Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Sinh tồn mạt thế: Chuẩn bị trăm tỷ từ khởi đầu > Chương 15

Chương 15

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 15 có bản audio.

Chương 15: Chuyên gia lại nổi lên

 

Lưu Bằng mở tủ lạnh lấy ra hai chai coca ướp lạnh, đưa một chai cho Hồng Vũ.

 

“Họ làm loại thịt tươi đã phân loại, cắt miếng và đóng gói sẵn, giống như mấy loại sirloin, fillet mà nhà hàng Tây hay dùng, đều là thành phẩm dán nhãn đầy đủ.”

 

“Chỉ cần chất lượng không có vấn đề, thì có bao nhiêu mua bấy nhiêu!”

 

Loại hàng tốt như vậy, Hồng Vũ đương nhiên không bỏ qua.

 

Bây giờ không gian nhẫn lại mở rộng gấp đôi, các loại vật tư đương nhiên càng nhiều càng tốt.

 

Không gian nhẫn có một đặc tính dường như được thiết kế riêng cho hắn: bất cứ thứ gì bỏ vào, dù lấy ra lúc nào cũng giữ nguyên trạng thái lúc bỏ vào. Lúc đầu phát hiện ra đặc tính này, hắn cũng thấy khó tin, cuối cùng sau khi thử nghiệm liên tục, hắn tổng kết ra một khả năng: thời gian trong không gian là đứng yên.

 

Nhưng có một điểm đáng tiếc, không gian không thể chứa vật sống, không biết khi nhẫn lên cấp cao hơn có thêm chức năng gì khác không.

 

Lưu Bằng gật đầu, uống ực hai ngụm coca rồi tiếp tục nói.

 

“À, sếp, có một chuyện tôi chưa báo trước với sếp là tôi đã tự ý làm rồi. Ngày kia hẹn khá đông người, chỗ chúng ta nhỏ quá, nên tôi đã thuê một hội trường, với lại tuyển thêm mấy người phụ giúp tạm thời.”

 

Nhắc đến hội trường, Hồng Vũ chợt nhớ ra một chuyện.

 

“Tiểu Lưu, cậu đi thuê thêm một cái kho lớn, loại mà xe tải lớn vào đổ hàng được ấy, hơi xa một chút cũng được, nhưng phải rộng.”

 

“Sếp muốn để hàng ở đó à?”

 

“Ừ.”

 

“Vâng, lát nữa tôi đi liên hệ ngay.”

 

Đợi đến ngày kia ký hợp đồng xong, lượng lớn vật tư đặt mua sẽ được chuyển đến liên tục, hắn lại không thể giữa chốn đông người mà thu từng xe hàng vào không gian, nên phải tìm một nơi để tạm thời cất giữ, rồi tự mình tìm cơ hội vào đó thu đồ vào không gian.

 

Tán gẫu một lúc, chuyển thêm một triệu tệ vốn lưu động cho Lưu Bằng, Hồng Vũ rời đi.

 

Vật tư sinh hoạt cuối cùng cũng xử lý xong, hắn mệt mỏi lái xe về nhà, ngày mai giao chìa khóa xong là phải vĩnh biệt ngôi nhà này mãi mãi...

 

Buồn bã? Cũng không đến mức, chỉ hơi luyến tiếc một chút.

 

Đi tắm một cái, vặn điều hòa lạnh hết cỡ, lười biếng ngả người ra sofa, mở TV.

 

Lướt một vòng, ngoài mấy kênh giải trí, rất nhiều đài truyền hình địa phương đều đưa tin về các vụ tai nạn do thời tiết nắng nóng gây ra.

 

Cảnh báo nhiệt độ cao trên toàn quốc cũng từ màu cam nâng lên màu đỏ.

 

Trước đây, mỗi khi có sự kiện ảnh hưởng rộng như vậy xảy ra, đều có đủ loại chuyên gia “nổi tiếng” chưa từng nghe đến nhảy ra.

 

Lần này cũng không ngoại lệ, trên TV lại bắt đầu xuất hiện các chuyên gia với chức danh rất oai phong nhận phỏng vấn, khẳng định chắc nịch rằng đợt nắng nóng này sẽ kết thúc khi nào, mưa sẽ đến lúc nào.

 

Thậm chí có người còn khuyên người dân nên tích trữ sẵn thuốc phòng say nắng trong nhà...

 

Nhìn những kẻ tự xưng là chuyên gia đạo mạo giả tạo đó, Hồng Vũ không nhịn được nhổ nước bọt, tắt thẳng TV.

 

Chỉ cần bọn họ thuận miệng nói một câu, đám thuốc đó chắc chắn sẽ bị cướp sạch.

 

Một lũ chuyên gia giả do tư bản bơm tiền, đúng là chỗ nào cũng len lỏi, tiền bẩn nào cũng dám kiếm.

 

Tức giận thì có ích gì? Người ta có chỗ dựa, Hồng Vũ chỉ có thể trong lòng chân thành gửi lời hỏi thăm đến cả nhà bọn họ.

 

Kiếp trước, chính vì đám chuyên gia chó má này mà dân chúng vô ích tích trữ một đống thuốc, kết quả là chẳng dùng được loại nào rồi chết đói ngay trong nhà, còn không bằng tích trữ chút đồ ăn cho thiết thực.

 

Đáng suy ngẫm là, bọn họ nói bậy trên TV mà chẳng ai quản lý, không biết đang làm cái quái gì nữa!

