Chương 100: Mở lòng
“Chị, chị thu hết mấy con thuyền này đi! Xong rồi chúng ta ra khơi đánh bắt hải sản tươi sống mang về cho mẹ, mẹ chắc chắn sẽ vui lắm.”
Ngô Nghị Hằng thấy Ngô Chân Chân bước tới liền lớn tiếng gọi.
Ngô Chân Chân nhìn trước mắt một dãy thuyền bè nối tiếp nhau, trăm thuyền đua nhau lướt sóng, nuốt nước bọt.
Cái này… thu hết sao? Hình như hơi nhiều thì phải!
Sơ bộ ước tính, mô tô nước đã có vài chục chiếc, du thuyền bảy tám chiếc, tàu hàng mười mấy chiếc, còn có vài chục tàu đánh cá lưới kéo và chiến hạm.
Mười mấy chiếc tàu hàng kia chất đầy container, cũng không biết bên trong chứa những gì.
Nhưng em trai đã lên tiếng, Ngô Chân Chân có thể không nghe sao?
Kính lời không bằng theo lệnh.
Cô đành phải leo lên một chiếc mô tô nước, xuống biển thu hết tất cả thuyền bè vào không gian.
Có những con thuyền này, về sau cho dù cả trái đất có biến thành đại dương, họ chắc vẫn có thể sống trên biển thêm nhiều năm nữa.
Thu xong thuyền, Ngô Chân Chân mới trèo lên tàu đánh cá lưới kéo, cùng mọi người ra khơi đánh cá.
Bởi vì trong không gian của Ngô Chân Chân dự trữ chủ yếu là cá biển nông, mọi người đã chán ngấy, định đi xa hơn để đánh bắt cá biển sâu.
Trước đó mọi người cứ ở mãi trong thành phố nội địa Nam Thành, đã lâu lắm rồi không thấy biển, huống chi là được ngồi thuyền ra khơi như bây giờ.
Khi con thuyền xé toang sóng biển, rẽ ra một luồng nước dũng mãnh tiến lên, mọi người bỗng nhiên cảm thấy phấn khích. Chuyến đi Triển Thành này đáng giá, còn kèm theo cả tour du lịch biển nữa.
Nhìn trước mắt biển cả mênh mông vô tận, mọi người dường như quên mất ngày tận thế, quên mất chém giết, tận hưởng làn gió biển hơi mặn mà, có một cảm giác tự do.
Tuy gió biển thổi vào mặt đau rát như dao cắt, nhưng mọi người chẳng nỡ chui vào khoang thuyền.
Trên boong tàu phía đuôi, Ngô Chân Chân và Tạ Mục Thần lặng lẽ nhìn những con sóng cuộn trào.
“Tâm trạng cô đỡ hơn chưa?” Tạ Mục Thần phá vỡ im lặng, hỏi trước.
Bao nhiêu năm nay, tuy họ thường xuyên ở bên nhau, nhưng cả hai yên lặng không nói gì như thế này thì đây là lần đầu, anh có chút bồn chồn.
Anh cảm giác Ngô Chân Chân dường như có chuyện quan trọng muốn nói với anh, anh rất lo cô sẽ nói ra những lời như chia tay.
“Tôi không sao rồi!”
Ngô Chân Chân nhìn Tạ Mục Thần không ngừng xoa xoa hai tay, khẽ cười.
“Vậy chúng ta vào khoang thuyền thôi! Ngoài này lạnh lắm!”
Tạ Mục Thần muốn nhanh chóng trốn khỏi nơi này, anh luôn cảm thấy sau khi Ngô Chân Chân báo thù xong, cả con người cô đã thay đổi.
Anh rất lo sau này ngay cả lý do để anh bảo vệ cô cũng sẽ bị cô xóa bỏ.
“Anh có muốn nghe câu chuyện của tôi không?”
Ngô Chân Chân nhìn Tạ Mục Thần nghiêm túc nói, cô không muốn cứ một mình gánh vác mãi nữa, cô muốn thử mở lòng mình.
“Em nói đi, anh nghe đây!” Tạ Mục Thần kéo chân định bước đi, quay lại đứng bên cạnh Ngô Chân Chân.
“Tôi là trọng sinh trở về, kiếp trước tôi đã mang theo Hân Nhi sống trong ngày tận thế suốt mười năm.
Cuối cùng Hân Nhi bị năm người kia cướp đi, giết chết và ăn thịt.
Mấy năm nay, ngày nào tôi cũng gặp ác mộng, trong mỗi cơn ác mộng đều có bóng dáng của bọn chúng.”
Ngô Chân Chân nhìn Tạ Mục Thần, nói từng chữ một.
Cô muốn xem phản ứng của Tạ Mục Thần.
Nhưng Tạ Mục Thần dường như vẫn chưa tiêu hóa được lời cô nói, ngây người ra đó.
“Đây là lý do chia tay mà em khó khăn lắm mới nghĩ ra sao?”
Tạ Mục Thần ngẩn người một lúc lâu, bỗng nhiên buông ra một câu chẳng đầu chẳng cuối, làm Ngô Chân Chân không kịp trở tay.
Đây là kiểu suy nghĩ gì vậy, vừa rồi cô có nhắc đến hai chữ chia tay sao?
Ngô Chân Chân nhất thời không biết nói tiếp thế nào.
