Đột gãi đầu, ngại ngùng cười hì hì.
Lần này họ tới mang theo rất nhiều tinh hạch, sau khi ăn no tại đây, mỗi người còn xách theo một túi xúc xích nướng nóng hổi.
Trên đường đi, họ vừa đi vừa nói cười rôm rả, hớn hở chạy về căn cứ.
Họ định về sẽ tuyên truyền thật tốt, tốt nhất là có thể gây được sự chú ý của thủ lĩnh căn cứ, tổ chức mọi người cùng tới, như vậy đường đi sẽ an toàn hơn, mọi người cũng không cần phải chịu đói nữa~
Đúng vậy, họ chính là những người tốt biết chia sẻ phúc lợi cùng nhau~
Họ quá hưng phấn, hoàn toàn không để ý rằng họ lướt qua một đội hai mươi người ở phía bên kia đường, mà đích đến của đối phương, chính là cửa hàng nhỏ mà họ vừa rời đi.
Mạnh Nguyên và mọi người về tới liền gấp rút sắp xếp, phái đội tinh nhuệ tới chỗ Thân Tiểu Phong để dọn dẹp zombie.
Trước khi đi còn đặc biệt dặn dò bọn họ, “Nhớ mang theo nhiều tinh hạch một chút, biết đâu các cậu còn có thể ăn no trở về. Nhớ kỹ, ăn nói ngọt ngào, nhưng đừng có láo, nếu đắc tội với người ta... hừ, các cậu biết hậu quả rồi đấy!”
Mọi người rùng mình: “Rõ!”
...
Thân Tiểu Phong vừa nằm xuống duỗi người được một lúc thì lại nghe thấy tiếng bước chân từ bên ngoài truyền tới.
Một giọng nam trẻ tuổi vang lên: “Chủ quán có ở đó không? Thủ lĩnh căn cứ sai tôi tới biếu cô chút vật tư.”
Biếu vật tư gì cơ?
Thân Tiểu Phong gãi đầu, đành phải đứng dậy đi ra xem.
Cửa hàng nhỏ vốn đã không lớn, bây giờ còn bị một đám người chặn kín mít, ánh nắng cũng không lọt vào nổi.
Bọn họ đang tò mò quan sát bài trí trong cửa hàng, thỉnh thoảng hít hít mũi, hít hà mùi xúc xích nướng còn sót lại trong không khí.
Thấy cô đi ra, một đám người vội vàng thu lại vẻ mặt.
Người đàn ông cao lớn đứng ở chính giữa dùng giọng nói dịu dàng nhất của mình nói: “Cô hẳn là chủ quán đúng không?”
Thân Tiểu Phong gật đầu.
Người đó phất tay, các đồng đội phía sau lần lượt lui ra, để lộ vật tư đặt dưới đất.
Có ghế, cả xấp giấy ăn, cốc giấy dùng một lần, bột thì là và bột ớt chưa bóc, thậm chí còn có cả đũa dùng một lần và khay đựng thức ăn.
Anh ta nói: “Thủ lĩnh căn cứ sai chúng tôi mang những thứ này tới, đều là đồ mới tinh chưa dùng qua, mong cô nhận lấy.”
Thân Tiểu Phong: “Cái này...” không tốt lắm thì phải?
Tự dưng nhận đồ của người khác làm gì.
Đội trưởng nhìn ra sự do dự của cô, giải thích: “Lãnh đạo nói ngày mai sẽ dẫn tất cả mọi người trong căn cứ tới mua đồ ăn, mọi người cùng tới cùng đi, lúc đó sẽ tiêu tốn rất nhiều tài nguyên của cô.
“Cho nên ông ấy để chúng tôi mang những thứ có thể dùng tới trước, như vậy có thể giảm bớt gánh nặng mở cửa hàng của cô.”
Thật ra là Mạnh Nguyên chú ý tới số que tre và túi đóng gói trong quầy của cô không nhiều, lại thấy cô dùng rất tiết kiệm, nên đoán cô có thể thiếu vật tư phương diện này.
Vì để hai bên có thể hòa thuận ở chung, cũng hy vọng sau này Thân Tiểu Phong sẽ cân nhắc tới việc sinh sống trong căn cứ, nên sau khi trở về ông ta lập tức phái người đi tìm những thứ thích hợp, đóng gói tất cả mang tới đây.