 

Nằm nghiêng trên sofa, nhớ lại một số chuyện xưa trong mạt thế.

 

Nguyên nhân khiến văn minh nhân loại bước vào mạt thế vẫn luôn có nhiều lời đồn đoán, có người nói là do mặt trời đột nhiên bước vào thời kỳ hoạt động mạnh, dẫn đến chuỗi biến đổi khí hậu hủy diệt loài người.

 

Lại có người nói là do ô nhiễm quá mức khiến tầng ozone của Trái Đất vỡ nát, dẫn đến khí hậu dị thường.

 

Thậm chí có người còn nói giống như sự kết thúc của thời đại khủng long, Trái Đất đang bước vào một chu kỳ mới, sắp sinh ra một kỷ nguyên mới.

 

Huyền hơn nữa là nói con người gây quá nhiều tội ác, thần linh trên trời giáng xuống thiên phạt để trừng phạt.

 

...

 

Tóm lại đủ kiểu nói nhăng nói cuội, hắn sống bốn năm trong mạt thế mà nhân loại vẫn không thể xác định được nguyên nhân thực sự của trận mạt thế này.

 

Kiếp trước hắn đã có đủ loại nghi vấn, ví như cái đợt khí hậu cực nóng sắp giáng xuống, nhiệt độ tăng cao bất thường như vậy, chẳng lẽ những cỗ máy tinh vi mà các nước lớn tốn kém xây dựng lại không thể phát hiện ra? Một chút cảnh báo trước cũng không có, đúng là hơi kỳ lạ.

 

Không biết trọng sinh một lần, có thể tìm ra nguồn gốc của tai họa hay không.

 

Nghĩ ngợi mãi, Hồng Vũ không biết từ lúc nào đã ngủ thiếp đi.

 

Chỉ là vừa ngủ được một lúc đã bị một trận chuông cửa dồn dập đánh thức.

 

Đi ra đến cửa liền thấy trên màn hình chuông cửa, Hồng Minh Hổ đang vẻ mặt tức giận bấm chuông.

 

Hồng Vũ cười lạnh một tiếng, mở cửa phòng.

 

“Hồng Vũ, rốt cuộc mày đang làm cái quái gì vậy? Không muốn ở đây thì cút đi, sao lại bán hết biệt thự? Hai chỗ kia thì thôi, ngay cả căn này cũng bán, sao mày không hỏi ý kiến của tao?” Hồng Minh Hổ có vẻ rất tức giận, vừa vào cửa đã chất vấn Hồng Vũ.

 

Hồng Vũ không thèm để ý đến ông ta, ngồi lại xuống sofa.

 

Thấy thái độ đó của hắn, Hồng Minh Hổ càng hăng, kéo nhẹ cà vạt, đứng đối diện Hồng Vũ.

 

“Tao nói cho mày biết, đây là biệt thự mà bố mẹ mày để lại, tuy rằng trên pháp lý đã sang tên cho mày, nhưng lúc mua nhà và sửa chữa tao đều đích thân tham gia, còn bỏ vào không ít tiền, biệt thự này có phần của tao!”

 

Hồng Vũ trước mặt người chú chỉ biết lợi ích, không có nhân tính này, thật sự thấy vô cùng bất lực. Lúc mua căn biệt thự này, tuy hắn còn nhỏ nhưng vẫn có chút ấn tượng.

 

Lúc đó Hồng Minh Hổ để kiếm chút tiền tiêu vặt, tự xung phong đến làm giám sát.

 

Nói thì nghe hay, thực chất chỉ là để kiếm chút tiền ngoài ở giữa. Có một lần hắn qua đó thì tình cờ thấy người của công ty trang trí đang nhét tiền cho ông ta, lúc đó Hồng Minh Hổ sợ hắn mách lẻo còn mua cho một đống đồ ăn vặt để bịt miệng.

 

“Sao không nói gì? Tao nói cho mày biết! Chỉ cần tao không đồng ý, mày đừng hòng bán được căn nhà này!”

 

“Chú nghĩ lúc đó tôi còn nhỏ không nhớ gì à? Nhưng tôi vẫn nhớ rõ đám đồ ăn vặt chú mua cho tôi đấy! Chú bỏ tiền vào hay kiếm tiền ra, chú tự biết rõ mà?” Hồng Vũ ngẩng đầu nhìn ông ta lạnh lùng.

 

Ánh mắt Hồng Minh Hổ hoảng loạn một thoáng.

 

“Hừ! Đừng có nói với tao mấy chuyện vô bổ đó, đây là nơi mà anh trai và chị dâu tao từng sống, vì họ tao cũng sẽ không để mày bán nơi này!”

 

Ông ta vậy mà còn mặt dày nhắc đến cha mẹ hắn, cơn giận trong lòng Hồng Vũ không thể kìm nén nổi nữa, một cước đá văng cái bàn trà gỗ phía trước.

 

Hồng Minh Hổ bị hành động này của Hồng Vũ dọa cho giật mình, liều mạng nhào sang một bên, suýt soát tránh được cái bàn bay tới.

 

Ngã mạnh xuống đất còn chưa kịp hoàn hồn, đã bị một bàn tay to lớn bóp lấy gáy.

 

Hồng Vũ nắm cổ ông ta, dùng sức quăng một cái, ném ông ta về phía sofa.

 

“Rầm!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi