Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Quán Ẩm Thực Bất Tận Giữa Đại Tận Thế > Chương 25

Chương 25

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 25 có bản audio.

Chương 25: Biến cố bất ngờ

 

Diện tích cửa hàng ẩm thực Trường Thọ tăng gấp 8 lần so với trước, khiến cho các thiết bị hiện có trở nên không đủ dùng.

 

Đứng giữa cửa hàng, Thân Tiểu Phong cảm thấy vô cùng kích động.

 

Ước nguyện đã thành hiện thực, cô có một cửa hàng~

 

Nơi này có thể chứa được rất nhiều khách hàng, mọi người ăn cơm cuối cùng cũng không cần phải ngồi ở ngoài nữa!

 

Thân Tiểu Phong mở toang cửa hàng.

 

Chăm chú nhìn về hướng Dịch Dương Húc và mọi người thường đến.

 

Nếu họ nhìn thấy cửa hàng có sự thay đổi lớn đến thế này, nhất định sẽ rất kinh ngạc nhỉ~

 

Thân Tiểu Phong tự mình vui vẻ một lúc.

 

Cô quay vào lấy chậu hứng nước, định nhân lúc họ chưa đến, nhanh chóng dọn dẹp vệ sinh cửa hàng.

 

Cửa kính bị bẩn, mặt bàn phủ đầy bụi, ngay cả nhà bếp cũng đều phủ một lớp bụi mờ.

 

Phải dọn dẹp sạch sẽ thì mới có thể mở cửa kinh doanh được.

 

Thân Tiểu Phong ngân nga một giai điệu tự chế, hăng hái quét nhà trước rồi lau nhà sau, khiến mặt sàn sạch bong không một hạt bụi.

 

Sau đó cô lấy cái chậu rửa mặt mà mình vẫn chưa dùng để rửa chân, hứng nửa chậu nước, vứt giẻ lau vào trong, bưng chậu ra ngoài cửa hàng lau kính.

 

– Nhân lúc trời còn chưa nóng lên, nếu không một lúc nữa sẽ không kịp.

 

Một giẻ khô một giẻ ướt cùng ra trận, chỗ nào không với tới thì bắc ghế đứng lên, tiện thể lau luôn cả khung cửa.

 

Hơn 10 phút sau, cửa kính sạch bóng, sáng loáng.

 

Cô hắt bát nước bẩn ngay trước cửa, hy vọng nhờ có lá sen che chắn, mặt đất có thể giữ được độ ẩm lâu hơn một chút.

 

Sau khi hứng lại nước sạch, Thân Tiểu Phong tỉ mỉ lau chùi tất cả bàn ghế.

 

Chợt cô nhớ đến mạng nhện treo trên trần nhà, bèn đặt giẻ lau lên cây lau nhà, giơ cao lên để quét sạch tơ nhện xuống.

 

Những mạng nhện này đã tồn tại từ rất lâu rồi, trên đó còn treo cả xác nhện khô quắt.

 

Thân Tiểu Phong nhìn xác con vật nhiều chân trên giẻ lau, từ từ nhíu mày.

 

Cô hơi sợ những loài côn trùng nhiều chân...

 

Dù đã chết, nó vẫn là côn trùng mà...

 

Hơi không dám động tay dọn dẹp thì phải làm sao đây...

 

Suy đi tính lại, cô không nỡ vứt giẻ lau đi, bèn nhón một góc mang ra ngoài cửa, vung vẩy đập vào tường, dùng cách này để loại bỏ xác côn trùng.

 

Đến khi không nhìn thấy nữa, cô vứt giẻ vào chậu, vò mạnh hai ba lần, rồi treo lên lưng ghế.

 

Muốn dọn dẹp nhà bếp thì phải lấy một chiếc giẻ mới.

 

May là trong nhà bếp có một bồn rửa nhỏ độc lập, nếu không thì cô lại phải tốn tiền mua thêm chậu mất...

