Chương 98: Úi chà, chủ nhân đứng nhất đấy!
“Cậu bảo ai lười?” – Giang Ly định hỏi kết quả cuối cùng của cuộc đánh giá, ai ngờ lại nghe thẳng hệ thống bảo nàng lười.
Hệ thống cười hì hì: “Chủ nhân, sao cậu không nói gì thế?”
“Tớ có nói đây mà. Nào, nói tớ nghe, vừa nãy các cậu bàn gì thế? Hình như tớ nghe thấy gì về khảo hạch, kết quả đánh giá năm nay xuống rồi hả?” – Giang Ly hỏi.
Gấu trúc tròn gật đầu: “Đúng rồi chủ nhân, tớ lại đứng nhất, không phải xách đầu đến gặp cậu chứ?”
Giang Ly: “…”
Cậu còn tưởng thật à?
“Chủ nhân, ngoài ra còn có một tin tốt nữa muốn nói với cậu.” – Hệ thống hào hứng.
“Tin gì?”
“Năm nay hệ thống chính có thêm bình chọn chủ nhân. Chủ nhân cậu là đệ nhất đấy, vui không? Kích động không?” – Hệ thống chăm chú quan sát phản ứng của nàng.
Giang Ly hơi bất ngờ, rồi lập tức trở lại vẻ mặt lạnh nhạt: “Ồ, thế còn gì nữa? Có thưởng gì không?”
“Thưởng à, để tớ xem.” – Hệ thống chạy đi lục lọi cuốn sổ tay tiêu chuẩn do hệ thống chính gửi xuống: “A, có một tờ giấy khen! Chủ nhân chờ nhé, tớ lấy ngay cho cậu.”
Giang Ly bất lực: “Cậu cầm chơi đi.”
Hệ thống chính cũng keo kiệt thật, thưởng chỉ có mỗi tờ giấy khen?
Hệ thống cảm nhận được sự chê bai của nàng, lập tức lôi tờ giấy khen ra cho nàng xem: “Chủ nhân nhìn này, giấy khen này là vàng nguyên chất đấy, hệ thống chính đã bỏ ra một khoản lớn đấy.”
“Giang Ly, chủ nhân số 0415 thân mến:
Trong năm vừa qua, cô đã hoàn thành xuất sắc nhiệm vụ, đặc biệt được bình chọn là ‘Chủ nhân ưu tú của năm’.
Đặc biệt ban giấy khen này để khen thưởng.
Trung tâm hệ thống chính”
Giang Ly: “Cái giấy khen của các cậu cũng ra dáng ra hình đấy. Nhưng đã là vàng nguyên chất, chúng ta có thể nung chảy đổi thành vàng xu không?”
Hệ thống bị ý tưởng của nàng làm choáng: “Chủ nhân, không được đâu. Hệ thống chính mà biết sẽ bị phạt đó.”
“Thế tớ cần tờ giấy khen này để làm gì?” – Giang Ly nói: “Tớ không thể mang ra khoe được, người khác thấy không hay.”
“Đây là biểu tượng của vinh dự! Chủ nhân cậu đúng là tục tằn!” – Hệ thống chọc nàng.
“Hứ.”
“Nhưng mà chẳng phải bây giờ cậu sắp đi thăng cấp à?” – Giang Ly liếc nó: “Sao còn chưa đi?”
Hệ thống: “Tớ phải tiếp quản cơ sở của Bá Thiên trước đã. Nó sắp đi rồi.”
“Thế à.” – Giang Ly hơi chùng xuống. Sau một năm sống chung, nàng khá luyến tiếc Bá Thiên, dù sao cũng có tình cảm.
Bá Thiên cũng rất không nỡ: “Chủ nhân, cô là chủ nhân tốt nhất mà tớ từng gặp. Cả anh tớ nữa. Tớ nhất định sẽ nhớ các cậu.”
Bá Thiên khóc lóc thảm thiết, hệ thống nhìn không nổi: “Chúng ta đâu phải không thể qua lại với nhau. Đằng nào thì sau này tớ không sang hệ thống bên cạnh uống trà nữa, tớ sang tìm cậu được chưa?”
Bá Thiên lập tức nín khóc: “Được, được ạ.”
“Mau lên, bàn giao đi.” – Hệ thống thúc giục: “Tớ còn phải thăng cấp nữa!”
Giang Ly không biết hai hệ thống bàn giao thế nào. Cô chỉ thấy chúng dính sát vào nhau bất động, một lát sau lại tách ra. Hệ thống thở dài: “Chà, bàn giao xong rồi. Cậu đi ngay bây giờ à? Tớ mở cửa cho cậu ra.”
Nỗi buồn ly biệt nhanh chóng bị xua tan phần nào. Quả nhiên hệ thống là một thương nhân chỉ trọng tiền không trọng tình.
Bên hệ thống chính vẫn đang chờ nó về để phân công lại nhiệm vụ. Bá Thiên thút thít: “Tớ, tớ đi đây.”
“Đi đi, tạm biệt.” – Hệ thống nói một cách hời hợt.
