Chương 7: Chọn địa điểm xây nơi trú ẩn
Đợi một lúc, cuộc gọi của Lưu Bằng cuối cùng cũng kết thúc. Anh ta khát khô cả cổ, cầm chai nước khoáng bên cạnh tu ừng ực mấy ngụm rồi mới nhìn về phía Hồng Vũ.
“Liên hệ thế nào rồi?” Hồng Vũ hỏi.
“Thưa sếp, mảng đồ uống tôi đã liên hệ được vài nhà máy, nhưng họ nói phải ký hợp đồng và nhận được tiền đặt cọc trước mới bắt đầu sản xuất. Cuộc gọi vừa rồi là với một lò mổ, họ có 1000 tấn thịt bò, cừu, lợn trong kho. Nếu không đủ, họ có thể thu mua thêm, nhưng cũng phải ký hợp đồng trước.”
Hồng Vũ gật đầu. Thằng Lưu Bằng này năng lực cũng khá đấy chứ.
“Được, cậu cứ tiếp tục đi. Thịt ít nhất cũng phải tính theo vạn tấn, các mặt hàng khác cũng theo quy mô đó. Cậu cứ nói hết ý định của mình với họ, còn chuyện hợp đồng thì đợi cậu đàm phán xong hết, chúng ta hẹn một buổi, tôi sẽ ký với họ.”
Vạn tấn? Khoa trương vậy sao? Với đơn hàng lớn như thế này, nhà máy nào cũng sẽ vui vẻ tìm đến cửa mà xin ký kết.
Lúc này, trong lòng Lưu Bằng có chút nghi ngờ, không biết ông chủ mới này có đang đùa giỡn mình không nữa.
Hồng Vũ tất nhiên nhìn ra sự lo lắng của Lưu Bằng. Vừa mới tiếp quản đã làm ầm ĩ như vậy, ai mà chẳng nghĩ như thế.
“Gửi số tài khoản ngân hàng cho tôi.”
“Hả?” Ngẩn người một lúc, Lưu Bằng vội vàng gửi số tài khoản của mình cho Hồng Vũ.
Chẳng bao lâu, điện thoại của anh ta reo lên một tiếng “ting”.
Cầm điện thoại lên xem, hóa ra là một tin báo có một triệu tệ đã được chuyển vào tài khoản.
“Đây là?” Lưu Bằng thắc mắc hỏi.
“Hai trăm nghìn là tiền thưởng cho cậu. Số còn lại, nếu đối tác cần đặt cọc, cậu tự sắp xếp là được.”
Lưu Bằng cảm động vô cùng. Một triệu tệ đấy! Mới quen có một ngày mà ông chủ Hồng đã tin tưởng anh ta như vậy.
Tuy nhiên, điều này cũng xua tan lo lắng trong lòng anh ta. Có thể dễ dàng đưa ra một triệu để giao cho mình, đủ để chứng minh ông chủ mới thật sự giàu có và hào phóng.
“Cảm ơn sếp, tôi nhất định sẽ đàm phán giá xuống mức thấp nhất.”
“Được, cậu cứ bận việc đi, nhanh chóng thực hiện nhé. Mấy ngày tới tôi có thể phải ra ngoài, có việc gì thì cứ gọi điện bất cứ lúc nào.”
“Vâng, thưa sếp.”
Bước tiếp theo, Hồng Vũ cần nhanh chóng xác định địa điểm xây dựng nơi trú ẩn.
Điều đầu tiên anh nghĩ đến là thành phố Dung, nơi được mọi người coi là thánh địa trú ẩn trong ngày tận thế. Nơi đó tuy chỉ là một thành phố cấp ba, nhưng luôn là thánh địa tránh nóng nổi tiếng nhất của Tung Của. Độ cao so với mực nước biển cũng vừa đủ để tránh được sóng thần. Sau này, khi chính quyền tụ họp lại, vùng lân cận thành phố Dung đã trở thành thủ đô của Tân Tung Của, và căn cứ đen tối đó cũng nằm ở đó.
Nơi trú ẩn của anh tất nhiên cũng phải xây ở thành phố Dung, nhưng phải tìm một nơi hẻo lánh, tránh rắc rối về sau.
Ngồi trong xe hưởng thụ điều hòa, anh đặt một vé máy bay đến thành phố Dung sau một giờ nữa.
...
Đường đi khá xa, cộng thêm thời gian quá cảnh, mất tổng cộng mười hai giờ, Hồng Vũ mới đến được thành phố Dung.
Mệt mỏi tột độ, cộng với thời tiết nóng bức, chuyến đi này thật sự rất gian nan.
Bước ra khỏi sân bay, anh lấy điện thoại ra xem dự báo thời tiết của thành phố Dung: 39 độ C. Tuy vẫn còn cao, nhưng đã thấp hơn nhiều so với 45 độ C của Nam Nguyên. Quả thật xứng danh thánh địa tránh nóng.
Anh bắt một chiếc taxi đến trung tâm thành phố.
Bây giờ anh cần tìm một khách sạn, tắm nước lạnh và nghỉ ngơi thật tốt. Mười hai giờ di chuyển khiến anh đi đứng cũng cảm thấy lảo đảo.
Anh nhờ tài xế giới thiệu một khách sạn, rồi ngả lưng chợp mắt một chút trên xe.
Đến khách sạn đã là hơn mười hai giờ đêm. Anh vội vàng nhận phòng rồi đi nghỉ...
Sáng hôm sau, sau khi ăn sáng xong, Hồng Vũ lại bắt đầu bận rộn.
Loay hoay cả buổi sáng, đi qua mấy công ty môi giới bất động sản mà vẫn chưa tìm được nơi ưng ý.
Bụng đói cồn cào, anh tiện thể bước vào một quán cơm nhanh, định ăn qua loa cho xong.
Anh gọi một phần cơm rang và một đĩa bò kho, rồi tìm một chỗ trống ngồi xuống.
Đến giờ cơm, quán cơm dần đông khách, chẳng bao lâu các chỗ trống đều đã kín chỗ.
Mười mấy phút sau, cơm rang và bò kho được bưng lên trước mặt Hồng Vũ.
Vừa mới ăn được vài miếng, anh thấy một người đàn ông trung niên mặt đầy râu quai nón hớt hải đi từ ngoài vào.
“Tiểu Hình, làm cho anh một suất như mọi khi.”
“Vâng anh Lý, anh tìm chỗ ngồi đi, có ngay đây.” Một giọng nói từ trong bếp vọng ra.
Người đàn ông tên Lý nhìn quanh một lượt, ánh mắt dừng lại ở chỗ Hồng Vũ.
Anh ta bước tới.
“Chú em, ngồi chung bàn không phiền chứ?”
“Không sao.” Hồng Vũ tiếp tục cúi đầu ăn cơm.
Anh Lý kéo ghế ra ngồi xuống một cách thoải mái.
“Chú em, từ ngoài tỉnh đến à?”
“Ừ.”
...
Anh Lý này rất hay nói chuyện, từ lúc ngồi xuống là miệng không lúc nào ngừng nghỉ.
Hồng Vũ hứng thú thì trò chuyện vài câu, không thì thôi.
“Anh Lý, thế nào rồi? Cuối cùng người đó có mua không?” Một người đàn ông đội mũ đầu bếp bưng một bát mì bước tới.
Anh Lý thở dài.
“Ôi, đừng nhắc nữa. Người ta chê giá cao quá, không thỏa thuận được.”
“Không thì hạ giá thêm chút nữa đi, không thì càng ngày càng khó bán.”
“Tuy hơi hẻo lánh, nhưng giá hiện tại cũng chỉ là giá đất thôi. Mấy nhà xưởng tôi dựng trên đó còn chưa tính vào. Hạ giá nữa thì tôi thà mua ít lợn giống về nuôi còn hơn.”
“Thời buổi này khó khăn, giá nhà cứ tụt mãi, mua bán càng ngày càng khó. Anh Lý à, anh nên sớm bán đi thì tốt hơn. Thôi anh ăn trước đi, lát nữa tôi giúp anh tìm hiểu thêm.” Người đàn ông nói xong, quay người đi vào bếp.
Hồng Vũ nghe được cuộc trò chuyện này, mắt sáng rỡ.
“Anh Lý, anh định bán chỗ nào vậy?”
Anh Lý húp một ngụm mì.
“Tôi có một khu đất ở ngoại ô phía đông thành phố. Ban đầu định tự mở một nhà máy, nhưng vừa dựng xong nhà xưởng thì anh bạn hợp tác với tôi bị tai nạn xe. Một mình tôi không gánh nổi, áp lực vay nợ quá lớn, nên muốn bán đi.”
Đây chẳng phải là nơi mình đang cần sao? Hồng Vũ không còn tâm trí ăn uống nữa.
“Anh Lý, anh có thể dẫn tôi đi xem được không? Tôi đến thành phố Dung cũng là muốn mua một mảnh đất để tự xây kho lạnh. Nghe anh nói thì chỗ của anh có vẻ vừa khớp đấy.”
Anh Lý nghe vậy bỗng cười lớn.
“Ôi, đúng là có duyên thật! Đi, đi, chúng ta đi ngay bây giờ.” Nói rồi, anh ta ném đôi đũa xuống, kéo Hồng Vũ đi ra ngoài.
Trước khi ra khỏi cửa, anh ta còn quay đầu lại gọi với vào:
“Tiểu Hình, ghi tiền của chú em này vào hóa đơn của anh nhé.”
Ra đến ngoài, anh Lý chỉ vào một chiếc bán tải đậu bên đường.
“Nào, lên xe tôi đi, đường bên đó hơi khó đi.”
Ngồi lên xe, anh Lý vội vàng giới thiệu về mình.
“Chú em, anh tên là Lý Đại Ngưu, còn chú em tên gì?”
“Hồng Vũ.”
“Chú em Hồng Vũ, khu đất của anh có tổng diện tích 8160 mét vuông. Khi làm thủ tục, đất đã được phê duyệt là đất xây dựng, nên chú muốn mở rộng nhà xưởng gì cũng không có vấn đề gì. Chú định làm kho lạnh đúng không? Vậy thì mấy nhà xưởng của anh chú sửa sang lại một chút là dùng được ngay, đều tận dụng được hết. Điện nước cũng đều hoạt động bình thường. Xung quanh toàn là rừng cây, yên tĩnh lắm. Chú mua chắc chắn không lỗ đâu.”
