Chương 36: Khách không mời mà đến
“Gâu gâu gâu!”
Tiếng sủa của Tiểu Hắc kéo Hồng Vũ về thực tại.
Anh nghiêng đầu nhìn, thì ra tiểu tử này đang sủa vào màn hình giám sát.
Do thời tiết nắng nóng gay gắt gần đây, chỉ còn vài camera là hoạt động bình thường.
Nhưng hình ảnh đều mờ nhạt, chỉ có thể thấy đại khái hình dáng.
Hồng Vũ bế Tiểu Hắc lên, đi vào phòng điều khiển giám sát, phóng to hình ảnh trước cửa.
Lúc này anh mới nhìn rõ, bên ngoài có mấy bóng đen đang di chuyển, nhìn hình dáng thì là người.
Hồng Vũ xoa đầu Tiểu Hắc.
Nói thật, tiểu tử này nuôi không phí, không ai dạy mà tự biết trông nhà, mà còn biết nhìn màn hình giám sát nữa!
Để xác nhận tình hình bên ngoài, Hồng Vũ chuẩn bị ra ngoài xem thử.
Hàng rào điện vẫn luôn bật, ai trèo tường chỉ có nước bị điện giật chết.
Mặc áo khoác, kiểm tra đạn trong súng lần nữa, Hồng Vũ mở cánh cửa an toàn đã đóng cả tháng, đi lên tòa nhà tầng một.
Bên ngoài mưa rất to, nhìn qua kính chống đạn cũng chỉ thấy mờ mịt.
Anh liếc nhiệt độ, ngoài trời do mưa nên đã trở về mức ba mươi độ C như thường ngày.
Do dự một chút, Hồng Vũ vẫn hé mở cửa an toàn một khe.
Tiếng nói chuyện bên ngoài cũng truyền vào...
“Anh Tề, làm sao đây? Cái cửa này chắc chắn không mở được, phía trên còn có điện, chúng ta cũng không vào được!”
“Vội cái gì? Không phải tôi đã bảo Tiểu Bân về lấy đồ rồi sao? Đợi nó về là chúng ta vào được thôi.” Người được gọi là anh Tề nói.
“Anh Tề, anh nói xem, chúng ta làm vậy có bị bắt không? Mà anh nói cũng chỉ là phỏng đoán, lỡ không như anh nghĩ thì sao? Anh nhìn kìa, trên kia còn có camera giám sát nữa!”
Anh Tề hừ một tiếng.
“Bắt? Bắt cái con khỉ! Bây giờ ai còn hơi sức mà lo mấy chuyện này chứ? Tôi nói cho cậu biết, trước đây tôi làm ở đây, đã đoán được chủ nhân nơi này không phải dạng vừa. Cách bố trí bên trong chẳng giống kho lạnh chút nào! Chắc chắn là nhận được tin tức nội bộ gì đó, nên mới cố ý xây hầm trú ẩn dưới lòng đất này. Lão tử nghĩ cả tháng trời mới hiểu ra, chỗ này chắc chắn tích trữ rất nhiều đồ ăn, chẳng lẽ cậu không muốn à? Còn camera giám sát, cậu nhìn kỹ đi, sắp chảy ra rồi kìa, mà còn hoạt động được mới là lạ!”
“He he, đương nhiên là muốn, tháng nay tôi sắp đói chết rồi, mỗi ngày phát ít đồ ăn, không đủ một bữa!”
“Đúng vậy, nên hôm nay thế nào chúng ta cũng phải vào!”
“Nhưng anh Tề, nếu thân phận không tầm thường, vậy bên trong có nhiều người không? Lỡ chúng ta đánh không lại thì sao?”
“Không sao, vì chuyện này tôi đã cố ý mang theo đồ nghề đến rồi. Thôi đừng nói nhảm nữa, đỡ cái thang cho chắc vào!”
...
Hồng Vũ thấy buồn cười. Tên được gọi là anh Tề này chắc chắn là công nhân từng làm ở đây, đầu óc cũng thông minh đấy, vậy mà còn suy ra được nơi này là hầm trú ẩn.
Mà còn mang theo đồ nghề?!
Vậy thì phải đề phòng, để tránh hắn dẫn thêm người đến, phải giải quyết bọn chúng thôi.
Nhưng Hồng Vũ tò mò, không biết chúng định dùng cách gì để vượt qua hàng rào điện nhỉ?
Anh nhẹ nhàng đẩy cửa an toàn, lợi dụng tiếng mưa làm bình phong, đi lên sân thượng.
Lấy một chiếc ô che kín camera giám sát đã hỏng trên đó.
Rồi từ không gian lấy ra một cái mới thay vào.
Sau đó nhanh chóng khóa cửa rồi quay lại dưới hầm.
Tiểu Hắc vẫn đứng đợi anh ở cửa, thấy anh về, kích động đến mức cái đuôi vẫy như muốn rụng.
Hồng Vũ cởi chiếc áo khoác ướt sũng ném sang một bên, một tay bế Tiểu Hắc đi về phòng điều khiển giám sát.
Lần này cuối cùng cũng có một hình ảnh rõ nét.
Mà vừa vặn có thể thấy được phạm vi cổng viện và cửa tòa nhà.
