Chương 96: Tai? Không được!
Phía trên cánh cửa máu, vô số con mắt của vô số người tỏa ra ác ý đáng sợ như thực chất.
Bát Trọng vừa bị Trần Bình An đánh tan lĩnh vực ngay trước mặt, đánh bay khỏi trạng thái thần hóa.
Lúc này, tuy Bát Trọng đã trở lại hình người, nhưng thực lực hoàn toàn chưa hồi phục.
Có thể nói, khoảnh khắc này chính là thời cơ tốt nhất để cánh cửa máu ra tay!
Trần Bình An vừa cúi đầu, đã thấy ác ý từ vô số con mắt trên cánh cửa máu hóa thành những gợn sóng tà ác hữu hình, lao nhanh về phía Bát Trọng đang hoàn toàn vô thức.
Trần Bình An không biết nếu Bát Trọng bị những ác ý đó chạm vào, sẽ xảy ra biến hóa gì.
Nhưng tuyệt đối không phải chuyện tốt.
Khoảnh khắc này, cơ thể hành động nhanh hơn ý thức.
Ánh vàng lóe lên trong đồng tử, khí huyết kinh người bùng nổ từ trong cơ thể.
Trần Bình An hóa thành một ảo ảnh, lao thẳng về phía Bát Trọng.
Nhưng!
Ầm!!!
Một tia sét tím từ trên trời giáng xuống.
Tốc độ ánh sáng là ba trăm nghìn km mỗi giây, âm thanh chưa kịp lan ra, cánh cửa máu đã bị sét trời giáng trúng.
Dưới đòn sét tím, vô số con mắt kỳ dị trên cánh cửa máu không cam lòng nhắm lại lần nữa.
Thay vào đó, vô số văn tự kỳ quái lại bắt đầu di chuyển trên cánh cửa máu.
Dưới sét đánh, cánh cửa máu bị nổ tung bay thẳng lên trời.
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Ầm!
Từng tia sét liên tục từ trên trời giáng xuống, cánh cửa máu dưới uy lực khủng khiếp của trời không có sức chống cự.
Mãi đến khi cánh cửa máu lại đứng vững ở trung tâm mặt đất, sét tím mới ngừng đánh.
Cánh cửa máu sừng sững giữa mặt đất, vô số văn tự kỳ quái không ngừng di chuyển trên đó.
Trên bầu trời, vô số tia sét tím như những con rồng bay lượn, nhảy múa tùy ý.
Mọi thứ vừa rồi, dường như chỉ là ảo giác.
Nhưng Trần Bình An biết, tất cả không phải ảo giác.
Đã lao đến bên cạnh Bát Trọng, anh cảm nhận được sức mạnh của sét tím từ cự ly gần.
Đó là sức mạnh đáng sợ hơn nhiều so với đại chiêu trước đó của Bát Trọng.
Chỉ riêng việc đối mặt với tia sét này, Trần Bình An còn có cảm giác mình sẽ bị chém làm đôi.
Đồng thời, nhìn cánh cửa máu không hề hấn gì ở xa, sắc mặt Trần Bình An trở nên nghiêm trọng.
(Rốt cuộc thứ này là gì? Bị sét khủng khiếp như thế đánh nhiều lần, vậy mà không hề hấn gì?)
Cánh cửa máu trước mắt đã hoàn toàn vượt quá nhận thức của Trần Bình An, và vô số con mắt người hiện ra trên đó khiến anh nghĩ đến con quái vật khủng bố đã giáng xuống sau ngày tận thế.
Cảm giác mà cánh cửa máu này mang lại cho anh, không khác gì cánh cửa ở Ma Đô.
Vì vậy Trần Bình An có thể xác định, cái gọi là Tứ Thiên Phong Ấn, hẳn là không gian phong ấn tăm tối này, cùng với cánh cửa kỳ dị ở trung tâm không gian.
(Tuy nhiên, phong ấn ở đây không giống ở Ma Đô, trên bầu trời, cái ấn lớn đó rốt cuộc là gì?)
Trần Bình An lại nhìn lên ấn sét trên trời.
Lần này, dường như vì vừa giáng sét xuống, phần đáy ấn đã lộ ra một số văn tự.
“Đô Thiên…?”
Trên ấn là văn tự Đại Viêm quen thuộc, nhưng chỉ hai chữ này, Trần Bình An hoàn toàn không hiểu ý nghĩa.
Đang lúc Trần Bình An cố gắng nhận biết, tìm cách xem thêm văn tự trên ấn, thì một giọng trêu chọc vang lên từ bên cạnh:
“Ái chà, anh Bình An này, anh định làm gì tôi thế?”
Bát Trọng nhìn Trần Bình An đang dang rộng tay, suýt ôm lấy mình, nở một nụ cười xấu xa, tiếp tục chọc:
“Ê, tôi sợ quá đi mất, ở đây chỉ có trai gái một mình, lỡ anh Bình An làm gì tôi thì tôi có kêu cứu cũng vô ích thôi~”
Trần Bình An bất lực nhìn cô nàng hồ ly đang giỡn mặt.
