Chương 54: Ký khế ước!
Sách Đại lộ vẻ tiếc nuối, như thể đang nói: người tài giỏi như vậy mà lại muốn đi, sao không giới thiệu đến chỗ này?
“Tất nhiên là không phải,” Mạnh Nguyên thấy nghẹn trong lòng, “Tiểu Húc không có ý định rời đi, anh khỏi cần nghĩ.”
“Tiếc thật, nhưng chuyện này luôn thay đổi chóng mặt, nếu sau này cậu ấy có ý đó, phiền Mạnh ca nhất định phải báo trước cho tôi nhé~”
Nụ cười của Sách Đại khiến Mạnh Nguyên tức giận, ông hừ lạnh trong lòng, quyết định sẽ tăng giá hàng lên gấp đôi!
Nghĩ vậy, ông cũng treo nụ cười giả tạo lên mặt, nói: “Chuyện đó để sau, xem hàng trước đã, cậu thấy ổn thì dỡ hàng ký hợp đồng.”
“Cũng được, cứ theo lời Mạnh ca, anh đi trước dẫn đường.” Sách Đại nghiêng người đưa tay.
Hai người nhìn thì có vẻ vui vẻ trò chuyện, nhưng thật ra cảm xúc thật đều giấu trong lòng, nhưng khi nhìn thấy xe chất đầy hàng hóa, Sách Đại lần đầu mất bình tĩnh.
“Mấy thứ này anh kiếm từ đâu ra vậy?!”
Mạnh Nguyên thầm đắc ý, nhưng ngoài mặt lại khiêm tốn: “Một cơ hội tình cờ thôi, cậu xem, bảo quản rất tốt.”
Theo kế hoạch, Tiểu Lưu lấy một túi mì ăn liền mở ra cho anh ta xem.
Sách Đại xắn tay áo, thò tay vào bóp một miếng nhỏ, trước tiên giơ lên nhìn dưới ánh nắng, sau đó cho vào miệng nhai chậm rãi.
Anh ta nhìn Mạnh Nguyên một cái đầy ẩn ý, đột nhiên vòng qua Tiểu Lưu, mở một thùng khác lôi ra một túi xúc xích và cá viên.
Nhìn rõ thứ gì, mắt anh ta suýt rớt ra ngoài.
“…… Đừng nói với tôi đây cũng là mấy người vừa mới tìm được nhé.”
Đùa anh ta là trẻ con ba tuổi chắc?
Giờ là mạt thế năm thứ mấy rồi, làm sao còn có thức ăn bảo quản tốt như vậy?
Lão Mạnh… chẳng lẽ gặp được cơ duyên gì rồi?
Mạnh Nguyên biết chuyện này không giấu được anh ta, nhưng miệng mọc trên người mình, không nói thì anh ta còn ép mình nói chắc?
“Cậu đừng hỏi chuyện này, chỉ cần nói cho tôi biết số hàng này cậu có muốn hay không.”
“Muốn! Tất nhiên là muốn rồi!”
“Được, ký khế ước.”
“C-Cái gì?”
“Sao, không muốn nữa à?”
“…… Không phải, chỉ là mua hàng thôi, có cần phải làm đến mức cấp trên cũng biết không?”
Khế ước là văn thư do căn cứ trung tâm ban hành, dùng để hạn chế và ràng buộc giao dịch giữa hai hoặc nhiều căn cứ.
Bình thường chỉ khi nào thật sự quan trọng, và hai bên đều không tin tưởng lẫn nhau thì mới dùng đến.
Còn bây giờ chỉ mua hàng thôi, vậy mà đã lôi khế ước ra rồi?
Khóe miệng Sách Đại giật giật.
Nắm trong tay quyền chủ động, Mạnh Nguyên thấy lòng thoải mái: “Tất nhiên không chỉ lần này, chúng ta ký thì ký hợp đồng dài hạn, ít nhất cũng phải 12 tháng trở lên, không thì tôi tìm cậu làm gì.”
Sách Đại hít một hơi khí lạnh: “Ký hợp đồng một năm? Anh có nhiều hàng đến vậy sao?”
Mạnh Nguyên cười, nhưng không đáp, chỉ vẫy vẫy tờ khế ước: “Vậy cậu ký hay không?”
Anh ta có thể không ký sao? Đây là nguồn vật tư ổn định mỗi tháng một lần đấy!
Ký!
Cầm tờ khế ước lên xem, miệng anh ta tức đến méo xẹo: “Anh đã sớm biết tôi nhất định sẽ ký nên mới chuẩn bị sẵn đúng không?”
Vậy mà đã viết sẵn tên, đóng sẵn con dấu đặc biệt của căn cứ rồi!
Mạnh Nguyên thản nhiên nói: “Chỉ có kẻ ngốc mới từ chối, cậu thông minh hơn tôi, chuyện tôi nghĩ ra thì cậu không thể không đồng ý. Con dấu quan trọng như vậy, lỡ trên đường có sơ suất gì thì phiền phức to.”
Cục diện đã định, Sách Đại đành chấp nhận, ngoài miệng thì tỏ vẻ tức giận, nhưng trong lòng vẫn thấy mình nhặt được món hời lớn.
Mỗi tháng giao số vật tư gấp đôi hôm nay, chỉ cần hai vạn tinh hạch, cộng thêm năm nghìn phí vận chuyển.
Trời ơi, anh ta lời to rồi còn gì?
