Chương 99: Cậu nhóc miệng lưỡi ngọt ngào
“Ăn mấy quả xấu trước đi, mấy quả đẹp thế này để lại bán.”
Thân Tiểu Phong giữ tay chị lại, “Quả nào chẳng như nhau, em hái hết rồi, cứ ăn đi.”
Lúc xuống lầu bước vào bếp, Cát Kỳ nhìn thấy cũng nói y hệt.
Thân Tiểu Phong chớp chớp mắt, “Em muốn ăn cà chua trộn đường.”
“Chỗ em có đường trắng không?” Cát Kỳ quả nhiên bị chuyển hướng chú ý.
“Chắc là có đấy.” Thân Tiểu Phong lấy điện thoại ra, bây giờ số dư trong tài khoản của cô nhiều vô kể, mua đồ chỉ cần nhìn giá một cái là quyết định được ngay có nên đặt hàng hay không~
“Ngoài đường trắng ra còn cần gì nữa không?”
Cát Kỳ: “Tiếc là không có tương, không thì dưa chuột chấm tương cũng ngon, mà thôi không sao, đồ tươi ăn sống cũng giòn ngọt!”
“Tương đậu à, vậy cà tím thì ăn thế nào?”
Cát Kỳ: “Hấp ăn cũng được, luộc cũng xong, chứ nếu ở căn cứ thì để tôi làm món cà tím kho tàu cho mọi người, ở đây thì chúng ta ăn đại cho xong.”
Thân Tiểu Phong cuối cùng cũng ngẩng đầu lên, “Được rồi, để em lấy đồ cần dùng cho chị.”
Cô mở tủ, từ bên trong lấy ra đường trắng, tương đậu và tương tỏi, ngoài ra còn có một chai dầu thực vật nhỏ.
Cát Kỳ trợn tròn mắt, “Mấy thứ này em cũng có á? Trời ơi, nhìn vẫn ăn được này!”
Không trách chị nói vậy, vì chị cứ nghĩ đồ của Thân Tiểu Phong đều là đồ tích trữ từ trước, qua bao nhiêu năm chắc chắn đã hết hạn từ lâu.
Nhưng thường thì chỉ cần ngửi không thấy mùi, nhìn không thấy biến chất, là vẫn ăn được.
Chị thấy đường trắng Thân Tiểu Phong lấy ra là đường rời, mềm mịn, tương đậu sờ vào cũng không bị vón cục, nên đương nhiên rất kinh ngạc.
Thân Tiểu Phong chỉ cười, không cần giải thích, vì Cát Kỳ sẽ không hỏi tiếp nữa.
Giúp rửa sạch nguyên liệu, cắt dưa chuột thành sợi, bày đầy ba đĩa rồi bưng ra bàn ăn bên ngoài.
Phòng trước không có ai, Thân Tiểu Phong đoán Mạnh Nguyên dẫn mấy người chưa lên lầu hai đi mở mang tầm mắt rồi.
Cô quay lại bếp, bày tương ra đĩa, rồi bưng cà chua Cát Kỳ đã cắt ra ngoài.
Hôm nay mọi người đều rất rất vất vả, Thân Tiểu Phong không keo kiệt, trực tiếp nướng cơm gà bọc cánh cho mọi người ăn no nê, tiện thể mượn hiệu ứng bị động mỗi khi ăn một cái sẽ giảm 1% mệt mỏi, giúp mọi người nhanh chóng hồi phục sức lực.
Nếu lát nữa có ai muốn ăn mì cay Phượng Hoàng, cô sẽ qua nấu thêm.
Dù sao cũng nhanh, không ngại phiền phức.
Cát Kỳ lên lầu gọi mọi người xuống ăn cơm, Thân Tiểu Phong cầm cốc đứng đợi trước máy nước uống, mọi người uống gì cô lấy nấy.
Chẳng bao lâu, Mạnh Nguyên và mọi người đi tới.
Một đám thanh niên hớn hở kể về cảm giác khi nhìn thấy khoảng đất rộng ~ lớn như vậy.
“Cậu biết không, tớ ngứa ngáy cả ngày! Cuối cùng cũng được thấy, đúng là hùng vĩ!”
“Nói mới nhớ, tớ từ nhỏ cũng lớn lên ở nông thôn, mở mắt nhắm mắt đều là ruộng đồng, sao lúc nãy kích động đến mức không kìm được rơi nước mắt?”
“Nhớ nhà à?”
“Đâu có!”
“Đừng nói cậu, tớ thấy Mạnh tổng cũng đỏ hoe cả mắt đấy, sao anh ấy ở trên đó cả ngày rồi mà vẫn chưa khóc đủ à?”
Mạnh Nguyên trên trán nổi ba gân đen, quay đầu mắng: “Thôi ngay cái trò bịa đặt của bọn mày! Mắt ông đỏ chỗ nào?”
Bọn trẻ tự tay khóa miệng, nhưng ánh mắt nhìn nhau, nháy mắt ra hiệu, khiến Mạnh Nguyên tức giận, tiến lên cho mỗi đứa một cú trời giáng.
Phó Tú Lệ đau lòng nhíu mày, “Đủ rồi đấy, bọn trẻ vất vả cả ngày, nói đùa vài câu thì sao? Đi nhanh lên, con bé Tiểu Phong đang đợi chúng ta qua ăn cơm đấy.”
Mẹ già đã lên tiếng, Mạnh Nguyên nào dám phản kháng, chỉ có thể ỉu xìu gật đầu, “Vâng.”
