Chương 28: Gã đàn ông lực lưỡng với cánh tay đầy hình xăm
Nghe Hồng Vũ nói vậy, mấy gã thanh niên trông có vẻ ngầu lòi xung quanh bỗng cười phá lên.
“Ha ha ha, không khách sáo? Mày định không khách sáo kiểu gì? Nhìn cho kỹ vào, bọn này có hơn chục người đấy!”
Bọn thanh niên trông gầy nhom như Tế Cẩu, đứa nào đứa nấy xoa tay xoa chân, khiến Hồng Vũ cũng phải toát mồ hôi.
Đừng hiểu lầm, anh chỉ thấy nóng quá thôi.
Cái nắng gay gắt làm tâm trạng anh càng thêm bực bội.
Anh đưa tay túm lấy cổ áo thằng Tế Cẩu trước mặt, cứ như xách một con gà con vậy.
Tế Cẩu có vẻ không ngờ Hồng Vũ lại ra tay với mình, hoàn toàn không kịp phản ứng.
Lúc này muốn giãy ra thì mới phát hiện, bàn tay đang nắm cổ áo mình cứ như một cái kìm sắt vậy.
Dù hắn có cố sức thế nào cũng không thể thoát ra.
“Ôi đệt, mày muốn chết à, mau buông tao ra!!!”
Bọn thanh niên xung quanh thấy anh mình bị khống chế, đứa nào đứa nấy nghiến răng nghiến lợi xông lên.
Hồng Vũ cười lạnh một tiếng, nhấc bổng thằng Tế Cẩu lên.
Chiếc áo phông bó sát siết chặt khiến Tế Cẩu gần như nghẹt thở.
Hắn dùng sức đập vào bàn tay đang khống chế mình, nhưng chẳng ăn thua gì, ngược lại còn làm tay mình đau điếng.
Nhìn bọn thanh niên khác đang xông tới, Hồng Vũ vung thằng Tế Cẩu trong tay.
Chắc Tế Cẩu nằm mơ cũng không ngờ, mình lại có thể biến thành vũ khí...
Chẳng bao lâu, cả đám thanh niên đều bị đánh cho nằm sõng soài dưới đất.
Mặt đất nóng quá, phỏng khiến bọn chúng kêu la ầm ĩ.
Hồng Vũ liếc nhìn thằng Tế Cẩu vẫn đang cầm trên tay, thấy mặt mày tím tái, mắt trắng dã lên sắp lăn ra bất tỉnh.
Anh vội buông tay.
Tế Cẩu như một sợi mì vừa vớt ra khỏi nồi, ngã sõng soài xuống đất, ôm cổ hít thở thật sâu.
Mặt đất nóng đến mức hắn muốn hét lên, nhưng vừa há miệng đã ho sặc sụa.
Hồng Vũ bước tới, một chân giẫm lên cẳng chân của hắn, chỗ còn chưa to bằng cổ tay anh.
“Á!!! Khụ khụ! Đau, đau, khụ, phỏng...” Tế Cẩu vừa mới thở được một hơi đã kêu la không ngớt.
Hồng Vũ hết kiên nhẫn.
“Bớt nói nhảm với tao đi, rốt cuộc là ai sai chúng mày tới?”
“Công... Công tử Tần!!!”
Hồng Vũ sững người, Công tử Tần? Cái thứ gì vậy?
Anh lục lọi trí nhớ một lúc, rồi nghĩ đến một người, chính là cậu ấm con quan mà ông chủ Tam Vị Trai từng nhắc tới, nhưng hình như mình cũng có đắc tội gì với hắn đâu?
“Tao đắc tội gì với hắn?”
“Đại... ca... nhẹ... đừng... giẫm... đau, đau, phỏng... á!”
Cẳng chân Tế Cẩu bị giẫm đến kêu răng rắc, đau đến nói không nên lời, hắn chắc chắn lúc này mông và lưng mình chắc đã bị phỏng mất một lớp da.
Hồng Vũ bỏ chân ra.
Tế Cẩu vội vàng co chân lại, cố gắng đứng dậy, nhưng lại sợ chọc giận vị đại ca trước mặt, đành ngồi xổm xuống, ngẩng đầu lên nhìn Hồng Vũ với vẻ mặt đầy sợ hãi.
“Đại ca, Công tử Tần nói anh phật ý hắn, sai bọn em tới bắt anh đi gặp hắn một lần.”
Phật ý? Chết tiệt! Có gặp mặt lần nào đâu mà phật ý?
Thấy sắc mặt Hồng Vũ trầm xuống, Tế Cẩu vội giải thích.
“Chuyện cụ thể em cũng không biết, bọn em chỉ giúp hắn một việc thôi.”
“Mày về bảo cái tên Công tử Tần gì đó, hôm nay ông đây còn có việc quan trọng, bảo hắn sáng mai 9 giờ đến Bắc Sơn Công viên đợi ông.” Người ta đã tìm tới cửa, đương nhiên phải nói chuyện cho rõ ràng, mà Hồng Vũ cũng tò mò không biết mình đã đắc tội với cậu ấm con bí thư thành ủy này ở điểm nào.
“Cút đi!”
Tế Cẩu như trút được gánh nặng, đứng dậy, vẫy đám thanh niên vẫn đang ngồi xổm dưới đất, lê lết chạy nhanh.