Giang Ly cũng chào tạm biệt: “Tạm biệt Bá Thiên. Sau này có cơ hội gặp lại.”
“Chủ nhân, tớ sắp bắt đầu thăng cấp rồi, cậu đừng nhớ tớ quá nhé.” – Sau khi Bá Thiên đi, hệ thống nói.
“Đi đi, tớ không nhớ cậu đâu.”
Hình ảnh gấu trúc tròn biến mất trong đầu nàng. Hệ thống chìm vào giấc ngủ.
Giang Ly nhìn lịch, đếm từng ngày một.
Ba ngày sau, hệ thống lâu ngày ‘két’ lên một tiếng.
“Chủ nhân, tớ về rồi đây! Cậu có nhớ tớ không?” – Kèm theo giọng nói vui vẻ, gấu trúc tròn dần dần thành hình trong đầu nàng.
Giang Ly nhìn trái nhìn phải, không nhịn được nói: “Cậu đã thăng vài cấp rồi, sao kích thước chẳng thấy tăng lên tí nào thế?”
Hệ thống: “Đây chỉ là hình ảnh thôi, hình ảnh mà, có liên quan gì đến kích thước thật của tớ đâu.”
“Ồ, thế, chúng ta vẫn sẽ mở vị diện tiếp theo chứ?” – Giang Ly hỏi.
Hệ thống: “Đúng vậy. Nhưng lần này chủ nhân không có vốn khởi đầu đâu nhé ~” – Âm cuối kéo dài.
Giang Ly khựng lại: “Sao cơ? Hệ thống chính của các cậu keo kiệt thế à?”
Không có vốn khởi đầu thì chơi kiểu gì?
Hệ thống an ủi cô: “Cậu nghĩ mà xem, vị diện tận thế, không có vốn khởi đầu chúng ta chẳng phải vẫn phát triển lớn mạnh đến quy mô này sao. Vậy nên chủ nhân, cậu phải tự tin vào bản thân mình.”
“Vất vả lắm tớ mới quen ăn cao lương mỹ vị, giờ cậu bắt tớ ăn cháo cám à?” – Giang Ly bất bình.
“Dù sao thì vị diện lần này hệ thống chính không cho phép tớ tích trữ vốn khởi đầu cho cậu nữa. Chủ nhân cậu đã là nhất trong kỳ sát hạch, không thể lấy ra chút khí phách của người đứng nhất được sao?”
“Không thể.” – Giang Ly thẳng thừng từ chối.
Chủ nhân đúng là đang làm loạn vô lý.
Hệ thống định không tranh luận với cô nữa, trực tiếp mở vòng quay ra: “Nào, rút đi.”
Giang Ly lại có chút do dự: “Tớ hơi sợ. Lỡ rút trúng vị diện nguyên thủy…”
“Vận may của cậu chắc chưa đến mức kém thế đâu.” – Hệ thống nói.
“Vậy, bắt đầu thôi.”
Vòng quay quay tít.
“Dừng!” – Giang Ly nhắm mắt, thấy thời gian cũng vừa phải, nhanh chóng hét lên.
Kim chỉ dừng ở ô ‘vị diện nguyên thủy’.
Giang Ly chưa kịp rên rỉ, kim chỉ lại trượt xuống một chút, cuối cùng dừng hẳn ở ô ‘vị diện trung cổ’.
Giang Ly: “…”
“A chà chủ nhân, cái này dễ xử lý nè!” – Hệ thống kích động: “Năm nay chúng ta vẫn có thể nằm thắng.”
“Thế à?” – Giang Ly mỉm cười: “Dẫn tớ qua đó xem trước đã.”
“Không gọi họ cùng đi à?” – Hệ thống hỏi.
“Không, tớ qua đó xem sao đã.” – Lần đầu tiên Giang Ly không tự tin về một vị diện đến vậy.
“Được thôi.”
Bước ra từ cánh cửa, đầu tiên đập vào mắt là một chiếc giường lớn cực kỳ tinh xảo xa hoa. Mọi vật dụng trong phòng đều lấp lánh sang trọng, từng thứ đều làm Giang Ly hoa mắt.
Hệ thống lên tiếng: “Chủ nhân, đây là phòng ngủ của cậu.”
“Chỗ tớ xuất hiện là phòng ngủ của tớ hả? Cậu chắc là không đùa tớ chứ?”
“Chỉ là tạm thời thôi. Nếu họ sang thì sẽ không thể xuất hiện ở chỗ này. Tớ chỉ muốn cậu xem phòng ngủ trước để lấy lại tự tin thôi mà.” – Hệ thống lải nhải.
“Bối cảnh đi.”
“Cuối thế kỷ 13, một đội tàu vượt qua biển lớn, trải qua muôn vàn khó khăn đến được phương Tây. Người dẫn đường của đội tàu này là một quý tộc lớn đến từ vùng đất phương xa. Ông ta mang cả gia đình đến vùng đất xa lạ này để tránh chiến tranh. Những món đồ sứ tinh xảo tuyệt luân và tơ lụa xa hoa lộng lẫy từng trở thành món đồ được giới thượng lưu săn đón.”