Lúc nãy vội quá, anh lao thẳng tới định ôm Bát Trọng đi.
Ai ngờ sét đột nhiên giáng xuống, anh nhìn đến ngây người, nên thành ra tư thế suýt ôm được Bát Trọng.
Bây giờ nhìn lại, đúng là giống như anh muốn làm gì đó với cô ấy.
Nhìn đôi môi tinh tế ánh lên sắc hồng và đôi mắt đẹp long lanh ánh cười trêu chọc của cô nàng hồ ly trước mặt.
Trần Bình An không đáp, mà im lặng, lặng lẽ ngắm nhìn nữ vu hồ ly xinh đẹp trước mắt.
Một bầu không khí màu hồng nảy sinh giữa hai người.
Bát Trọng dường như cảm nhận được điều gì, ánh mắt trêu chọc dần trở nên né tránh, còn ánh mắt Trần Bình An dần mang tính xâm lược.
Đầu Trần Bình An càng ngày càng gần Bát Trọng.
Con hồ ly nhỏ nhớ lại mấy cuốn truyện tranh không thể nói rõ mà mình đã từng lén xem với Tiểu Như, hơi nhát gan quay mặt đi.
(Không, không lẽ anh ta định? Không đời nào, chúng ta mới quen nhau thôi, dù anh ấy là người đẹp trai nhất tôi từng thấy, nhưng có thẳng quá không?)
(Cũng không đúng, tuy tôi chưa có kinh nghiệm, nhưng bố mẹ tôi hình như cũng giao phối ngay sau khi động dục, mà anh ấy đúng là con đực mạnh hơn tôi.)
Kiến thức loài người và bản năng loài cáo va chạm dữ dội trong đầu Bát Trọng.
Trên gương mặt tuyệt mỹ của Bát Trọng dần nhuộm một màu hồng quyến rũ.
Cả hai đều không để ý, ấn sét trên trời, khi hai người càng đến gần, dường như đang ngưng tụ điều gì đó.
Khoảng cách giữa hai khuôn mặt đã không đến một thước, Bát Trọng quay mặt đi, không dám nhìn Trần Bình An.
Nhưng hơi nóng từ hơi thở của Trần Bình An lúc này thực sự phả vào mặt cô.
Bát Trọng chưa bao giờ cảm nhận hơi thở của người khác phái ở khoảng cách gần đến vậy, cơ thể khẽ run, đôi tai cáo mềm mại lại xuất hiện trên đầu cô, run rẩy không ngừng.
Đột nhiên, một đôi bàn tay to thô ráp nâng lấy khuôn mặt nhỏ của Bát Trọng, kéo nó quay lại.
Bát Trọng vừa sợ vừa mong đợi, ngước mắt nhìn Trần Bình An.
Nhưng cô thấy lại là nụ cười xấu xa của Trần Bình An: “Ê, cô Bát Trọng, để tôi xem nào, cô đang ngượng đấy à?”
Trước khi Bát Trọng kịp phản ứng, Trần Bình An cong ngón tay búng nhẹ vào con hồ ly đang mặt đỏ, thở gấp:
“Tôi có ý định bắt nạt cô Bát Trọng đâu, nhưng nhìn cô thế này, chẳng lẽ cô muốn bị tôi bắt nạt à?”
“Hừ hừ, nghĩ đẹp nhé, cô nàng hồ ly.”
Nghe những lời trêu chọc của Trần Bình An, Bát Trọng mới nhận ra mình bị thằng nhóc tuấn tú trước mặt này trêu lại!
“Gâu!”
Bát Trọng vừa thẹn vừa giận, chẳng thèm giữ phong thái nữ vu nữa, lao tới cắn Trần Bình An!
Nhìn Bát Trọng đang nhẹ nhàng cắn vào cánh tay mình, đôi mắt to hung dữ nhìn mình, Trần Bình An trìu mến đưa tay ra định xoa đôi tai cáo của cô.
Trêu con hồ ly nhỏ, cũng khá thú vị.
Nhưng khi Trần Bình An vừa chạm vào tai Bát Trọng, cô lập tức nhả tay ra, che chắn tai, cảnh giác nhìn anh.
“Không được!”
Lần trước Bát Trọng bị nắm tai đã không thể dùng năng lực không gian.
Bởi vì tai là nơi nhạy cảm nhất trên người Bát Trọng, chỉ cần bị chạm vào, cơ thể cô sẽ có cảm giác mất kiểm soát và nóng lên.
Trước đó vì xem Trần Bình An là kẻ địch, Bát Trọng mới miễn cưỡng kìm chế sự xung động kỳ lạ này, nhưng cũng vì thế không thể tập trung tinh thần để điều khiển không gian.
Nhưng lúc này, đã xác nhận quan hệ đồng đội với Trần Bình An.
Hơn nữa Bát Trọng dường như còn có cảm tình nhất định với anh, nếu bị chạm vào tai lúc này.
Sẽ xảy ra chuyện!
