Chương 89: Bí quyết trồng trọt
“Đầu tiên – để tôi nhớ lại xem thầy đã dạy thế nào nhé.”
Thạch Chí vẻ mặt nghiêm túc cố nhớ lại, Thân Tiểu Phong chăm chú nhìn với ánh mắt khát khao hiểu biết.
Anh bưng một chậu cây lên, vừa quan sát vừa nói: “Lá này này, to bản, dày thịt, trên bề mặt có lông tơ, không dị dạng, không vàng úa, vỏ ngoài rất bóng, emmm…… ngửi còn có một mùi đặc trưng – đây là cây cà chua!”
Thân Tiểu Phong: ……
“Không cần tốn công phân biệt đâu, ở đây có năm loại cây giống: cà chua, dưa chuột, cà tím, đậu que, khoai tây, mỗi loại hai cây. Bây giờ trọng điểm là nên trồng thế nào.”
Thạch Chí cười gượng gãi đầu, “Được, được, mỗi loại chỉ có hai cây à. Đầu tiên, cà chua, cà tím và khoai tây thuộc họ cà, dưa chuột thuộc họ bầu bí…… Mỗi loại quy hoạch 20 mét vuông, trước tiên chia khu vực. Có cuốc không?”
Thân Tiểu Phong lôi điện thoại ra, trong cửa hàng hệ thống đã làm mới ra gói công cụ làm đất, số dư tài khoản vừa đủ mua một bộ.
Không phải lúc tiết kiệm, mua ngay!
Nghe thấy tiếng rơi khẽ, Thân Tiểu Phong quay đầu nhìn lại, “Có, đều ở đằng kia.”
Thạch Chí đi qua lấy thước cuộn và xẻng, hai người phối hợp trước tiên chia đất thành năm khu vực bằng nhau, dùng bờ đất làm ranh giới ngăn cách, ở giữa chừa một lối đi nhỏ hẹp giữa ruộng.
Sau đó, ở mỗi khu vực, họ đắp thành từng luống cao hơn mặt đất.
Làm xong những việc này, Thạch Chí nói: “Vì sau này chúng ta sẽ trồng kín mảnh đất này, nên ngay từ bây giờ phải quy hoạch mỗi khu trồng bao nhiêu luống, không thể trồng bừa bãi, nếu không nhìn vừa không đẹp lại khó quản lý.”
Thân Tiểu Phong gật đầu, “Cứ làm theo lời anh!”
Thạch Chí lại cười hề hề, trông có vẻ hơi áy náy.
Không nói đến lúc đó anh học có tốt không, đã nhiều năm như vậy, kiến thức cơ bản đã trả hết cho thầy rồi. Bây giờ cũng chỉ đành liều mà làm, vừa thao tác vừa nói nhảm, mong sao nhớ lại được chút nào hay chút đó.
Còn Thân Tiểu Phong thì hoàn toàn không hiểu gì, Thạch Chí bảo làm gì thì làm nấy.
Hai người loay hoay, lóng ngóng, vậy mà cũng làm ra được chút thành quả.
Cuối cùng đem cây giống trồng xuống, nén chặt đất, coi như xong việc.
“Có nước không? Tưới thêm một lượt nước cho cây bén rễ là xong.” Thạch Chí lau mồ hôi trên mặt, nhìn mảnh đất trước mắt, lòng tự hào dâng trào.
Anh không phải học uổng phí đâu~
Thân Tiểu Phong theo phản xạ muốn lôi điện thoại ra, nhưng nghĩ ngay đến tài khoản không còn tiền, lấy ra cũng chỉ nhìn cho vui, bèn nói: “Có, để tôi xuống lấy.”
“Khoan đã,” Thạch Chí gọi giật lại, “Nếu phải xuống bếp lấy nước thì để tôi đi, cô cứ ở đây.”
Sau khi nhận được câu trả lời khẳng định, Thạch Chí giơ tay làm dấu OK, kéo cửa đi xuống lầu.
Thân Tiểu Phong mệt mỏi ngồi phịch xuống đất, ôm gối nhìn những cây giống đã trồng trong vườn, màu xanh mơn mởn trông thật đáng yêu.
Không ngờ bây giờ cô lại có thể trồng rau được.
Bước đầu tiên đã thành công, tiếp theo chỉ mong bên Mạnh Nguyên cũng thuận lợi –
Mạnh Nguyên không chút khách khí, gõ cửa bằng hết sức bình sinh, “Lão bằng hữu à, anh đừng ngủ nữa, có chuyện tốt sắp xảy ra rồi!”
Lão bằng hữu đang ngủ say bị dọa cho giật mình tỉnh giấc, “Chuyện gì thế? Động đất hay trời sập à?”
Nghe kỹ lại, Mạnh Nguyên ở ngoài cửa gõ gần như sắp hỏng cửa, anh ta lập tức nổi giận, khoác áo chạy ra mở cửa, “Lão Mạnh, anh muốn chết à? Nửa đêm chạy đến chỗ tôi phát rượu – anh làm gì thế!”
Mạnh Nguyên đẩy anh ta vào trong, thò đầu ra nhìn quanh một lượt, rồi đóng cửa lại, thì thầm: “Tôi nói cho anh một chuyện rất quan trọng, anh nghe xong nhất định sẽ cảm kích tôi.”
“Nói đi, nói xong rồi về ngay.”
