Chương 45: Dùng Được Là Mang Hết
Dù sao cửa hàng cũng đặt ở đây rồi, cô có thể tùy tiện chuyển đồ vào trong mà.
Mang hai món đồ chơi vừa để mắt tới vào, diện tích vốn đã không lớn lại càng trở nên chật chội.
Trong lúc dạo quanh, Thân Tiểu Phong phát hiện trong phòng trẻ em có một chiếc giường đơn rất hợp với phòng ngủ của cô.
Kiểu dáng, chất lượng đều tốt hơn hẳn chiếc giường hiện tại cô đang có.
Nhưng vấn đề là không thể chuyển vào được, cửa phòng ngủ rất hẹp, dù thế nào cũng không thể đưa vào.
Cô thấy tiếc, vì chiếc giường đó giá không rẻ chút nào.
Không lấy được giường, vậy chăn ga gối đệm thì có thể mang đi chứ?
Ga giường trơn mượt, chăn, gối, gối ôm, ngay cả thú bông đầu giường và sách trang trí, tất cả đều gói ghém mang về cửa hàng của mình.
Nhìn tấm vải thô ráp trên giường mình, Thân Tiểu Phong bỗng như được khai sáng.
——Đúng vậy, cô cũng có thể thu thập những thứ này! Để sau này nếu bẩn thì còn có bộ chăn ga gối thay thế mà dùng.
Mà chất lượng lại còn tốt như vậy.
Lại tiết kiệm được tiền nữa~
Tuy bây giờ điện thoại vẫn chưa hiện yêu cầu nâng cấp, nhưng chắc chắn sẽ có ngày cửa hàng đồ ăn được nâng cấp, lúc đó diện tích phòng ngủ tăng lên, những thứ này sẽ có chỗ để~
Thân Tiểu Phong chạy như một cơn lốc khắp tầng một.
Tranh trang trí nhà hàng có thể dùng được, hộp giấy ăn đẹp mắt, cây xanh giả, bàn trà nhỏ hình bươm bướm, rèm che mỏng manh... còn gỡ cả bốn chữ “vào cửa phát tài” dán trên cửa tiệm, định mang về dán lên cửa hàng của mình.
Đang dạo, thấy một tấm biển báo giờ mở cửa treo trên cửa hàng trông cũng được, liền gỡ xuống bỏ vào ba lô.
Còn mấy thứ như giẻ lau, da lộn, cây lau nhà và xô lau sàn, nhét vào rồi xách tay quay về.
Đang đi thì gặp Thạch Chí, anh ta tò mò nhìn vào trong xô, kinh ngạc.
“Sếp Tiểu Phong, mấy thứ này chị cũng lấy à?”
“Ừm ừm, tôi muốn mang về dùng để dọn dẹp vệ sinh cửa hàng!”
“Nhưng đây là đồ người ta dùng rồi! Hay là lát nữa bọn tôi dẫn chị đi tìm đồ mới?”
Thân Tiểu Phong “bốp” một tiếng ném cái xô ra xa, cười tươi hơn cả ánh nắng, “Được, tôi muốn đồ mới!”
Dịch Dương Húc và mọi người thu thập xong, cử một người phụ trách đưa vật tư về căn cứ, những người còn lại tiếp tục lên đường.
Đi được nửa đường, xe bỗng dừng lại.
Thạch Chí kéo cửa xe ra, “Sếp Tiểu Phong, xuống xe đi, chặng đường tiếp theo để tôi đi cùng chị~”
“Còn bọn họ...”
“Bọn tôi đến xưởng gạch,” Dịch Dương Húc nhìn Thân Tiểu Phong, “Hai tiếng nữa sẽ quay lại đón hai người.”
Thế là Thân Tiểu Phong dưới sự dẫn dắt của Thạch Chí, bước vào một cửa hàng siêu to khổng lồ tự xưng là bán đủ mọi thứ.
“Nội thất, đồ dùng hàng ngày, đồ chơi, còn cả trang sức và đồ ăn vặt mà con gái các chị thích, ở đây đều có. Bạn gái cũ của tôi rất thích đến đây dạo, nên tôi quen thuộc lắm.”
Thạch Chí tuân theo chỉ thị bảo vệ bên cạnh cô——mặc dù Thân Tiểu Phong đã nói là không cần——anh vừa kể chuyện xưa, vừa lộ ra vẻ mặt sợ hãi.
“Con gái các chị~ đúng là biết dạo phố quá mà~~”
Thân Tiểu Phong gãi đầu cười gượng, “Vậy thì, lát nữa vào trong anh cứ ngồi trong cửa hàng đi, tôi tự dạo.”
Dù sao cô cũng không bị zombie đuổi theo, bên cạnh có thêm Thạch Chí còn hơi phiền phức.
Lúc đầu Thạch Chí không đồng ý, trong lòng vẫn còn chút lo lắng.
Sau khi hoàn toàn xác nhận zombie không đuổi theo cô, anh vui vẻ đồng ý.
Một lát sau, anh ngồi trong cửa hàng mát mẻ, tràn ngập ánh sáng, ăn bát mì nóng hổi thơm phức.
