Chương 31: Mỗi ngày một câu hỏi
Một lúc sau, đám tang thi tụ tập bên ngoài cửa hàng không rời đi.
Dường như chúng cảm nhận được bên trong có thứ máu thịt tươi ngon mà chúng khao khát nhất.
Thân Tiểu Phong và Lật Tri ép sát vào cửa kính, chỉ tay ra ngoài lảm nhảm: “Cái thứ vàng khè đó là gì vậy?”
“Đồ trang sức à? Tôi thấy có con tang thi trên cổ, cổ tay cũng có.”
Thân Tiểu Phong lẩm bẩm trong miệng hai chữ “đồ trang sức”.
Lật Tri nhìn cô: “Sao, cậu muốn à?”
“Không,” cô lắc đầu, “Tôi cảm giác nó chỉ là kim loại, sẽ ảnh hưởng đến việc chế biến nguyên liệu của tôi.”
Cô thèm quần áo hơn.
Bây giờ cô ngoài bộ đồ đang mặc và một chiếc áo ba lỗ rộng thùng thình với quần đùi thì chẳng còn gì khác, có thể thay giặt, nhưng hơi hạn chế.
Hơn nữa bộ đồ trên người dính đầy dầu mỡ, giặt tay không sạch được.
Giá mà có thêm vài bộ quần áo thì tốt biết mấy.
Cô nhìn ra ngoài hơi lâu, Lật Tri nhìn thêm vài lần là đoán được ý nghĩ của cô.
Nhưng nó không hiểu, rõ ràng bản thân có “lông”, sao lại còn hứng thú với “lông” của người khác? Một lần cô mặc được mấy bộ?
Tuy nhiên, xét vì mấy hôm nay cô toàn làm cánh gà cho nó ăn, thì giúp cô một tay vậy.
“Cậu thích bộ nào? Tôi sẽ giúp cậu lấy về.”
Thân Tiểu Phong nghi ngờ nhìn nó, “Cậu có cách gì hay à?”
Lật Tri vẫy cái đuôi bông xù, cái cằm nhỏ nhướng lên cao, “Cái đó cậu đừng lo, chỉ cần nói thích bộ nào.”
Thân Tiểu Phong giơ tay chỉ chiếc áo ba lỗ sọc cầu vồng, “Tôi thích màu sắc của nó, mà cảm giác chị gái kia có vóc dáng giống tôi, mặc vào chắc không quá rộng.”
Đến lúc đó còn có thể mặc để làm việc, dù sao cũng hơn cái áo rộng thùng thình của mình nhiều.
“Cứ chờ xem!”
Lật Tri nói xong liền chạy ra ngoài bằng bốn chân, một bước nhảy vọt lao xuống nước, chạy qua chạy lại giữa những chân tang thi, bơi qua bơi lại.
Tang thi cảm nhận được sự tồn tại của nó, từng con bị kích hoạt, cúi xuống vươn tay dài ra để bắt nó, khiến Thân Tiểu Phong vô cùng lo lắng.
Lật Tri rất sợ nước, lỡ nó đột nhiên phản ứng lại, lại căng thẳng lần nữa thì làm sao?
Cô không thể ra ngoài cứu mèo được!
Thân Tiểu Phong vội vàng đi tìm cây lau nhà trọc lông, buộc một cái túi lên trên, mắt dán chặt vào Lật Tri.
Chỉ cần nó có chút gì đó bất thường, cô sẽ vươn dài ra, để Lật Tri bám vào kéo vào.
Nhưng cô đã đánh giá thấp sự nhanh nhẹn của Lật Tri.
Trước mặt đám tang thi chậm chạp, nó chẳng khác gì một con cá trơn tuột, chưa kịp bắt đã chạy mất.
Chẳng mấy chốc nó chạy đến trước mặt con tang thi chị gái kia, từ từ dụ nó đến trước cửa hàng.
Thời khắc mấu chốt, Thân Tiểu Phong đương nhiên không thể làm hỏng chuyện.
Cô xoa xoa tay, đáy mắt lóe lên vẻ hưng phấn, “Tôi chuẩn bị xong rồi!”
Một người một mèo phối hợp ăn ý, nhanh chóng lột được quần áo trên người tang thi xuống.
Đừng thấy chị gái kia đã biến thành tang thi, toàn thân đầy những đường gân xanh đen, bộ dạng vừa nhìn đã thấy kinh khủng, Thân Tiểu Phong vẫn không nỡ lòng, đắp cho nó một chiếc áo khoác lột từ trên người con tang thi khác xuống.
Cô cầm chiếc áo ba lỗ sọc cầu vồng đó, ngồi xổm xuống giặt mạnh trong nước.
“Đợi khi nào thời tiết tốt lên, chúng ta ra ngoài tìm xem có vật tư phù hợp không, như vậy còn tiết kiệm được một khoản tiền.”
Lật Tri cuộn mình trong chiếc khăn, phả hơi vào mặt máy lạnh.
Nghe vậy nó nói: “Đúng ha, tôi suýt quên, sao cậu phải mặc đồ cũ, trong cửa hàng không có quần áo bán à?”
Thân Tiểu Phong: “Có chứ, một cái áo ba lỗ 99, một cái áo cộc tay 129, một cái quần 199, làm sao tôi mua nổi!”
Nhìn thấy cái giá đó, cô suýt rớt cả cằm.
Kiếm tiền dễ à?
Cực khổ nướng xúc xích, nướng chả cá, nấu mì, vất vả cả ngày, mua hai bộ quần áo là hết sạch?
Cái áo đó làm bằng chất liệu gì mà dám đắt thế chứ?!
Thân Tiểu Phong thề cô sẽ không bao giờ tiêu tiền vào những thứ vô bổ như vậy.
Cửa hàng ở trong thành, đến lúc đó ra ngoài tìm, cô không tin ngay cả quần áo cũng không tìm được!
Lật Tri cũng lè lưỡi, “Cậu nói có lý, đến lúc đó tôi sẽ đi cùng cậu.”
Nhưng vấn đề là mưa bao giờ mới tạnh?
Mưa mấy ngày liên tiếp, không khí ẩm ướt, cảm giác quần áo sắp mốc đến nơi.
Nói mới lạ, con người thật kỳ lạ, khi có nắng thì mong mưa, mưa mãi không ngớt lại nhớ những ngày nắng.
Thân Tiểu Phong tự an ủi mình, dù sao bây giờ trong cửa hàng có máy lạnh, ngoài kia có nóng thế nào cũng không ảnh hưởng.
Nhưng khách không đến thì cô không kiếm được tiền, không có tiền thì không mua được tuổi thọ, nghĩ vậy lại càng lo lắng hơn.
Mỗi sáng mở mắt ra đều hỏi: “Hôm nay mưa tạnh chưa?”
Chưa…
Vẫn chưa…
Đến ngày thứ ba, trời vẫn còn âm u, nhưng mưa cuối cùng cũng tạnh.
“Tốt quá, tốt quá!”
Cô và Lật Tri đứng trước cửa hàng, ngẩng đầu nhìn bầu trời, nở nụ cười đã lâu không thấy.
“Cuối cùng cũng có thể mở cửa làm ăn bình thường rồi! Khách ơi, mau đến mua đồ đi!”
Lật Tri đột nhiên quay đầu lại, “Cậu nói xem tang thi có thể chạy đến chỗ chúng ta, liệu có chạy đến căn cứ Mê Vụ không?”
Thân Tiểu Phong giật mình, đúng vậy, sao cô lại không nghĩ đến chuyện này chứ?
Ôm tâm lý may mắn, cô nói: “Nhưng chúng ta ở trong thành, bọn họ chắc ở xa lắm, sẽ không bị tang thi phát hiện đâu nhỉ?”
Lật Tri: “Chưa chắc đâu, cửa hàng ẩm thực có thể bảo vệ chúng ta, tang thi không vào được, nhưng không có nghĩa là tang thi không cảm nhận được bên trong có người, huống chi trong căn cứ có nhiều người hơn, mùi càng nồng…”
Không phải nó khoe, khứu giác của nó thính hơn Thân Tiểu Phong nhiều!
Thân Tiểu Phong còn không thể tưởng tượng được mùi hương mà nó ngửi thấy phong phú đến mức nào, tương ứng, bọn họ cũng không thể biết được khứu giác của tang thi rốt cuộc mạnh đến đâu.
Chắc là như vậy… nhỉ?
Mỗi lần Lật Tri cảm thấy áp lực, nó đều không nhịn được liếm hai cái vào đám lông trên ngực, lần này cũng không ngoại lệ.
Áp lực này không phải đến từ việc không tự tin với những gì mình nói, mà là nó lo lắng mình đoán đúng, căn cứ Mê Vụ lúc này đang rơi vào đại nguy cơ!
Nếu không có những người này, bọn họ làm sao tiếp tục sống đây!
Thân Tiểu Phong sợ toát mồ hôi lạnh, cũng ý thức được mức độ nghiêm trọng của vấn đề.
Bây giờ bọn họ nên làm gì?
Nếu bên Mạnh Nguyên thật sự bị đám tang thi bao vây, mấy ngày trôi qua, thức ăn chắc sẽ thiếu thốn lắm nhỉ? Bị tiêu diệt cả đám cũng rất có thể!
Đến lúc đó còn muốn chờ khách hàng mới đến, về cơ bản chẳng khác nào mơ mộng hão huyền…
“Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ,” Thân Tiểu Phong sốt ruột xoay vòng vòng, “Hay là chúng ta đi giao hàng?”
Lật Tri: “Cậu điên rồi à? Bên ngoài có rất nhiều tang thi đấy! Chưa nói đến việc cậu với tôi có thể mang được bao nhiêu đồ, cậu có biết vị trí của căn cứ Mê Vụ ở đâu không? Chẳng lẽ phải vác thùng chạy loạn xạ tìm à?”
Làm vậy chết còn nhanh hơn.
“Tôi đại khái biết,” Thân Tiểu Phong hồi tưởng, “Mạnh Nguyên nói đi dọc theo con đường trước cửa, ra khỏi thành chỉ có một con đường, căn cứ được xây ở cuối đường, rất dễ tìm.”
Nhưng vấn đề là cô có thể mang được bao nhiêu hàng, với lại làm sao an toàn vượt qua đám tang thi, hơn nữa còn phải an toàn quay về.
Cô cảm thấy đau đầu vô cùng, “Giá mà cửa hàng ẩm thực có thể di chuyển theo thì tốt, gặp tang thi thì trốn vào…”