“Để hoàn toàn ổn định, vị quý tộc này đã dẫn vợ con đi gặp quốc vương của đất nước này, dùng đồ sứ và tơ lụa đổi lấy một tước vị cha truyền con nối. Sau đó, ông ta mang gia quyến và tôi tớ đến lãnh địa quốc vương ban cho.”
“Không lâu trước đây, vị quý tộc qua đời, phu nhân cũng đi theo. Cô con gái duy nhất của ông trở thành chủ nhân của lãnh địa này, và sa thải hết tất cả gia nhân, chỉ để lại một quản gia già.”
Giang Ly: “… Lần này tớ còn có quản gia á?”
Hệ thống: “Cậu cứ coi như không có nó đi. Nó chỉ là một robot.”
“Robot?”
“Ừm, để phù hợp với bối cảnh thời đại, tớ lấy một robot mô phỏng từ vị diện khoa học kỹ thuật cao, tuyệt đối dễ dùng.”
“Thế thì một lãnh chúa như tớ làm sao cho thuê nhà?” – Giang Ly hỏi.
“Chủ nhân đừng lo. Cho thuê nhà chuyện nhỏ mà. Lãnh địa của cậu toàn là cừu non sẵn sàng bị xén lông đấy!” – Nước miếng của hệ thống suýt chảy ra.
Lãnh địa này không lớn lắm, nhưng cũng không nhỏ, một bên giáp biển, ba phía còn lại là núi. Ngoài đất canh tác, còn có một khu phố buôn bán, nhưng chỉ có vài tiệm mở cửa, vắng vẻ đến thảm thương.
Số thần dân trong lãnh địa cũng không nhiều, lũ gia nhân đã bị nàng - chủ nhân mới – sa thải hết. Giang Ly cảm thấy chỗ này còn khó xoay sở hơn vị diện cổ đại.
“May mà còn có biển.” – Giang Ly chạy ra bến tàu duy nhất trong lãnh địa xem thử. Bến tàu đã lâu không sửa chữa, trông tồi tàn.
Trên đường gặp mấy thần dân cũng rách rưới, gầy gò. Giang Ly hơi nghi ngờ: “Hệ thống, cậu chắc là tớ đến làm bà chủ cho thuê nhà, chứ không phải làm cứu thế chủ đấy chứ?”
Mấy người này nhìn là biết không có tiền mà?
Hệ thống: “Vậy nên, chúng ta phải từng bước một.”
“???”
“Ting ~ Nhiệm vụ mới mở.
Nhiệm vụ hiện tại: 1. Sửa chữa bến tàu (0/1)
2. Trước khi mặt trời lặn, tuần tra toàn bộ lãnh địa trang viên (0/1)”
“Ơ, chẳng phải nhiệm vụ trước chưa xong sao? Sao lại có thể giao nhiệm vụ mới được?” – Giang Ly ngạc nhiên.
Hệ thống đắc ý: “Bây giờ tớ đã có chức năng giao đồng thời nhiệm vụ ở các vị diện khác nhau rồi. Chỉ cần không phải nhiệm vụ tổng hợp pha trộn giữa các vị diện, thì nhiệm vụ đơn lẻ của một vị diện có thể không ảnh hưởng lẫn nhau.”
Giang Ly im lặng một lúc: “Cách vận hành của hệ thống chính các cậu, đúng là quá đỉnh.”
“Vậy nên chủ nhân, bây giờ cậu không thể lười biếng được đâu, ha ha ha!” – Hệ thống ngửa mặt cười dài.
“Sửa bến tàu có gì khó đâu. Hệ thống, cậu chờ đó, một phút tớ giải quyết xong ngay cho cậu xem.”
“Chủ nhân nói khoác cẩn thận bị sặc lưỡi đấy. Bến tàu thuộc cơ sở hạ tầng có sẵn, chỉ có thể dựa vào nhân lực hiện thực của cậu để sửa. Hệ thống không thể sửa một cú là xong đâu nha ~”
Giang Ly: “MMP”
Cảm giác thăng một cấp xong, giọng điệu của hệ thống càng ngày càng hèn.
“Ui chủ nhân, chửi thề không tốt đâu.”
“CÚT!”
Vì bến tàu không thể sửa một cú là xong, Giang Ly quyết định đi tuần tra lãnh địa trang viên trước.
Hiện tại là mùa đông, đất đai trong lãnh địa cơ bản đều trọc lóc, không trồng trọt gì. Tuy ở gần biển, nhưng nơi này không thuộc khí hậu nhiệt đới hay cận nhiệt đới. Mùa đông tương đối lạnh.
Giang Ly mừng vì mình đã mặc một chiếc áo choàng lông cừu, nên không cảm thấy lạnh.
Bên ngoài có rất ít người, chắc ai cũng co ro trong nhà.
Phía đông có một khu rừng, hệ thống nhắc nàng: “Chủ nhân, không có việc gì đừng qua đó, bên trong thực sự có lợn rừng đấy, không lừa cậu đâu.”
