Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Sinh tồn mạt thế: Chuẩn bị trăm tỷ từ khởi đầu > Chương 70

Chương 70

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 70 có bản audio.

Chương 70: Lẫn vào “nơi trú ẩn”

 

Bước ra khỏi con đường quanh co, trước mắt hiện ra một không gian hình bầu dục rất rộng, nhìn có vẻ là do thiên nhiên tạo thành, xung quanh đều là đá đen nhánh. Trong cảm nhận của Hồng Vũ, không có lối ra nào khác hay chỗ nào có thể trốn được.

 

Họ dường như không có điện, trong động chỉ được thắp sáng bằng vài ngọn nến. Chính giữa hang là một hồ nước nóng bốc hơi nghi ngút, đường kính gần năm mét.

 

Mười mấy chiếc giường gỗ đơn sơ được đặt rải rác xung quanh, trong góc sâu nhất chất một ít thức ăn và nước uống, số lượng không nhiều.

 

Tính cả hai thanh niên dẫn đường, bọn họ có tất cả mười một người, bốn nữ bảy nam.

 

Nơi trú ẩn? Đây mà gọi là nơi trú ẩn à?

 

Có hơi nước nóng của suối nước nóng thì không đến nỗi chết cóng, nhưng ở lâu trong môi trường ẩm thấp này, không chết cũng phải mang đầy bệnh, mà thức ăn lại ít đến tội nghiệp, với khẩu phần của mười một người này, cầm cự được nửa tháng là tốt lắm rồi.

 

“Húc ca, có người đến đầu quân!”

 

Những người đang cúi đầu bận rộn đều ngẩng lên nhìn về phía này. Hồng Vũ liếc qua bọn họ, phát hiện ánh mắt của những người này đầy cảnh giác và khinh thường.

 

Lúc này, một người đàn ông trung niên đang sửa máy phát điện đứng dậy nghênh đón.

 

Một trong hai thanh niên dẫn đường nhanh chóng chạy đến bên tai người đàn ông trung niên nói vài câu.

 

Dưới ánh nến huyền ảo, Hồng Vũ nhìn rõ mặt từng người, đáng tiếc là trong ký ức kiếp trước của hắn không hề tìm thấy những gương mặt này.

 

Sát khí?!

 

Đang quan sát xung quanh, Hồng Vũ đột nhiên cảm nhận được một luồng sát khí, nguồn gốc chính là người đàn ông trung niên đang chậm rãi bước về phía hắn.

 

“Chú em, tên gì thế?” Giọng người đàn ông trung niên rất trầm.

 

Hồng Vũ nhìn thẳng vào mắt ông ta, ánh mắt lạnh lẽo trong mắt đối phương, hắn quá quen thuộc, đó không phải thứ mà giết một hai người là có được.

 

“Vu Hồng.”

 

“Tôi là thủ lĩnh ở đây, Hàn Húc! Nhìn cậu chắc cũng không lớn tuổi lắm, sau này tôi gọi cậu là Tiểu Hồng nhé, chào mừng cậu gia nhập!”

 

Nói rồi Hàn Húc đưa tay bắt tay Hồng Vũ.

 

Giọng điệu này hoàn toàn không tương xứng với đôi mắt đầy sát khí của ông ta.

 

“Cảm ơn, sau này mong được giúp đỡ nhiều.”

 

Nói xong, Hồng Vũ quay người đối mặt với mọi người xung quanh.

 

“Xin chào, tôi tên là Vu Hồng!”

 

Những người khác chỉ khẽ gật đầu với hắn rồi tiếp tục công việc của mình, chẳng có vẻ gì là chào đón người mới cả.

 

Hàn Húc nhận lấy túi vải của Hồng Vũ từ tay thanh niên, liếc nhìn một cái.

 

“Tiểu Hồng, đã gia nhập đại gia đình chúng ta thì sau này vật tư đều dùng chung, cậu hiểu chứ?”

 

“Hiểu, tôi biết quy định. Nhà tôi còn nhiều thứ lắm, gạo, mì, dầu ăn tôi chất đầy cả một gara, lát nữa quay lại lấy, tôi sẽ góp hết vào đại gia đình này!”

 

Nghe Hồng Vũ nói vậy, đám người vốn dửng dưng bỗng khựng lại động tác. Bốn người phụ nữ đang cùng nhau sửa chăn bông liền tụm lại thì thầm bàn tán.

 

Có lẽ người khác không nghe rõ họ nói gì, nhưng không qua được tai Hồng Vũ.

 

“Cả một gara gạo mì, nghe nhầm à?”

 

“Là một con cá lớn đấy, xem ra Hàn Húc không lừa chúng ta.”

 

“Đúng vậy, Hàn Húc nói trước chỉ lấy một nửa, nửa còn lại cũng đủ cho chúng ta chống đỡ một thời gian.”

 

“Hắn không nói vị trí gara, lát nữa ai đi hỏi thử xem?”

 

“Xem Hàn Húc sắp xếp thế nào đã, nếu hắn hỏi không ra, chúng ta sẽ đi, cố mà giữ lại được nhiều hơn.”

 

...

 

Hồng Vũ khẽ nheo mắt một cách khó nhận ra. Cuộc trò chuyện của họ đã lộ ra nhiều điều. Tên Hàn Húc này hình như không cùng phe với họ, mà còn muốn chia một nửa? Chia đi đâu?

 

Cảm nhận được ánh mắt dò xét của Hàn Húc, Hồng Vũ bước đến bên hồ nước nóng bốc hơi nghi ngút.

 

“Chỗ các anh ấm thật đấy, nước suối nóng thật tốt.” Nói rồi, hắn tháo găng tay định đưa tay chạm vào.

 

Hàn Húc tiến lên nắm chặt cổ tay hắn.

 

“Tiểu Hồng, nước này rất nóng, đừng để bị bỏng.”

 

Thấy Hồng Vũ rụt tay về, ông ta nói tiếp.

 

“Nguồn sưởi ấm của chúng tôi chính là suối nước nóng này, nhiệt độ nước quanh năm đều khoảng bảy mươi độ, cậu mà đưa tay vào ngay như vậy chắc chắn sẽ bị bỏng.”

 

“Ôi chao, may mà Húc ca ngăn kịp, cảm ơn anh.” Hồng Vũ giả vờ sợ hãi.

 

Mẹ nó, vốn định thử xem chiếc nhẫn có thể hấp thụ được không, suýt chút nữa...

 

“Ha ha, không cần khách sáo. Tôi thấy cậu tay trắng chẳng mang theo hành lý gì, đến đây! Tôi chia cho cậu một ít, không thì cậu phải ngủ trên đá mất.”

 

Hàn Húc nhiệt tình kéo Hồng Vũ đến một chiếc giường sát tường.

 

Ông ta rút từ dưới đáy giường ra một tấm ván gỗ đặt xuống đất, lại rút ra một tấm đệm bông trải lên trên.

 

“Húc ca, vậy bọn em ra ngoài tuần tra đây!” Hai thanh niên dẫn đường quay người đi về phía lối đi.

 

“Hai cậu đợi đã, đi khiêng mấy cái ghế đẩu đến đây!”

 

Hai người quay lại, từ góc phòng khiêng đến một chồng ghế nhựa, giúp Hồng Vũ dựng chiếc giường đơn sơ rồi mới rời đi.

 

“Cậu tạm thời ngủ cạnh tôi trước đã, quy định ở đây từ từ rồi cậu sẽ biết. Cậu thấy tấm rèm kia không? Phía sau là chỗ đi vệ sinh, bên cạnh có mấy cái thùng mới, lúc đó cậu chọn một cái, nhớ hằng ngày phải mang ra ngoài đổ.” Hàn Húc chỉ vào tấm rèm vải đen ở một khoảng trống.

 

Hồng Vũ gật đầu, cởi áo chống rét bên ngoài, ngồi xuống giường. Nơi này ẩm quá, mặc càng dày càng khó chịu.

 

“Húc ca, hai anh em vừa nãy đi làm gì thế?”

 

“Không phải chúng tôi đã phát sóng rồi sao, mỗi ngày sẽ có hai người ra cửa hang tuần tra, như vậy mới kịp thời phát hiện người đến đầu quân.”

 

“Ở đây không có điện à? Vậy làm sao phát sóng từ đài được?”

 

Ánh mắt Hàn Húc lóe lên một tia sát khí rồi biến mất, giải thích.

 

“Không phải máy phát điện hỏng rồi sao, sửa xong là có điện thôi. À, cậu từ Dung Thành đi đến đây chắc vất vả lắm nhỉ? Đã ăn gì chưa? Quy định ở đây là mỗi ngày một bữa, ăn vào buổi trưa. Hôm nay cậu mới đến thì tạm thời bỏ qua quy định, nếu đói thì tôi đi lấy ít bánh mì cho cậu.”

 

Hừ! Dù ánh nến trong hang rất mờ, nhưng biểu cảm vừa rồi của Hàn Húc không qua được mắt Hồng Vũ.

 

Trong hang động đường kính khoảng ba mươi mét này, trong cảm nhận của hắn không hề phát hiện bất cứ thứ gì liên quan đến đài phát thanh.

 

Tên Hàn Húc này có vấn đề không ít, những người khác cũng chẳng phải hạng vừa đâu...

 

“Không cần đâu, tôi là người mới, đương nhiên phải tuân thủ quy định, đến trưa vẫn chịu được.”

 

Đùa à! Anh đây vừa mới ăn năm cái bánh bao thịt nóng hổi, bây giờ có đưa bánh mì cũng chẳng nuốt nổi...

 

Hàn Húc đột nhiên nghiêm mặt, nằm nghiêng trên giường, đối diện với Hồng Vũ, hạ giọng nói.

 

“Tiểu Hồng, nhìn bộ dạng cậu thế này, trước đây chắc cũng là người giàu có nhỉ?”

 

Hồng Vũ không hiểu gì gật đầu.

 

Hàn Húc nghiêng đầu liếc nhìn bốn người đàn ông đang cúi đầu làm xe trượt tuyết ở phía bên kia hồ nước nóng, khẽ nói.

 

“Bốn người đó đều có thành kiến rất sâu với người giàu, khi tiếp xúc với họ, cậu cố gắng hạ thấp thái độ xuống một chút.”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi