Chương 73: Chiếc túi vải khiến mọi người kinh ngạc
“Cái bộ dạng hèn hạ của các người mà cũng đòi ra oai với người ta à? Não để đâu rồi?”
Gã râu chữ bát không dám phản bác.
“Thằng nhóc này chắc chắn có giấu đồ.” Lili khẽ nói.
Mắt gã râu chữ bát sáng lên.
“Thật à? Tôi cứ tưởng nó bịa ra để được gia nhập chứ.”
“Vừa nãy nó đưa cho Hàn Húc một túi sô cô la.”
“Cái gì?! Sô cô la mà cũng cho người ta?” Giọng gã râu chữ bát không tự chủ được mà cao hơn một chút.
Lili vội liếc hắn một cái.
“Đúng vậy, không thì sao tôi phải tốn nước bọt với nó thế. Vốn đã xây dựng được chút lòng tin ban đầu, giờ thì hay rồi, tất cả bị các người phá hỏng cả.”
“Ôi chao, chị Lili, bọn em đâu có biết. Vậy giờ phải làm sao? Nếu chị báo trước một tiếng thì tốt biết mấy.”
Lili trừng mắt nhìn gã râu chữ bát.
“Hừ! Hàn Húc vừa mới ra ngoài đấy thôi, ai biết các người lại ngu thế! Còn làm sao nữa? Bây giờ nó chắc chắn không tin tưởng chúng ta nữa, chỉ còn cách dùng vũ lực thôi.”
“Vậy thì trông cậy vào chị Lili vậy, bốn anh em bọn em chẳng làm gì được nó, thằng nhóc này khỏe như quái vật ấy.” Gã râu chữ bát yếu ớt nói.
“Cũng chẳng trông mong gì vào mấy kẻ phế vật các người. Chẳng phải còn Hàn Húc sao? Trước đây hắn đánh bốn người các người cũng chẳng tốn chút sức nào. Nghĩ cách để hắn đánh nhau với thằng nhóc đó, đến lúc đó chúng ta ngồi nhìn chúng nó đấu đá, rồi hưởng lợi.”
Gã râu chữ bát lén giơ ngón cái.
“Vẫn là chị Lili thông minh!”
...
Cuộc nói chuyện của hai người bị Hồng Vũ nghe được hết.
Nghe ý thì có vẻ Lili mới là kẻ cầm đầu thật sự của bọn họ, mà còn rất lợi hại?
Hồng Vũ bình thản đứng dậy, quay lại giường, chờ ba người vừa ra ngoài trở về.
Hắn đã quyết định, những kẻ này không một ai đáng sống.
Chờ ba người kia về rồi sẽ dọn sạch một mẻ.
Trong hang động yên tĩnh lạ thường, không ai lên tiếng.
Đợi một lúc, Hàn Húc và hai thanh niên trở về.
Vừa ra khỏi cửa hang, Lili liền gào khóc lao vào lòng hắn.
Hàn Húc với vẻ mặt chán ghét đẩy Lili ra, liếc nhìn đám người nằm lăn lóc dưới đất.
“Các người bị làm sao thế?”
“Anh Húc, thằng nhóc đó nói về đồ tiếp tế đều là bịa cả, nó chẳng có gì cả. Vừa nãy lúc anh đi vắng, nó lộ ra bộ mặt thật, muốn giết sạch bọn em để cướp hết đồ. Bốn người họ đều bị nó đánh bị thương đấy.”
Nước mắt Lili rơi lã chã, bộ dạng đáng thương như thể chính cô ta bị đánh vậy.
Lão Ngô và đám râu chữ bát rất ăn ý rên rỉ vài tiếng.
“Đúng vậy, anh Húc à, thằng nhóc này giả vờ đến nương nhờ chỉ để cướp đồ của bọn em thôi, mà võ nghệ cũng cao cường lắm, anh phải cẩn thận đấy.”
Sương Sương tiếp tục thêm dầu vào lửa.
Hàn Húc nhìn về phía Hồng Vũ đang ngồi trên giường với nụ cười nhạt.
“Chú em Hồng, có phải vậy không?”
Hồng Vũ đứng dậy, đi đến góc phòng, cầm lấy chiếc túi vải của mình, thản nhiên nói.
“Anh tin hay không thì tùy!”
Giọng điệu ngạo mạn như vậy khiến Hàn Húc thấy khó chịu trong lòng.
“Vậy bọn họ nói cậu nói dối về đồ tiếp tế, cũng là thật sao?”
“Đàn ông con trai mà chẳng có chính kiến gì, trước còn bảo sẽ bảo kê tôi, đã nói tin hay không thì tùy mà! Ôi, cái nơi tồi tàn này tối quá.”
Hồng Vũ vừa nói vừa thò tay vào túi vải, lấy ra một chiếc đèn chiếu sáng ngoài trời, bật lên rồi đặt sang một bên.
Ánh đèn tuy không thể chiếu sáng cả hang động, nhưng cũng sáng hơn nhiều so với ngọn nến leo lét kia.