Anh ta căn bản không có kênh nào để kiếm được nguồn vật tư ổn định như vậy, đừng nói một tháng một lần, nửa tháng một lần anh ta cũng nuốt trọn!
“Đi gọi Chu giáo chủ đến đây.”
Chu giáo chủ là dị năng giả không gian duy nhất trong căn cứ của họ, có mang theo một ít vật tư, nhưng không nhiều.
Nguyên nhân là khi đó dị năng xuất hiện quá muộn, đợi đến lúc anh ta có thể thu đồ thì vật tư đã bị các thế lực tranh cướp gần hết.
Từ khi trung thành với căn cứ, Sách Đại ngày nào cũng nghĩ đủ mọi cách để lấp đầy không gian của anh ta.
Hỏi tại sao anh ta lại yên tâm đến vậy, không sợ Chu giáo chủ mang theo đống vật tư đầy ắp bỏ trốn sao?
Sách Đại nở một nụ cười nham hiểm.
Không ai biết rằng, thật ra anh ta cũng có một dị năng cực kỳ vô dụng, nhưng nhìn từ góc độ nào đó lại rất bá đạo – cưỡng chế trói buộc (chỉ có thể trói một người).
Chu giáo chủ bị anh ta trói buộc, chỉ cần dám bỏ trốn, dị năng sẽ xé anh ta thành từng mảnh.
Vậy nên anh ta có cần lo lắng không?
Sách Đại thường vì quyết định quả đoán và thông minh này của mình mà vui đến mất ngủ.
Tiếc là không thể kể cho ai nghe, anh ta chỉ có thể lén vui một mình.
Không thì ảnh hưởng đến hình tượng chính trị của mình mất~
Chu giáo chủ thở hồng hộc chạy đến, còn chưa đứng vững đã bị Sách Đại kéo tới trước xe: “Nhanh thu hết số vật tư này vào, rồi lấy cho tôi một chai rượu ngon. Mạnh ca, anh xem chai rượu này thế nào?”
Chao ôi, lại là Mộng Chi Lục!
Yết hầu Mạnh Nguyên khẽ nhấp nhô.
Trước khi mạt thế đến, một lần kiểm tra sức khỏe phát hiện ông bị gan nhiễm mỡ giai đoạn đầu, bác sĩ bảo ông bỏ rượu, ông đồng ý rất nhanh.
Nhưng tiệc tùng quá nhiều, ai cũng đến mời rượu, biết làm sao được~
Uống đến khi hạ sườn phải bắt đầu đau âm ỉ, thì trời ơi, mạt thế đến, ép ông bỏ rượu luôn, gan nhiễm mỡ cũng tự khỏi.
Còn bây giờ…
Ông uống một chút chắc không sao nhỉ?
Thấy ông do dự, Sách Đại trực tiếp quyết định thay ông: “Đi thôi, Chu giáo chủ thu đồ chậm lắm, đợi ông ấy thu xong thì trời cũng mát rồi, khi đó mấy anh em mình đi cũng chưa muộn. Nói anh nghe, đậu phộng ngâm của vợ tôi ngon lắm, nhắm rượu thì tuyệt! Hôm nay hai anh em mình uống cạn chai này!”
Mạnh Nguyên: “Uống hết sạch? Vậy thì không được, tôi bị gan nhiễm mỡ, bác sĩ bảo tôi bỏ rượu. Nếu không phải để giết thời gian với cậu thì tôi không đụng một giọt nào!”
Sách Đại: “Thôi được rồi, coi như uống cùng tôi, tôi Sách Đại nói câu này: dù chai rượu này có còn hay không, lúc anh đi tôi nhất định sẽ tặng anh một chai ngon hơn!”
Phía sau, mấy cậu thanh niên tụ lại thì thầm.
“Lãnh đạo còn về được không?”
“Tôi thấy… khó đấy, ông ấy thích rượu, chắc chắn sẽ nhân cơ hội này uống cho đã.”
“Chắc chắn rồi, với lại hôm nay Mạnh ca đến còn nói muốn moi tiền ông ấy một vố to, cơ hội đưa đến tận miệng rồi, theo tính cách Mạnh ca thì không thể bỏ lỡ.”
“Vậy giờ chúng ta làm gì?”
“Đi thôi, tìm chỗ mát đánh bài!”
Trong phòng, một chai rượu, hai cái chén nhỏ, thêm một đĩa đậu phộng ngâm giấm, Mạnh Nguyên và Sách Đại ngồi đối diện nhau, vừa ăn vừa nói chuyện.
Không khí vui vẻ thoải mái vô cùng.
Mạnh Nguyên nhấp một ngụm rượu, mềm mại, hương vị nồng đượm: “Rượu ngon!”
Sách Đại cười ha hả: “Tôi biết ngay anh sành rượu nhất mà, nào, tôi rót thêm cho anh!”
Sách Đại tỏ ra thiện chí nhất từ trước đến nay, miệng lưỡi ngọt ngào, cứ nhắm vào điểm yêu thích của Mạnh Nguyên mà tâng bốc, thổi phồng khiến Mạnh Nguyên choáng váng, hoa mắt, khóe miệng càng lúc càng nhếch cao.
“Chu giáo chủ, lấy thêm một chai rượu ngon nữa! Rồi làm thêm hai món ngon, tối nay tôi và lão Mạnh không say không về!”
“Lão Mạnh à, anh nói thật đi, rốt cuộc anh kiếm đâu ra nhiều vật tư như vậy? Chẳng lẽ căn cứ anh đã chiêu mộ được nhân tài nào rồi?”
