Chương 48: Tìm thấy xi măng
“Thứ nhất: chúng ta cần xây tường bao càng nhanh càng tốt, nếu không trời sẽ quá lạnh, vữa sẽ đông cứng rất nhanh, lúc đó muốn xây sẽ khó khăn hơn nhiều.
Thứ hai: các anh cần giúp chúng tôi khai hoang mảnh đất đó. Nhà tôi chỉ có bốn người, mảnh đất rộng như vậy, chúng tôi không thể tự mình cày hết được.
Thứ ba: chúng tôi cần máy phát điện chạy bằng dầu diesel hoặc loại tương tự. Khi nước đóng băng hết, máy phát thủy điện sẽ không hoạt động được.
…”
Ngô Chân Chân trình bày rõ ràng, mạch lạc với Tạ Mục Thần về những kế hoạch cô đã nghĩ ra từ trước.
“Cát để xây tường thì dễ giải quyết, chúng ta có thể xuống chân núi đào. Gạch tôi cũng có thể sai người vào thành phố Nam Thành tìm. Nhưng xi măng thì e là khó tìm, vì mưa lâu như vậy, chắc đã hỏng hết rồi.”
Tạ Mục Thần nghe xong kế hoạch của Ngô Chân Chân, thấy rất chi tiết và tỉ mỉ, hầu như mọi vấn đề đều đã được cân nhắc. Chỉ có điều, nhiều nguyên vật liệu, dù anh có bản lĩnh thông thiên, cũng khó lòng kiếm được.
“Không sao, cứ tìm thử xem, biết đâu có chỗ chúng ta bỏ sót? Trước đây chúng ta chẳng phải cũng không phát hiện ra ông chủ Phùng đã giấu một lượng lương thực lớn ngay dưới mũi mình đó sao?”, Ngô Chân Chân nói với giọng khích lệ.
“Đúng rồi, trước đây ông chủ Phùng chẳng phải nói tòa nhà đó là công trình bỏ dở sao? Nhà thầu bỏ trốn đột ngột, không biết chỗ đó còn xi măng sót lại không.”, Ngô Nghị Hằng bổ sung.
“Vậy tôi cho người qua xem thử.”, Tạ Mục Thần nói, dù cảm thấy khả năng này không cao, nhưng vẫn cứ cho người đi xem trước đã.
Sau khi về, Tạ Mục Thần chia tay chân thành ba nhóm: một nhóm xuống chân núi móc cát, một nhóm vào thành phố tìm gạch, một nhóm đi tìm xi măng.
Lúc này, trong thành phố, người dân thấy mưa tạnh, ai nấy đều mừng vì sống sót qua trận mưa lớn này, vẫn chưa nhận ra nhiệt độ đang giảm dần. Mọi người cũng không liều mạng ra ngoài kiếm ăn nữa, mà ở yên chỗ cũ chờ nước rút. Mặt Lửng Mật Thành tĩnh lặng lạ thường.
Điều này giúp tay chân của Tạ Mục Thần đỡ phiền phức hơn nhiều, nếu không thì thuyền kayak vừa xuống nước, đã có một đống người vây quanh, tốn không ít thời gian và công sức để xử lý bọn họ.
Trên núi Ngũ Liên cũng không cần tốn người canh gác, phần lớn nhân lực đều có thể đi làm việc.
Chẳng mấy chốc, tay chân đã chở về cát và gạch, nhưng đội đi tìm xi măng thì chẳng thu hoạch được gì.
“Lần trước kho gạo của ông chủ Phùng, các cậu có qua xem chưa?”, Tạ Mục Thần nhớ tới tòa nhà bỏ hoang dưới chân núi mà Ngô Nghị Hằng đã nhắc tới, liền hỏi.
“Đại ca, lần trước chúng ta nhiều người qua kéo gạo như vậy mà chẳng thấy gì, chỗ đó không thể có được.”, Thỏ Tử nói.
“Cứ đi tìm thử xem!”. Tạ Mục Thần nói, dù cũng nghĩ khả năng có là rất thấp, nhưng toàn bộ Nam Thành, những chỗ không bị ngập đã tìm hết, chỉ còn chỗ này là chưa.
Nói rồi, Tạ Mục Thần đứng dậy đi xuống chân núi, tới tòa nhà bỏ hoang đó. Tòa nhà văn phòng này tổng cộng có 5 tầng, tầng một đã bị ngập. Trước đây, gạo của ông chủ Phùng được cất ở tầng một đến tầng ba. Nếu ông chủ Phùng không giao số gạo đó cho họ, thì giờ đã bị ngập quá nửa rồi.
Họ ngồi thuyền kayak, chèo tới cửa sổ tầng hai, tháo toàn bộ khung cửa sổ ra, lần lượt chui vào, rồi kiểm tra từng tầng một.
Tầng hai không có, tầng ba cũng không.
“Đại ca, đại ca…” – Thỏ Tử, người chạy nhanh nhất, khi mọi người còn đang ở tầng ba, nó đã chạy lên tầng thượng rồi hưng phấn chạy xuống.
“Có phát hiện gì à?”, Tạ Mục Thần hỏi.
“Ha ha… Tầng thượng chất đầy xi măng!”. Thỏ Tử cười lớn vui vẻ.
