Chương 70: Chia thế nào cho hợp lý?
Phó Tú Lệ nhìn Lật Tri đang ngáy khò khò mà cười: “Có khi mèo con cũng giống trẻ con, một lúc một tính. Cũng có thể do con hay qua lại, nó quen mùi của con rồi nên thích con đấy.”
Cát Kỳ nghe vậy càng vui hơn, cả người không dám nhúc nhích, ngay cả hít thở cũng nhẹ nhàng, sợ làm phiền Lật Tri khiến nó bỏ đi.
Đây có lẽ là khoảnh khắc mà những người nuôi mèo hiểu rõ nhất!
Lông mềm mượt, ấm áp, cả người mềm oặt, khóe miệng Cát Kỳ chưa từng hạ xuống!
Điều này làm cho người đàn ông ngồi chéo góc kia phải ghen tị.
Chẳng lẽ do cậu ta đến chưa đủ nhiều nên mèo chưa quen mùi của cậu ta sao?
Thạch Chí không chịu nổi, dùng cùi chỏ thúc vào người anh ta: “Đội trưởng, anh không sao chứ? Con mèo đó sắp bị anh nhìn xuyên thủng rồi kìa.”
“Hừ.” Dịch Dương Húc không hài lòng liếc anh ta một cái.
Cái gì mà nhìn chằm chằm? Đó là ánh mắt yêu thương đấy!
Thạch Chí ghét bỏ gãi gãi cánh tay nổi da gà, đang định châm chọc vài câu thì chợt thấy Thân Tiểu Phong bước ra.
Miệng đang mở to bỗng thốt lên một tiếng kinh ngạc: “Mau nhìn xem trên tay cô ấy cầm thứ gì kìa!”
Mọi người quay đầu nhìn, lập tức kinh ngạc đến há hốc mồm.
Trên tay cô ấy cầm thứ gì vậy?!
Một đĩa rau! Mà còn là rau tươi!
“Mắt tôi không bị hỏng chứ,” Mạnh Nguyên vừa nói vừa khoa trương dụi dụi mắt, “Vợ ơi, mau véo anh một cái, không phải anh đang mơ đấy chứ?!”
Cát Kỳ kinh ngạc thì kinh ngạc, nhưng cả người vẫn bất động, vì mèo vẫn còn đang nằm trên đùi.
Thân Tiểu Phong đặt đĩa rau này lên bàn, rồi lại quay vào trong.
Cả lớn lẫn bé tổng cộng sáu người, bọn họ nhìn đĩa rau mà nước miếng sắp chảy ra.
Tươi, đúng là rau tươi!
Thứ này ngay cả ở căn cứ trung tâm cũng là thứ hiếm có khó tìm!
Chủ tiểu Phong có ý gì? Chẳng lẽ muốn bán cho bọn họ?
Không phải chứ, còn có chuyện tốt như vậy sao?!
Cơ hội này tuyệt đối không thể bỏ lỡ! Tinh hạch lúc nào cũng có thể tích góp, nhưng rau xanh bỏ lỡ thì sẽ thật sự bỏ lỡ!
Mạnh Nguyên xoa tay: “Vợ à, anh về lấy tinh hạch ngay đây, nhất định sẽ giành cho em và mẹ vài món để cải thiện bữa ăn!”
Lâm Niệm sốt ruột thúc giục Ngư Đột: “Anh ơi, anh cũng mau về lấy đi! Em không cần gì khác, nhất định phải giành được khoai tây!”
Dịch Dương Húc đưa cho Thạch Chí một ánh mắt: “Cậu biết chỗ tôi để tinh hạch mà, đi lấy đi. Trước khi cậu quay lại, tôi sẽ cản chủ tiểu Phong lại.”
Thạch Chí chạy như bay.
Vừa hay cậu ta cũng về nhà một chuyến để lấy tinh hạch!
Thúy Thúy nhìn những người lớn đang kích động, do dự một lát, rồi cũng chạy theo ra ngoài.