“Cho tôi vay mười vạn tinh hạch.”
“Hít – anh vay tinh hạch của tôi mà tôi còn phải cảm kích anh à? Không đúng, tôi không có nhiều tinh hạch như vậy, đi thong thả, không tiễn.”
“Khoan đã, khoan đã,” Mạnh Nguyên khoác vai anh ta, “Không có nhiều thì vay chín vạn cũng được, thật sự có lợi cho anh đấy! Anh có biết tôi dùng số tinh hạch này để làm gì không? Trồng rau đấy! Đến khi có kết quả, tôi bán cho anh đầu tiên, người khác muốn mua cũng không mua được.”
Một câu nói khiến lão bằng hữu im lặng.
Mạnh Nguyên thừa thắng xông lên, “Anh biết trong căn cứ của tôi có một dị năng giả không gian chứ? Bây giờ lại lợi hại hơn rồi, người ta có thể trồng rau. Anh nghĩ xem, nếu anh chịu cho tôi vay tinh hạch, đến lúc đó muốn tôi ưu tiên cho anh có phải là chuyện một câu của tôi không?
“Anh bạn, vay một lần, cả đời được ưu tiên mua rau và vật tư. Anh cân nhắc kỹ đi. Nếu không phải hôm nay chúng ta vừa mới uống rượu, chuyện tốt này có khi……”
Mạnh Nguyên nói nửa câu giấu nửa câu, nhưng nội dung phía sau là gì thì ai mà chẳng rõ.
Lão bằng hữu quả nhiên bắt đầu suy tính.
“…… Anh nói thật chứ?”
Mạnh Nguyên cười, “Sao có thể giả được? Anh xem tôi bây giờ còn chút say nào không? Thêm nữa, để tôi tiết lộ cho anh một chút, ngày mai anh sẽ thấy trong cửa hàng có thêm một cửa hàng rau. Nếu thuận lợi, có thể bán năm loại rau, năm loại đấy, anh bạn!”
Không phải một hai loại, mà là năm loại khác nhau!
Anh đã xem rồi, những cây giống rau đó đều cho năng suất cao, nhưng dù năng suất có cao đến đâu cũng không đủ cho nhiều người.
Cứ tưởng chỉ có vài người ở buổi triển lãm ẩm thực thôi sao?
Sai! Đằng sau mỗi thủ lĩnh căn cứ đến đây đều có ít nhất một trăm người sống sót, những căn cứ lớn thậm chí có hai ba nghìn người.
Chỉ vỏn vẹn 80 mét vuông đất trồng rau thì thật sự không đủ dùng.
Chờ khi danh tiếng của cửa hàng Trường Thọ lan truyền ra, còn lo không bán được sao?
Người phải lo lắng chính là từng thủ lĩnh căn cứ. Vì vậy, bề ngoài có vẻ là anh ta chạy đến vay tinh hạch, thực chất là đang cho lão bằng hữu một cơ hội đấy.
Có nắm bắt được hay không thì phụ thuộc vào việc đối phương có con mắt nhìn xa trông rộng hay không.
Nghĩ vậy, Mạnh Nguyên cảm thấy chắc chắn rồi.
Ánh mắt cũng tràn đầy khí thế.
Đại loại là: Anh không cho tôi vay à? Vậy thì anh tiếc lắm đấy.
Lão bằng hữu nghiến răng, “Được! Tôi vay!”
Đồng ý rồi, phen này anh ta đánh cược một phen xem sao.
Thật ra còn có một lý do khiến anh ta đồng ý vay tinh hạch – tối nay cấp dưới đã báo cáo, cửa hàng Trường Thọ là con ngựa ô năm nay, chỉ riêng việc không giới hạn số lượng đã đủ để thu hút tất cả mọi người đến tiêu dùng.
Thêm vào đó, tất cả đồ ăn đều thật chất, bao chế biến, lại ngon – bổ – rẻ, hàng người xếp hàng từ sáng đến tối.
Tuy không hiểu, nhưng ai lại đi ghét việc người khác bán đồ không giới hạn số lượng chứ?
Nhất là trong bối cảnh thực phẩm khan hiếm như hiện nay.
Và trùng hợp hơn nữa là quan hệ giữa anh ta và Mạnh Nguyên cũng khá tốt, trên bàn rượu cũng đã chốt xong trước khi mùa đông đến thì mỗi tháng đi mua vật tư một lần, sau mùa đông thì ba tháng một lần.
Mạnh Nguyên rất sảng khoái đồng ý, anh ta thở phào nhẹ nhõm.
Có thể tưởng tượng được, tất cả các căn cứ đều sẽ tích trữ thật nhiều vật tư trước khi mùa đông đến, như vậy rủi ro căn cứ của mình có mua được hay không sẽ tăng lên.
Vừa hay có thể dùng chuyện vay tinh hạch để khiến Mạnh Nguyên nợ mình một ân tình……
“Người đâu, nhanh đi lấy hết tinh hạch ra đây!”
Mạnh Nguyên hài lòng nói: “Này~ như vậy mới đúng chứ. Dựa vào quan hệ của chúng ta, có chuyện tốt gì tất nhiên tôi nghĩ đến anh trước. Yên tâm, sau này đơn hàng của anh sẽ được ưu tiên, chờ khi rau được bày bán, tôi sẽ để riêng cho anh một phần!”
Lão bằng hữu muốn chính là câu nói này.