Hai thanh niên nhìn thấy cảnh này thì cảm thấy không thể tin nổi. Cái túi vải đó bọn họ đã tự tay lục soát, ngoài mấy gói mì ăn liền thì chẳng thấy cái đèn nào như thế này.
“Chú em Hồng, rốt cuộc cậu có ý gì? Muốn trở mặt với tôi luôn à?”
Hồng Vũ cười khẩy một tiếng, tay lại thò vào túi vải, trong ánh mắt kinh ngạc của bọn họ lôi ra một xiên thịt nướng còn bốc hơi nóng.
Hắn tuột một miếng xuống, rồi ném que xiên đi.
“Trở mặt? Anh tự đề cao mình quá đấy. Với lại mấy thứ đồ vớ vẩn của các người, tôi cũng chẳng thèm để vào mắt.”
Hàn Húc hít hít mũi, mùi thịt nướng và thì là thơm phức khiến hắn thèm chảy cả nước miếng.
Lúc này, gã thanh niên từng lục soát túi vải kêu lên kinh ngạc.
“Không thể nào!!! Trong túi vải của hắn làm sao có thể có thịt nướng được???”
Lili ngừng khóc, mắt liếc qua liếc lại, rồi chậm rãi tiến về phía Hồng Vũ.
“Anh Hồng, vừa rồi chỉ là hiểu lầm thôi. Là Hàn Húc, là hắn bảo bọn em làm vậy, mục đích là để cô lập anh, rồi hắn dễ dàng tiếp cận để hỏi ra chỗ giấu đồ.”
Hàn Húc nghe Lili nói những lời xúi giục này, sắc mặt biến đổi, rút con dao quân dụng ở thắt lưng ra, nhanh chóng bước tới đâm vào lưng cô ta.
Cùng lúc đó, hai thanh niên cũng rút gậy sắt ra, cảnh giác nhìn những người khác.
Ngay khi Hàn Húc sắp đắc thủ, thân thể Lili đột nhiên vặn mình, một cú lộn ngược nhanh nhẹn né được nhát dao đó.
“Thân thủ đẹp đấy!” Hồng Vũ đang gặm thịt cũng không nhịn được mà khen một câu.
Cú đánh chí mạng thất bại, Hàn Húc kinh ngạc nhìn Lili với vẻ mặt bình thản.
“Cô giấu sâu thật đấy!!!”
Lúc hắn mới đến hang suối nước nóng, đánh bị thương đám râu chữ bát, thì cô ta chẳng hề lộ ra chút năng lực phản kháng nào.
Lili nháy mắt với Hàn Húc, rồi tiếp tục tiến về phía Hồng Vũ.
“Anh Hồng, anh thấy chưa, hắn vừa muốn giết tôi diệt khẩu đấy.”
Hồng Vũ tuốt nốt bốn xiên thịt cuối cùng trên tay.
“Thôi! Đừng diễn nữa, tôi xem chán rồi.”
Lili dừng bước, ánh mắt bị thu hút bởi xiên thịt còn vương chút thịt vụn, không nhịn được mà nuốt nước bọt.
“Tôi đã sớm nhìn ra, các người là hai phe, nơi này căn bản không phải nơi trú ẩn gì.”
Hồng Vũ lại từ trong túi vải lấy ra một chén trà nóng, húp một ngụm.
“Mấy người kia tôi không biết, nhưng Hàn Húc và hai thanh niên kia chắc chắn là người ngoài.”
Lili nhìn chằm chằm chén trà nóng bốc hơi nghi ngút trên tay Hồng Vũ.
“Anh Hồng, anh giỏi thật đấy! Đúng vậy, Hàn Húc dùng vũ lực uy hiếp bọn em, phía sau hắn còn có tổ chức lợi hại hơn.”
“Im ngay!!! Tôi hỏi cô à? Còn dám lảm nhảm nữa, tôi giết cô trước!”
Trong lòng Lili thắt lại, cô ta bị khí thế của Hồng Vũ dọa cho sợ hãi, không dám nói thêm lời nào.
“Hàn Húc! Anh nói đi, phía sau anh là tổ chức gì?”
“Ha ha, buồn cười thật, cậu không nghĩ chỉ dựa vào mình cậu mà có thể đối phó với mười một người bọn tôi chứ? Đúng là trâu con không sợ hổ, tao giết người khi cậu còn ở trong bụng mẹ ấy.”
Nói xong, Hàn Húc xoay con dao quân dụng trong tay, quay đầu nhìn Lili.
“Cô đừng có mà giở trò ly gián nữa. Thằng nhóc này rõ ràng đã biết mục đích của chúng ta. Bắt lấy nó, tao có đủ cách để tra hỏi ra chỗ giấu đồ.”
Lili khẽ gật đầu.
“Anh Hồng, tôi khuyên anh đừng giãy giụa làm gì, Hàn Húc không đơn giản đâu.”
Hồng Vũ chỉ muốn bật cười, những kẻ này đúng là tự tin thái quá.