Cả nhóm lên tầng năm, quả nhiên tầng này chất đầy xi măng, tất cả đều được phủ bạt nilon, từng bao vẫn còn khô ráo.
“Biết thế lần trước qua kéo gạo đã lên xem rồi, mấy ngày nay chúng ta đỡ phải chạy ngược chạy xuôi vào Nam Thành tìm xi măng.”, một tay chân thấy đống xi măng kia thì than thở.
“Đại ca, sao anh biết chỗ này có xi măng vậy?”, Thỏ Tử tò mò hỏi.
Ai cũng nghĩ chỗ này không thể có xi măng, chỉ có đại ca là nhất quyết phải xuống xem, cứ như thể anh biết trước vậy.
“Là hai chị em Ngô Chân Chân nhắc tới…”, Tạ Mục Thần chưa nói hết câu, chợt nhớ ra điều gì.
“Cẩu Tử, mấy ngày nay gia đình cô Ngô làm gì?”, Tạ Mục Thần hỏi Cẩu Tử, người mấy ngày nay ở lại canh nhà trong khu biệt thự.
“Cô Ngô cùng bố và em trai xuống chân núi chặt cây. Họ nói thời tiết cực lạnh sắp tới, muốn dự trữ thêm củi. Mẹ cô và Hân Nhi ở nhà.”, Cẩu Tử trả lời.
“Cậu có luôn theo dõi ba người họ không?”, Tạ Mục Thần nghe Cẩu Tử nói Ngô Chân Chân quả thật đã xuống núi, liền hỏi tiếp.
“Em vẫn luôn canh chừng mà!”. Bảo bối của đại ca, hắn dám không canh sao? Có chuyện gì, hắn không bị lột da mới lạ.
“Luôn canh chừng, không rời mắt dù chỉ một khắc?”, Tạ Mục Thần truy hỏi.
“Luôn canh chừng… trừ hôm qua…”, Cẩu Tử vốn đang khẳng định chắc nịch, chợt nhớ ra hôm qua Ngô Chân Chân bị rơi xuống nước.
Hôm qua, cả nhà họ vốn đang chặt một cây cổ thụ ở gần kho hàng này, sát mép nước.
Khoảnh khắc cây đổ, Ngô Chân Chân sợ cây đè vào người, vội né sang bên, không may rơi xuống nước.
Lúc đó Ngô Chân Chân mặc áo sơ mi trắng, quần màu be, vừa rơi xuống nước, đường cong cơ thể lộ rõ. Cẩu Tử thấy cảnh đó, không dám nhìn thêm, vội chạy lên nhà Ngô Chân Chân gọi mẹ cô mang quần áo sạch.
“Chỉ lần đó thôi?”, Tạ Mục Thần trầm ngâm hỏi tiếp.
“Đúng, chỉ lần đó thôi, em thề. Thời gian còn lại họ đều ở trong tầm mắt em, em không dám chợp mắt dù chỉ một cái.”, Cẩu Tử giơ ba ngón tay thề thốt.
“Toàn bộ quá trình mất bao lâu?”, Tạ Mục Thần lại hỏi.
“Tuy em không chạy nhanh như Thỏ Tử, nhưng em lo cô Ngô bị lạnh, nên chạy rất nhanh lên rồi xuống. Ngoại trừ lúc dì Ngô tìm chìa khóa phòng cô Ngô mất một chút thời gian, những lúc khác em không dám nghỉ dù chỉ một giây!”
“Mất bao lâu?”, Tạ Mục Thần nghe Cẩu Tử nói xong, nghi hoặc hỏi.
Dì Ngô thương con gái như vậy, biết Ngô Chân Chân rơi xuống nước, không tìm thấy chìa khóa lại còn mất thời gian đi tìm? Lúc đó chẳng phải nên tùy tiện lấy bộ quần áo của mình cho Ngô Chân Chân mặc là xong sao?
“Chưa đến năm phút.”, Cẩu Tử nghĩ một lúc rồi nói.
“Đại ca, anh hỏi mấy cái này, chẳng lẽ nghĩ cô Ngô đã lợi dụng lúc đó để mang xi măng lên đây?”, Thỏ Tử thấy Tạ Mục Thần cứ hỏi dồn Cẩu Tử, liền lại gần hỏi.
“Đại ca, anh có biết từ tầng hai lên tầng năm có bao nhiêu bậc không? Chỉ với mấy cái thân hình nhỏ bé của nhà họ, chỉ riêng việc vác đống xi măng này lên tầng năm thôi cũng phải mất ít nhất mười mấy ngày. Đại ca, anh thấy anh em làm việc hiệu quả quá, nên ảo giác rằng nhà họ cũng có hiệu suất như chúng ta hả!”, Thỏ Tử lại gần trêu chọc.
“Mấy ngày nay mọi người đều mệt rồi, nghỉ ngơi trước đi. Số xi măng này sẽ do đồng chí Thỏ Tử giúp mọi người vác xuống! Cậu chạy nhanh, hiệu suất cao! Rèn luyện thể lực một chút.”, Tạ Mục Thần nói xong, quay đầu bỏ đi không ngoảnh lại.
“Không phải… đại ca… đại ca ơi!”. Mọi người đều hả hê vội vàng đi theo Tạ Mục Thần, chỉ còn lại Thỏ Tử đang than khóc thảm thiết.
