Chương 75: Tạ Mục Thần thích cô ấy?
Vừa lên núi, Ngô Chân Chân và mọi người đã thấy có người lái xe chờ sẵn.
Chuyện Tạ Mục Thần bị vây dưới chân núi đã sớm truyền lên núi Ngũ Liên.
Nhưng ai cũng biết, giải quyết đám đó đối với họ dễ như trở bàn tay, chẳng cần ai giúp đỡ. Vậy nên họ chỉ lái xe xuống chân núi đón mọi người về nhà.
Thỏ Tử và đồng bọn thường xuyên làm nhiệm vụ, quen với cảnh hợp tan. Gặp nhau chẳng có mấy lời xã giao, chỉ đùa giỡn vài câu rồi lái xe về khu biệt thự.
Nhưng vừa vào cổng khu biệt thự, cả nhà Ngô Chân Chân đã sốt ruột đứng đợi cô từ lâu.
Thực ra trong lòng họ đều hiểu, chuyện bảo Ngô Chân Chân và Tạ Mục Thần đi Ngọc Thành lấy ngọc chắc chắn là cái cớ để an ủi họ.
Tính cách Ngô Chân Chân thế nào, họ nắm rõ. Dù có vội đến đâu, trong thời mạt thế này mà đi xa, cô nhất định sẽ báo với gia đình một tiếng.
Cứ thế biến mất không một lời, khả năng lớn là xảy ra chuyện, hoặc bản thân Ngô Chân Chân cũng không biết mình rời đi thế nào, đại khái là bị bắt cóc.
Vậy nên khi nghe nói cô đi cùng Tạ Mục Thần, họ đã đoán chắc là Tạ Mục Thần dẫn người đi tìm Ngô Chân Chân.
Cả nhà già trẻ, ra ngoài chỉ thêm vướng chân, ở nhà than thở chỉ làm mọi người thêm bực bội lo âu.
Thế là họ không lên tiếng, cứ để mọi người lầm tưởng đã lừa được họ. Thực ra suốt thời gian qua họ vô cùng lo lắng, bất an.
Nhưng chẳng ai thể hiện ra trước mặt bọn trẻ.
Giờ biết Ngô Chân Chân bình an trở về, chẳng cần giấu nữa.
Cho đến khi Ngô Chân Chân bước xuống xe, tảng đá trong lòng cả nhà mới thực sự rơi xuống.
Ngô Tú Phượng thấy con gái bình an vô sự, không kìm được chạy đến ôm chặt con gái khóc nức nở, thời gian qua bà thực sự lo lắng muốn chết.
Trịnh Bách Nghĩa và Ngô Nghị Hằng đứng bên cạnh, cũng không kìm được lén lau những giọt nước mắt sắp trào ra.
“Mẹ!” Hân Nhi vừa gọi, cũng không kìm được nghẹn ngào.
Ngô Chân Chân vội ngồi xuống ôm chặt con gái, cô biết Hân Nhi rất mạnh mẽ, không dễ khóc, thời gian qua chắc lo lắng lắm.
“Gia đình này, không chỉ tốt bụng, mà còn đại trí nhược ngu đấy!” Trần Quảng Nghị đứng bên cạnh thấy cảnh này, không khỏi thốt lên.
“Sao lại nói thế?” Lão Hổ nghe Trần Quảng Nghị bỗng nhiên thốt ra câu đó, ngơ ngác hỏi.
“Thằng ngốc! Họ đã sớm biết Ngô Chân Chân gặp chuyện, chỉ là cố tình tỏ ra tin vào lời nói dối của chúng ta thôi!”
Trần Quảng Nghị gõ đầu Lão Hổ một cái.
“Thế thì liên quan gì đến tốt bụng và đại trí nhược ngu?” Lão Hổ vẫn rất mơ hồ! Nói gì với gì chẳng ăn nhập gì cả.
“Họ lo sự lo lắng của mình ảnh hưởng đến tâm trạng của bọn nhóc các cậu, nên không thể hiện ra, không muốn các cậu thêm lo âu theo họ, đó là tốt bụng!
Họ không ầm ĩ khi phát hiện Ngô Chân Chân mất tích, thậm chí còn không lén chạy đi tìm cô ấy, gây thêm phiền phức cho chúng ta. Chỉ kiên nhẫn ở nhà chờ tin tức! Đó là đại trí nhược ngu!
Học đi nhé! Mấy thằng nhóc các cậu, bao giờ mới được như họ để tôi đỡ lo đây!”