Hồng Vũ kéo một cái ghế đến, gác chân lên bàn điều khiển, từ không gian lấy ra một túi đồ ăn vặt, anh một miếng, Tiểu Hắc một miếng cùng ăn.
Đợi khoảng hai mươi phút, bên ngoài cuối cùng cũng có động tĩnh.
Chỉ thấy một thứ giống như tấm thảm, từ phía bên kia bức tường ném lên hàng rào điện.
Hồng Vũ nhìn kỹ, chắc là chất liệu cao su, nhìn sơ qua thì cũng khá dày.
Bọn này cũng có kinh nghiệm đấy, nghĩ ra cách dùng cao su làm chất cách điện.
Chẳng bao lâu, một cái đầu thò vào, nhìn quanh sân một lượt.
Xác nhận an toàn, hắn ngồi lên tấm cao su, ném xuống một sợi dây thừng màu đen có thắt nhiều nút.
Đợi hắn trèo xuống, phía sau lại có thêm hai người nữa trèo vào.
Ba người đến trước cửa, tiếng nói chuyện của họ cuối cùng cũng nghe rõ.
Tiểu Hắc nhe răng, như nhìn thấy kẻ thù, gầm gừ khe khẽ, Hồng Vũ xoa đầu nó để trấn an.
Một trong số đó, gã đàn ông mặt mày khúm núm, nhìn cánh cửa an toàn từ trái sang phải.
“Anh Tề, cái cửa này giống hệt cửa két sắt trong phim ấy nhỉ, mở được không?”
Người được gọi là anh Tề có khuôn mặt đầy râu quai nón, hắn đặt ba lô xuống đất, từ trong đó lấy ra một cái búa.
Đập mạnh vào cánh cửa an toàn.
“Đệt, đây là sắt gì vậy, sao cứng thế, búa gõ mà chẳng để lại dấu vết gì. Đi! Xem thử cửa sổ!”
Hồng Vũ nhướng mày, xem ra tên anh Tề này chỉ tham gia phần đầu công trình, không biết chuyện cửa an toàn và cửa sổ chống đạn.
Chẳng bao lâu, ba người lại quay về trước cửa.
Anh Tề vẻ mặt ỉu xìu.
“Mẹ kiếp, cửa két sắt, kính chống đạn. Vậy thì vào kiểu gì đây?”
“Anh Tề, bên trong chắc chắn giống như anh nói, không thì một kho lạnh bình thường sao lại làm kinh khủng thế. Chúng ta nhất định phải vào!!”
Anh Tề gắt gỏng gầm lên.
“Đệt, tưởng tôi không muốn à? Cậu nói xem vào kiểu gì? Cậu cạy được cửa này à?”
“Anh Tề, tôi có một người chú, ông ấy trông coi thuốc nổ ở mỏ, tôi đi xin ông ấy ít thuốc nổ thử xem?” Gã thanh niên hơi mập vốn im lặng nãy giờ lên tiếng.
Anh Tề trợn mắt.
“Thật à? Tốt quá! Vậy giờ chúng ta quay về, cậu tìm cách liên hệ với chú cậu, xin thêm chút nữa, nếu không được thì kéo cả ông ta vào luôn, lúc đó đồ bên trong chúng ta chia đều.”
“Được luôn! Nhà ông ấy ở gần đây thôi, giờ chúng ta qua đó.”
Ba người bàn bạc xong, thu dọn dụng cụ vương vãi dưới đất, chuẩn bị quay về.
Đúng lúc này.
Phía sau họ vang lên một tiếng “cạch”.
Quay đầu nhìn lại, cánh cửa sắt vừa rồi còn kiên cố không phá nổi, giờ lại mở ra.
Ba người kêu lên kinh ngạc, lộ vẻ hưng phấn.
“Còn định đi lấy thuốc nổ à? Các người tham thật đấy.”
Đột nhiên có tiếng người thứ tư vang lên khiến họ giật mình.
Anh Tề biến sắc, rút khẩu súng săn tự chế đã chuẩn bị sẵn ra chĩa về phía cửa.
Cánh cửa sắt từ từ mở ra, nhưng bên trong trống rỗng, không một bóng người.
Anh Tề ra hiệu cho gã mặt khúm núm.
Hắn chậm rãi tiến lên.
Đứng trước cửa do dự một lúc, rồi bước vào.
Hồng Vũ nấp sau bức tường, nhìn đúng thời cơ, một cước đá vào bụng gã mặt khúm núm.
Gã mặt khúm núm kêu lên thảm thiết, bị đá văng ra ngoài.
Vừa vặn đâm sầm vào tên anh Tề râu quai nón đang cầm súng săn.
Cú va đập mạnh khiến khẩu súng săn nổ súng.
Viên đạn trúng gã thanh niên hơi mập đứng bên cạnh.
Giữa lúc bọn chúng hỗn loạn, Hồng Vũ rút súng bắn chết nốt anh Tề và gã mặt khúm núm còn lại.
Nước mưa cuốn trôi máu của ba người, tạo thành một dòng nước đỏ sẫm, chảy xuống cống thoát nước.
Ba sinh mạng đầy tham lam, cứ thế mà chia tay với thế giới này.
Hồng Vũ lấy một sợi dây thừng trói chân ba người lại với nhau, rồi cứ thế lê ra khỏi sân.