“Anh rất sợ tôi chia tay với anh sao?” Ngô Chân Chân cười hỏi.
“Sao mà không sợ được? Khó khăn lắm mới theo đuổi được.” Tạ Mục Thần sốt sắng nói.
“Tôi sẽ không chia tay với anh đâu, kiếp này trừ phi anh không cần tôi, nếu không tôi sẽ cứ bám lấy anh.” Ngô Chân Chân lấy hết can đảm nói.
“Thật sao?” Tạ Mục Thần xoa tay vui mừng.
“Thật!” Ngô Chân Chân nghiêm túc nhìn vào mắt Tạ Mục Thần nói.
Đã lâu như vậy, hình như lúc nào cũng là Tạ Mục Thần chạy theo cô, nhưng cô chưa từng tiến về phía anh dù chỉ một bước.
Cho nên anh mới thiếu cảm giác an toàn như vậy, lúc nào cũng lo cô sẽ chạy mất!
“Vậy vừa rồi em nói không phải để chia tay với anh? Là thật sao?” Tạ Mục Thần hoàn hồn hỏi.
“Thật!” Lần này đến lượt Ngô Chân Chân căng thẳng, cô lo chuyện này sẽ làm Tạ Mục Thần sợ hãi.
“Đi!” Tạ Mục Thần giận dữ.
“Sao vậy?” Nhìn dáng vẻ của Tạ Mục Thần, Ngô Chân Chân cảm thấy trong lòng mất mát khó tả, thì ra anh thực sự để ý.
“Ra bãi biển đốt đống xác chết kia thành tro, dám động đến Hân Nhi của tôi, tôi muốn bọn chúng kiếp sau cũng không dám làm người.”
Tạ Mục Thần tức giận định đi đến buồng lái bảo người quay thuyền lại, thì bị Ngô Chân Chân ôm từ phía sau.
Tạ Mục Thần sững sờ, đây là lần đầu tiên Ngô Chân Chân chủ động ôm anh, làm anh đứng im không dám động.
“Đều qua rồi!” Ngô Chân Chân an ủi.
Nhìn Ngô Chân Chân như vậy, Tạ Mục Thần cảm thấy lòng mình càng đau hơn, tới lúc này rồi mà cô vẫn còn lo an ủi anh.
“Em không phải muốn kể chuyện của em cho anh nghe sao? Anh muốn nghe em kể, anh muốn biết trong thế giới mà anh không biết, rốt cuộc em đã sống cuộc sống như thế nào.”
Tạ Mục Thần quay người ôm lấy thân hình nhỏ bé của Ngô Chân Chân, đau lòng nói.
Một người nhỏ bé như vậy, trong hoàn cảnh không có vũ lực, phải nỗ lực thế nào mới có thể mang theo Hân Nhi sống sót trong ngày tận thế chứ!
Chỉ là khi Ngô Chân Chân vừa kể đến chuyện Vạn Thúy Hoa và Vạn Vân Bằng ức hiếp cô thế nào, Tạ Mục Thần đã đập gãy lan can trên boong.
Cô lo nếu kể quá chi tiết cuộc sống ngày tận thế, không những Tạ Mục Thần sẽ tháo dỡ cả con thuyền này, mà còn muốn quay đầu lại, tìm ra tất cả những kẻ đã cướp tài nguyên của cô kiếp trước và những người hàng xóm từng ức hiếp cô để giết sạch.
Bèn cố gắng kể một cách đơn giản và nhanh chóng về cuộc sống ngày tận thế của mình.
Dù vậy, Tạ Mục Thần cũng tức đến đỏ mặt, huyết áp tăng vọt.
Đập thùng cá trên boong kêu ầm ầm.
Anh mấy lần muốn kéo Ngô Chân Chân quay lại nổ tung cả Triển Thành, cái thành phố chó chết này quả là địa ngục trần gian của Ngô Chân Chân, anh muốn phá hủy địa ngục này.
Ngô Chân Chân nhìn người đàn ông nóng tính này, ngày ngày chỉ biết la hét đánh giết, nhưng không hiểu sao lại cảm thấy yên tâm.
Hình như bấy lâu nay, lúc nào cũng là anh không ngừng chạy theo cô, nghĩ đủ mọi cách để đến gần cô, nhưng lại bị cô hết lần này đến lần khác đẩy ra.
Mà bây giờ cô chỉ mới nhẹ nhàng bước ra một bước nhỏ, Tạ Mục Thần đã chạy vội đến, đi hết cả con đường giữa hai người.
Một người đàn ông như vậy, sao có thể không khiến cô rung động.
“Chị Ngô, em Nghị Hằng bảo chị lấy chiến hạm ra, nó muốn dùng máy dò trên chiến hạm xem chỗ nào nhiều cá.”
Hai người vừa trở lại boong phía trước, Lão Hổ đã chạy tới gọi, hình như mọi người đều đang đợi họ ở đó.
“Gọi là chị dâu!” Tạ Mục Thần sửa lại.
Ngô Chân Chân nghe Tạ Mục Thần nói vậy, bất giác mặt đỏ lên.
“Nhanh thế?” Lão Hổ nhìn mặt đỏ bừng của Tạ Mục Thần, nghi hoặc.
“Nhanh à?” Tạ Mục Thần đe dọa.