“A~ cuộc sống thật tươi đẹp~”
Húp một ngụm, vừa nhai vừa quay đầu nhìn ra ngoài cửa sổ.
Đám zombie bên ngoài đang lảo đảo cho thấy nơi này không an toàn, thế mà, một bóng người mảnh khảnh thản nhiên xuyên qua giữa đám đông.
Tất cả zombie đều coi như không thấy cô, ngay cả khi cô tạo ra tiếng động cũng không phản ứng gì.
Trong mắt Thạch Chí lộ ra vẻ ngưỡng mộ sâu sắc.
Cái buff này mở ra, không ngưỡng mộ mới là lạ.
Nhưng chỉ cần nghĩ đến việc đó là đánh đổi bằng mạng sống, lại nguội ngay.
Thôi thôi, ăn mì đã, lát nữa tiện thể dọn dẹp vệ sinh cửa hàng một chút, lúc đó nói với sếp Tiểu Phong đừng kể chuyện này cho lão đại, không thì chắc chắn mình sẽ bị ăn đòn...
Thân Tiểu Phong vốn định đẩy xe mua sắm để dạo, vì nơi này quá rộng, cứ lấy một ít lại quay về một chuyến thì mệt lắm.
Nhìn quanh, hành lang vương vãi đủ loại hàng hóa, có chỗ giá hàng còn đổ sập, chất thành một đống như núi nhỏ, muốn đẩy xe qua lại dễ dàng là điều không dễ.
Để xe mua sắm sang một bên, cô đi bộ vào dạo vậy.
Nơi này từng bị người ta lục soát vô số lần trong thời kỳ đầu tận thế, trên giá hàng cơ bản trống trơn, những thứ dùng được đã bị lấy sạch từ lâu.
Cô nhặt một cái ba lô thay cho xe mua sắm, bước tới, trong đống khuyên tai, đồ trang sức cài đầu, chai lọ vô dụng, nhặt vài món bỏ vào túi.
Những thứ như chai thủy tinh, chai nhựa đều bị đập vỡ, giẫm lên nghe lạo xạo.
May là chất lỏng rò rỉ ra đã khô từ lâu, nếu không thì đế giày sẽ dính nhớp nháp.
Loanh quanh tìm được chỗ bán nồi niêu xoong chảo, cô bật đèn, cẩn thận tránh những mảnh sứ vỡ khắp đất, dùng một cây cán bột để lục lọi.
Cái chậu inox cứng như vậy mà cũng bị đập lõm chỗ này chỗ kia, cô nhặt lên ném sang một bên, muốn xem bên dưới có gì.
Thân Tiểu Phong sáng mắt lên.
Là dao và nĩa, mà nhiều cái còn chưa bóc vỏ!
Thu hết, mang về để dành.
Trong đống bên cạnh có thìa, muôi, phễu, còn có cả những đôi đũa màu trắng bạc dài mảnh.
Rút ra xem, thì ra là đũa kim loại.
Ôi chao, vậy thì khách ăn mì không cần phải dùng đũa dùng một lần nữa rồi~
Lại tiết kiệm được một khoản tiền~
Thân Tiểu Phong kéo khóa ba lô, rút từng đôi đũa inox ra nhét vào túi.
“Cái này là được cho không~ Cái kia là được cho không~ Tất cả đều là được cho không~”
Cảm giác không phải tốn tiền thật sự quá đã!
Cô hận không thể mang hết mọi thứ ở đây đi, dù sao diện tích bếp cũng rộng, mà trong đó còn chưa có bao nhiêu đồ đạc.
Cứ thu thôi, cứ lấy thôi, dùng không được thì tính sau.
Đi đến một dãy giá khác, bên này toàn là đủ loại đĩa... mảnh vỡ.
Thân Tiểu Phong nhìn mà thấy tiếc hùi hụi.
Giá hàng vẫn đứng nguyên vẹn, chỉ có thể là ai đó cố tình lấy xuống đập vỡ.
Nhưng may thay, cô tìm thấy vài cái đĩa không bị vỡ dưới đống mảnh vụn.
Không phải gốm sứ, sờ vào có vẻ như nhựa.
Lật đáy lên xem, thấy ghi là chất liệu melamine.
Thân Tiểu Phong không biết, nhưng cô nghĩ dùng để đựng xúc xích nướng gì đó, chắc là không sao đâu nhỉ?
Chắc là tốt hơn đĩa dùng một lần hiện tại chứ?
Mặc kệ, cứ mang về đã, lúc đó tìm người hiểu biết hỏi thử.
Phủi sạch mảnh thủy tinh vụn, xếp chồng lên nhau để cạnh, lát nữa ôm về.
Cô gặp vận may, thế mà lại tìm thấy mấy cái cốc giấy dùng một lần bị ép dẹp.
Rút một cái ra thử nặn tròn, tuy có hơi ảnh hưởng một chút, nhưng chỉ cần nghĩ đến việc tiết kiệm được tiền.
Cái cốc này quả thực quá hoàn hảo~
Là cốc giấy tốt nhất mà cô sắp được dùng~
Thân Tiểu Phong ngân nga một điệu nhạc, lôi hết tất cả cốc giấy ra, kẹp dưới nách chạy một mạch đặt hết vào xe mua sắm.