Lật Tri nhướng một bên mí mắt, kẻ biết rõ nội tình chẳng nói một lời, chỉ đặt cái chân nhỏ lên mu bàn tay Cát Kỳ.
Thích nhất là nhìn bọn họ bận rộn qua lại thế này~
Thân Tiểu Phong bưng đĩa ra bên ngoài lần nữa thì phát hiện mọi người đã ít đi: “Bọn họ——”
Dịch Dương Húc: “Lát nữa sẽ quay lại ngay.”
Thân Tiểu Phong đặt đĩa xuống, đợi đến khi cô ra lần nữa thì bọn họ đã thở hồng hộc chạy về.
Mỗi người đeo một chiếc ba lô to, đi lại phát ra tiếng loảng xoảng bên trong.
Thân Tiểu Phong thấy bọn họ về vừa kịp lúc, vội vàng vẫy tay: “Mau ngồi xuống đi.”
Mạnh Nguyên đưa cho mẹ và vợ một ánh mắt trấn an, anh ta vỗ vỗ chiếc ba lô, ý bảo mình đã mang toàn bộ gia sản đến rồi.
Ngư Đột nắm vai Lâm Niệm, ghé sát vào nói: “Yên tâm, anh mang hết rồi.”
Hai vợ chồng tỏ vẻ tự tin, chỉ có điều mắt liếc trái liếc phải, ngoài việc hơn được Thúy Thúy ra thì bọn họ hóa ra lại là ít nhất.
Thạch Chí ngồi phịch xuống ghế một cách phóng khoáng, nói: “Đội trưởng, tôi đã lục soát nhà anh rồi, đảm bảo không để sót một tinh hạch nào!”
Dịch Dương Húc gật đầu, “khiêm tốn” đặt chiếc túi hành lý nặng trịch bên cạnh chiếc ghế của mình, kéo khóa một chút để phô trương thực lực, sau đó dùng ánh mắt hơi thách thức nhìn quanh mọi người——
Trước mặt đồ ăn, ai cũng bình đẳng, xin hãy dùng thực lực để nói chuyện.
Đội trưởng đã như vậy, làm lính của anh ta thì tất nhiên không thể làm mất mặt được~
Thạch Chí dùng mu bàn tay quẹt ngang sống mũi, hít một hơi thật sâu, khóe miệng nhếch lên đầy đắc ý, cũng kéo khóa, rồi giũ mạnh chiếc ba lô để khoe của.
Nhìn xem hàng của tôi này~
Mặt Mạnh Nguyên lập tức đen lại.
Thân Tiểu Phong nhìn trái nhìn phải, chợt phát hiện trong không khí bỗng nhiên tràn ngập một mùi thuốc súng rất nồng.
“Khụ khụ, mọi người đừng căng thẳng như vậy, tôi gọi mọi người đến là để chia——”
“Hiểu rồi,” Mạnh Nguyên khoanh tay trước ngực, vẻ mặt nghiêm nghị, lấy ra phong thái của thủ lĩnh căn cứ để áp chế hai kẻ đang có ý định làm loạn kia, “Rau xanh hiếm có, số lượng lại cực kỳ ít, giá cả đắt đỏ là điều đương nhiên. Chúng tôi cũng đã chuẩn bị tinh hạch đầy đủ, tuyệt đối sẽ không để cô chịu thiệt. Ngoài ra——”
Anh ta nghiêm túc nhìn từng người, đặc biệt là ánh mắt khi nhìn Dịch Dương Húc như thể có tia điện vụt qua.
“—— Cứ ra giá đi, ai trả giá cao hơn thì được!”
Thạch Chí đầy nhiệt huyết giơ tay lên: “Tôi đồng ý!”
Lâm Niệm và Ngư Đột: “Chúng tôi cũng đồng ý.”
Cát Kỳ và Phó Tú Lệ: “Chúng tôi không ý kiến gì, nghe theo sự sắp xếp của thủ lĩnh căn cứ.”
Thúy Thúy: “Con—— con cũng đồng ý!”
Dịch Dương Húc vẫn giữ ánh mắt nhìn thẳng, khóe môi khẽ nhếch lên, động tác rất nhỏ nhưng lại mang đầy ý nghĩa khiêu chiến: “Tôi cũng đồng ý.”