Hồng Vũ nhanh chân bước tới chỗ râm mát, mặt trời lúc này chiếu xuống như thiêu như đốt, bên ngoài chẳng thể nào ở lâu được.
Lấy nốt phần bữa sáng cuối cùng, quay lại xe, anh đã đẫm mồ hôi.
Vừa cài số lùi chuẩn bị đánh xe ra thì...
“ẦM!!!”
Một tiếng nổ dữ dội cùng chấn động truyền tới từ phía sau, cả chiếc xe rung lên bần bật.
Anh vội quay đầu nhìn lại, chỉ thấy ở cuối con phố, một cửa hàng đã bị biển lửa nuốt chửng, rất nhiều người toàn thân máu me gào thét chạy tán loạn đến chỗ an toàn.
Có vẻ sức công phá của vụ nổ không nhỏ, khắp nơi là mảnh vụn kiến trúc, cửa kính của các cửa hàng gần đó cũng bị nổ vỡ tan tành.
Dưới đất còn nằm vài người không rõ sống chết.
Hồng Vũ thở dài, chắc lại là tai nạn do thời tiết nắng nóng gây ra, may mà anh đứng khá xa.
Nếu bị nổ chết kiểu này thì đúng là oan uổng quá.
Đạp ga, anh rời đi từ một ngã tư khác, chạy thẳng một mạch về khách sạn.
Vào phòng, việc đầu tiên là cởi bỏ bộ quần áo bốc mùi mồ hôi, rồi vặn điều hòa xuống mức thấp nhất.
Chờ điều hòa bắt đầu làm mát, anh lấy từ không gian ra một hộp cơm và cá kho, ăn ngon lành.
Vụ nổ vừa rồi nhắc nhở Hồng Vũ, tình hình hiện tại kiểu tai nạn này có thể xảy ra bất cứ lúc nào, anh cũng cần bắt đầu chú ý đến những nguy hiểm tiềm ẩn ở những nơi mình đến.
Vất vả gần một tháng trời, chuẩn bị đủ mọi thứ, nếu lại chết một cách vô duyên vô cớ thì đúng là bi thảm quá.
Ăn xong, anh nằm vật ra giường, ý thức tiến vào không gian, bắt đầu kiểm kê vật tư trong không gian, xem còn thiếu thứ gì cần mua.
Kết quả xem một vòng, chẳng thấy thiếu gì, chủ yếu là đồ đạc quá nhiều.
Anh lấy điện thoại ra thử tìm kiếm vật tư cần thiết cho ngày tận thế, không ngờ lại tìm được khá nhiều thứ.
Anh chụp màn hình lưu lại những thứ còn thiếu.
Trong đó có quần áo chống lạnh chống nóng, mặt nạ phòng độc, bình dưỡng khí, thuyền cao su, năng lượng mặt trời, cùng với kính nhìn đêm và ống nhòm quân dụng...
Sáng hôm sau anh dậy sớm đi tìm, nhưng ngoài năng lượng mặt trời và mặt nạ phòng độc ra, những thứ còn lại đều khó tìm quá, một buổi sáng ngoài hai thứ trước đó, anh chỉ mua được kính nhìn đêm và ống nhòm, nhưng lại mua được rất nhiều hamburger và gà rán.
Chán nản quay lại khách sạn, vừa vào sảnh đã cảm thấy không khí có gì đó là lạ.
Ở quầy lễ tân tụ tập rất đông người, nhìn dáng vẻ có vẻ không phải hạng vừa đâu.
Việc của người khác thì mặc kệ, Hồng Vũ đi thẳng về phía thang máy.
“Này! Mày đứng lại cho tao!”
“Nói mày đấy! Thằng nhóc áo phông đen kia!”
Hồng Vũ dừng lại, nhìn quần áo mình một lượt rồi quay đầu lại.
Hơn chục gã đàn ông lực lưỡng với cánh tay đầy hình xăm đang hùng hổ đi về phía anh, gã trọc đầu dẫn đầu rút điện thoại ra, có vẻ như đang so sánh khuôn mặt Hồng Vũ.
“Mày tên Hồng Vũ phải không?”
Không cần nghĩ cũng biết, kẻ tìm mình gây chuyện chắc chắn là cái tên Công tử Tần trước đó rồi.
Gã trọc đầu bước tới gần, nhìn Hồng Vũ với vẻ khinh miệt, nói:
“Nhóc con, dám cho Công tử Tần leo cây, mày đúng là kẻ đầu tiên ở Dung Thành đấy.”
Leo cây??? Hồng Vũ lúc này mới nhớ ra, đúng là mình đã cho người ta leo cây thật, sáng nay dậy chỉ nghĩ đến chuyện đi mua sắm, chuyện này hoàn toàn bị anh quên béng mất.
“Ôi chao, bận quá nên quên mất, cái anh Công tử Tần gì đó đang ở đâu vậy?”
“Mày gọi ai là anh đấy?” Gã đàn ông mặt đen đứng sau gã trọc đầu tỏ vẻ khó chịu.
Gã trọc đầu giơ tay ngăn gã đàn ông đang định xông lên.
“Công tử Tần bảo chúng ta đưa hắn về nguyên vẹn, đừng vội ra tay.”