— Chúng nó là trẻ con, còn mình thì không phải trẻ con à?
Thiên vị!
Bọn trẻ đụng vai nhau, chen đến bên Phó Tú Lệ, vừa xoa bóp tay chân cho bà, vừa vây quanh nói: “Hôm nay dì vất vả rồi, mệt lắm phải không dì?”
“Dì có thể chống đỡ nửa bầu trời, xem kìa, hái rau nhanh thoăn thoắt!”
“Có dì thật là phúc khí của bọn cháu~”
“Hôm nay dì ăn nhiều một chút, đừng để đói gầy mất~”
Người phụ nữ nghiêm khắc đến đâu vào lúc này cũng phải cong khóe môi, tâm trạng trở nên vui vẻ.
“Mấy đứa đấy, chỉ giỏi nói ngọt,” Phó Tú Lệ cười chọc vào bọn họ, “Sau này đừng có chọc giận Mạnh tổng của các chú nữa, cậu ấy cũng làm không ít việc, hôm nay mọi người đều vất vả rồi.”
Bọn trẻ đồng thanh, “Vâng~ Chỉ thích nghe lời dì thôi~~~”
Mạnh Nguyên đi phía sau ưỡn ngực, trên mặt mây mù tan biến, quả nhiên mẹ vẫn coi mình là trẻ con~
Cát Kỳ lén véo anh một cái, xem bộ dạng anh kìa.
Mạnh Nguyên liếc cô một cái, nhếch miệng cười không thành tiếng.
“Mọi người uống đồ uống gì?” Thân Tiểu Phong ghé vào quầy lấy đồ nói.
Bọn trẻ chạy một mạch tới, “Tiểu Phong muội muội, bọn anh tự lấy được~ Em mau ra ngoài nghỉ ngơi đi~”
“Được, mọi người muốn ăn gì thì tự nấu nhé, trên bàn ngoài kia chỉ có cơm gà bọc cánh thôi.” Vừa nói, Thân Tiểu Phong vừa bưng cốc nước có ga bước ra khỏi bếp.
Đông người ăn, nên chọn bàn tám người phía sau, mọi người vừa ăn vừa trò chuyện, không khí sẽ rất vui vẻ.
Phó Tú Lệ bảo cô ngồi cạnh mình, đối diện là Mạnh Nguyên và Cát Kỳ.
Bên cạnh Thân Tiểu Phong là Dịch Dương Húc, bên cạnh là Thạch Chí, Vu Thủy Mặc ngồi bên tay phải Phó Tú Lệ.
Đều là người quen, ăn nói không quá câu nệ, đợi mọi người đông đủ rồi bắt đầu ăn.
Buổi tối Thân Tiểu Phong không muốn ăn quá nhiều dầu mỡ, vừa ăn cơm gà bọc cánh uống nước, vừa nói: “Tối nay tầng hai phải có người ở lại hái rau, không thì rau sẽ chín quá lứa mất. Sắp xếp ca trực đi, mỗi người một tiếng, tính cả tôi vào.”
Mọi người không ý kiến gì, tại chỗ báo thời gian mình muốn trực đêm.
Liên tục làm việc cường độ cao hai ngày, ai cũng mong được ngủ một giấc thật ngon, nhưng tiệc món ngon cũng chỉ có mấy ngày, cắn răng chịu đựng cũng vẫn trụ được.
Thân Tiểu Phong, Phó Tú Lệ, Cát Kỳ là những người trực ca đầu tiên.
Ăn cơm xong, những người khác đi nghỉ, ba người họ dọn dẹp một chút rồi lên lầu.
Rau đã hái để ở khoảng đất trống, sáng mai khiêng xuống bán vẫn còn tươi nguyên.
Thân Tiểu Phong đi hái cà chua, Phó Tú Lệ hái đậu que, Cát Kỳ hái cà tím và dưa chuột.
Ba người cúi đầu làm việc miệt mài, chỉ muốn trong khoảng thời gian có hạn làm được nhiều nhất có thể.
Một tiếng trôi qua nhanh chóng, người trực ca thứ hai lên thay ca.
Thân Tiểu Phong vươn vai thật dài, giao lại hiện trường cho họ, xuống lầu về phòng rửa mặt.
Phó Tú Lệ và Cát Kỳ cũng tranh thủ về ký túc xá nghỉ ngơi.
Lật Tri ngồi xổm trên ghế dài gần cửa hàng, có nó ở đó, những người trực đêm mới có thể thuận lợi đẩy cửa ra vào.
Qua một đêm bình yên, lần này Thân Tiểu Phong dậy rất sớm.
Nhưng khách hàng đến còn sớm hơn cô tưởng.
“Chào, hôm nay ông chủ dậy sớm thế.”
“Giờ mở cửa chưa? Tinh hạch đã chuẩn bị xong rồi.”
“Mấy giờ ông chủ bày rau?”
“……”
Người gọi quá nhiều, ồn ào ùa vào tai Thân Tiểu Phong.
Cô kéo cửa ra nói: “Vào cửa hàng ăn cơm thì xếp hàng bên trái, ai có vé kem thì xếp bên phải.”
Nhiều người không hiểu nguyên do, nhưng vẫn ngoan ngoãn đứng bên trái.
Nhìn sang bên phải, những người đó miệng cười đến mang tai.
“Chuyện gì thế?”
“Sao họ lại có vé được nhỉ?”
“Có vé nghĩa là sao, ông chủ nói rõ được không?”