Trong đáy mắt Mạnh Nguyên nhanh chóng lướt qua một tia tán thưởng, anh ta chắp tay lại, giọng đầy khí lực nói: “Tốt! Chủ tiểu Phong, xin mời.”
“……”
Thân Tiểu Phong thu hết những ánh mắt mong chờ và căng thẳng của mọi người vào tầm mắt.
Cô đứng dậy: “Vậy chúng ta bắt đầu nhé, xin mọi người chuẩn bị tinh thần~ Đĩa này——”
Đẩy đến trước mặt Mạnh Nguyên: “Là tặng cho gia đình anh, đĩa này——”
Đẩy đến trước mặt Lâm Niệm: “Là tặng cho hai người, đĩa này——”
Đẩy đến trước mặt Dịch Dương Húc: “Là tặng cho anh đấy, đội trưởng Dịch, còn đĩa này——”
Đẩy đến trước mặt Thạch Chí: “Tặng cho anh~ Cuối cùng——”
Cô nắm lấy bàn tay nhỏ của Thúy Thúy kéo đến trước mặt, ôm vào lòng, cười tủm tỉm nói: “Là của tôi và Thúy Thúy~ Cứ như vậy, xong rồi. Tôi đã chuẩn bị túi nilon cho mọi người, xin hãy tự gói đồ lại~~”
Cả hội trường im lặng.
Im lặng đến mức đáng sợ.
Mỗi người đều như bị đóng băng.
Biểu cảm cứng đờ, tư thế căng thẳng, ánh mắt dán chặt vào đĩa rau đầy màu sắc trước mặt, những màu sắc rực rỡ đó như đâm thẳng vào tim họ.
Cho đến khi Thúy Thúy đặc biệt vui sướng nói: “Con cũng có sao? Chị ơi, số tinh hạch này của con có đủ không? Có bị ít quá không?”
“Chị không cần tinh hạch, đây là mời mọi người ăn mà~”
Câu nói này triệt để cởi bỏ “sự trói buộc” trên người bọn họ.
“Tiểu Phong à, con có ý gì vậy,” Phó Tú Lệ và Cát Kỳ sốt ruột nói, “Nhiều thứ tốt như vậy mà lại cho không chúng ta sao? Con có biết những thứ này có thể bán được bao nhiêu tinh hạch không?”
Lâm Niệm vội vàng đẩy đĩa rau lại: “Không được không được, chúng tôi không thể nhận không như vậy. Giống như lời thủ lĩnh Mạnh vừa nói, chúng ta đấu giá đi. Chúng tôi có tinh hạch mà, thật đấy, có rất nhiều!”
Sắc mặt Dịch Dương Húc và Mạnh Nguyên thật sự trở nên nghiêm túc, bọn họ nhìn cô với vẻ không tán thành.
“Cô quên chuyện cô cần tinh hạch để duy trì sự sống rồi sao? Cho không? Không được, chúng tôi không chấp nhận. Sao có thể đùa giỡn với mạng sống của mình như vậy chứ!”
Trong mắt Thạch Chí dường như ánh lên ánh nước, đáng thương nói: “Tôi cũng không đồng ý. Tiểu Phong muội muội, cô phải sống thật tốt. Đừng sợ chúng tôi không có tinh hạch, bên ngoài có rất nhiều zombie, giết không hết đâu.”
Thúy Thúy dường như cuối cùng cũng hiểu ra ý của mọi người, nhìn Thân Tiểu Phong rồi “oa” một tiếng khóc to.
“Con không cần đồ ăn nữa! Con muốn chị Tiểu Phong sống!”
Cái cảm giác được quan tâm, được coi trọng này……
Thân Tiểu Phong bỗng thấy sống mũi cay cay, nước mắt bất chợt trào lên.
Cô vội vàng cúi đầu xuống, giọt nước mắt “bép” một tiếng rơi xuống ống quần, thấm vào vải tạo thành một vệt màu nâu.