Trần Quảng Nghị vẻ mặt hận không thể rèn sắt thành thép, nghiến răng nói với Lão Hổ.
Mấy thằng nhóc này, động tác thì nhanh nhẹn, sao đầu óc lại không thông minh tí nào vậy?
Hồi đó thầy bảo đi học, lại đòi đi học nuôi lợn.
Nói rõ thế rồi còn chưa hiểu, cứ phải giải thích từng chi tiết mới lọt tai!
Trời lạnh quá, Tạ Mục Thần lo cả nhà cô bị lạnh, vội bảo người đưa họ về nhà trước.
Ra ngoài một chuyến vất vả, giờ ngồi trên giường ấm trong nhà, Ngô Chân Chân càng cảm nhận sâu sắc, cảm giác ở nhà thực sự quá tốt.
Trước sự hỏi han liên tục của mọi người, Ngô Chân Chân ngồi trên giường ấm, kể tỉ mỉ những chuyện đã trải qua thời gian vừa rồi cho gia đình nghe.
Dĩ nhiên chuyện bị sói cắn cô không kể, cô sợ bố mẹ, em trai và con gái nghe xong sẽ xót.
Dù Ngô Chân Chân không kể chuyện đó, chỉ riêng chuyện leo vách đá, cho nổ biệt thự thôi cũng đủ khiến gia đình cô xót xa. Mấy lần Ngô Tú Phượng xót đến nỗi lén lau nước mắt!
Ngô Nghị Hằng nghe xong, càng hận không thể dùng khẩu súng mới làm của mình bắn Kim Lang vài phát!
“Con có thể bình an trở về, thực sự phải cảm ơn Tiểu Tạ và mọi người đã liều mạng cứu con! Dù mẹ biết con đã trải qua một cuộc hôn nhân không hạnh phúc, khó lòng mở lòng lần nữa.
Nhưng Tiểu Tạ đối xử với con thực sự rất tốt, con không thể cứ phớt lờ người ta như thế. Nếu con thực sự không có ý với người ta, thì cũng nên nói sớm để người ta từ bỏ kịp, đừng làm lỡ người ta!
Nhưng mẹ vẫn hy vọng con biết trân trọng, dù sao trong thời mạt thế này mà còn nhận được một tình cảm như vậy, thực sự rất khó có được.”
Ngô Tú Phượng nghe Ngô Chân Chân kể xong, không kìm được nói.
Ngô Chân Chân nghe xong ngơ ngác, cái gì với cái gì thế này? Sao cô chẳng hiểu gì? Cô đang kể chuyện bị bắt cóc, sao lại kéo sang chuyện hôn nhân của cô, rồi lại thành cô làm lỡ Tạ Mục Thần?
“Tiểu Tạ có ý với con, chẳng lẽ con còn chưa biết?” Ngô Tú Phượng thấy vẻ mặt ngơ ngác của Ngô Chân Chân, không kìm được nhắc nhở.
“Mẹ, sao mẹ biết anh ấy có ý với con? Chuyện này không thể nói bừa được.” Ngô Chân Chân vội nhảy dựng lên ngăn lại.
“Mẹ có nói bừa đâu, nếu người ta không có ý với con thì sao ngày ngày chạy theo con? Trong khu biệt thự này, ngoại trừ con ngơ ngác ra, người khác đều thấy rõ mồn một.”
Ngô Tú Phượng nhìn sắc mặt Ngô Chân Chân mới biết, thì ra cô con gái ngốc này còn chưa biết chuyện. Bà còn tưởng cuộc hôn nhân trước tổn thương cô quá nặng nên cô cố tình trốn tránh!
Vậy nên dù ngay từ cái nhìn đầu tiên với Tạ Mục Thần, bà đã biết anh chàng này có ý với con gái mình.
Nhưng bà chưa từng nhắc đến chuyện này trước mặt Ngô Chân Chân, sợ cô nghĩ đến chuyện đau lòng, nên muốn để hai người thuận theo tự nhiên, không can thiệp.
Không ngờ lâu như vậy, cô con gái ngốc này hoàn toàn không biết tình cảm của Tạ Mục Thần dành cho mình.
Không biết là do cô thiếu mất cái dây thần kinh trong chuyện này, hay vì đầu óc chỉ nghĩ cách làm sao để gia đình sống tốt trong thời mạt thế, mà hoàn toàn bỏ qua tình cảm người khác dành cho mình.
“Người khác đều rõ?” Ngô Chân Chân nghi ngờ nhìn Hân Nhi, Ngô Nghị Hằng và Trịnh Bách Nghĩa.