 

Mùa hè dọn dẹp vệ sinh quả thực là một cực hình.

 

Thân Tiểu Phong vừa vui vừa khổ sở.

 

Với lại những việc nhà này càng làm càng có, trước khi làm cứ nghĩ rất nhẹ nhàng, nghĩ rằng sẽ nhanh chóng xong xuôi.

 

Nhưng vừa làm vừa phát hiện ra vấn đề mới.

 

Cô vừa ừng ực uống nước, vừa mồ hôi chảy ròng ròng.

 

Lý trí mách bảo cô rằng bây giờ nhiệt độ đã tăng cao, tốt nhất nên đợi đến tối khi trời bớt nóng rồi hãy làm.

 

Lý trí lại mách bảo cô rằng, bây giờ không làm thì sau này càng không thể làm nữa.

 

“...”

 

Cô nhảy xuống ghế, định vào nhà vệ sinh rửa mặt.

 

Ngay khoảnh khắc chân chạm đất, một cảm giác tê dại dữ dội đột nhiên dâng lên từ bắp chân.

 

Cô không đứng vững, “bịch” một tiếng ngã xuống đất.

 

Thân Tiểu Phong bị ngã đến hơi choáng váng, khi muốn đứng dậy thì đột nhiên cảm thấy xương cốt bắt đầu đau nhức dữ dội.

 

Cảm giác đó giống như có người đang dùng búa nhọn để cạy xương ống chân của cô ra ngoài.

 

Đau đến mức cô hét lên một tiếng.

 

Khi ý thức bắt đầu mơ hồ, cô nghe thấy Lật Tri cũng phát ra tiếng kêu đau đớn.

 

Đây... là chuyện gì vậy...

 

Rất nhanh sau đó, cơn đau lan khắp toàn thân, cô mất đi khả năng suy nghĩ, chỉ có thể co ro trên mặt đất, mặt mày tái nhợt, mồ hôi đầm đìa, khổ sở chờ đợi cơn đau qua đi.

 

Đội của Dịch Dương Húc bước vào cửa hàng và nhìn thấy cảnh tượng này.

 

Tất cả mọi người đều hoảng loạn.

 

“Chủ quán Tiểu Phong! Chủ quán Tiểu Phong, cô làm sao vậy?!”

 

“Nhanh lên! Con mèo nhỏ cũng ngã rồi!”

 

“Đây là do ai làm?!”

 

Bọn họ đặt Lật Tri lên bàn, cẩn thận đỡ Thân Tiểu Phong dậy.

 

Vốn định đưa cô về phòng, cửa ngay trước mắt nhưng không thể nào vào được.

 

Không còn cách nào, đành phải ghép mấy chiếc bàn lại với nhau, đặt cô lên trên.

 

Nhân viên y tế trong đội lập tức kiểm tra cho cô.

 

“Tình trạng cơ thể của cô ấy...” Người lính y tế có chút do dự, nhìn về phía đội trưởng.

 

Dịch Dương Húc: “Sao vậy, chẳng lẽ có vấn đề gì sao?”

 

Người lính y tế gật đầu, vẻ mặt khó hiểu: “Từ mạch tượng mà xem, cô ấy đã bệnh rất nặng, nhiều nhất chỉ còn một năm thời gian, xem ra đây không phải là lần đầu phát bệnh.”

 

Mọi người đột nhiên chìm vào im lặng.

 

Dịch Dương Húc: “Khoan đã, cậu có thuốc gì cho cô ấy uống được không?”

 

Người lính y tế lục khắp hòm thuốc, cuối cùng lấy ra hai viên thuốc giảm đau cho Thân Tiểu Phong uống.

 

“Có tác dụng không?”

 

Người lính y tế lắc đầu, “Tôi không biết, loại thuốc này có lẽ sẽ có tác dụng với cô ấy...”

 

Nhưng nói thật, loại bệnh mà xác định được thời gian sống như thế này, dù là trong thời bình cũng không có loại thuốc nào chữa khỏi được.

 

Cho nên đừng hỏi hai viên thuốc giảm đau có tác dụng hay không.

 

Đây không phải là thần dược.

 

Thạch Chí cảm thấy bị đả kích nặng nề, “Khó khăn lắm mới gặp được một dị năng giả không gian rất tốt, kết quả, kết quả lại nói với tôi rằng cô ấy chỉ có thể sống được một năm???”

 

Người lính y tế cũng cảm thấy rất tuyệt vọng.

 

Ai lại muốn nhìn thấy cảnh tượng này chứ?

 

Hầy...

 

Mãi cho đến khi trời sắp tối, hàng mi của Thân Tiểu Phong khẽ động, cuối cùng cô cũng mở mắt ra.

 

“Mọi người...” Cô nhìn ra ngoài cửa sổ, vội vàng nhảy xuống bàn, “Ôi trời, trời sắp tối rồi, mọi người đừng vội, tôi đi chuẩn bị nguyên liệu ngay đây!”

 

“Không vội.” Dịch Dương Húc giơ tay ngăn cô lại, “Cô còn nhớ chuyện cô ngất đi không?”

 

Được anh nhắc như vậy, Thân Tiểu Phong lập tức nhớ ra.

 

Đúng nhỉ, lúc đang làm việc chẳng phải là bị đau đến ngất đi sao?

 

Vậy mà ngất đến tận lúc trời tối sao?

 

Với lại cơ thể cô hình như... không đau nữa rồi???

 

Dịch Dương Húc bảo người lính y tế bắt mạch cho cô xem lại lần nữa.

 

Không có gì bất ngờ, kết quả vẫn giống như trước đó.

 

“Ồ... Anh nói là tôi chỉ có thể sống thêm một năm nữa đúng không,” Thân Tiểu Phong phát hiện anh ta xem rất chuẩn, “Cái này tôi biết rồi, mọi người muốn ăn gì?”

 

Mọi người nghĩ rằng cô đang giả vờ bình tĩnh, vừa thương cảm cho cô vừa ân cần lảng sang chuyện khác.

 

“Tôi muốn...”

 

Suy đi tính lại, Dịch Dương Húc quyết định báo cáo chuyện này lên thủ lĩnh căn cứ.

 

...

 

“Lật Tri, cậu còn nhớ chuyện ngất đi không?”

 

Nhớ lại chuyện xảy ra hôm nay, Thân Tiểu Phong vẫn không sao hiểu nổi.

 

Lật Tri gần như tỉnh lại cùng lúc với cô.

 

Điều này cũng chẳng có gì lạ, bởi vì Lật Tri đã ký khế ước với cô, sẽ bị ảnh hưởng bởi cô.

 

Chỉ là không hiểu tại sao cơ thể lại đột nhiên thay đổi?

 

Lúc đó rất đau, nhưng bây giờ thì vẫn ổn, không có phản ứng gì cả.

 

Lật Tri biết vấn đề không nằm ở bản thân nó, nhưng nó cũng bị cơn đau làm cho sợ hãi.

 

Nó liên tục nghĩ ra mấy khả năng, đều bị Thân Tiểu Phong bác bỏ.

 

Mặc dù lúc này là ban đêm, nhưng nhiệt độ vẫn nóng đến mức khiến người ta khó chịu.

 

Trong tình cảnh nội ưu ngoại hoạn, Thân Tiểu Phong lập tức bị mọc hai vết loét miệng.

 

Đau đến mức cô nói chuyện cũng khó khăn.

 

Lại một đêm mất ngủ, nhìn thấy ánh nắng ban mai xuyên qua khe cửa, Thân Tiểu Phong miễn cưỡng mở mắt, “oà” một tiếng, hai hàng nước mắt lặng lẽ chảy dài.

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi