Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Cuộc chiến sinh tồn và chàng nam chính bị cướp mất > Chương 10

Chương 10

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 10 có bản audio.

Chương 10: Thây ma hóa cát (Anh à, em không muốn xa anh.)

 

Chu Thanh Tuấn tưởng cô chưa ăn no, lại đưa thêm một phần.

 

Vân Hoạch vội lắc đầu: “Không phải vậy đâu anh, mọi người ai ăn phần nấy, chỉ có em là ăn không của anh...”

 

Chu Thanh Tuấn cắt lời: “Hôm qua tôi đã nói rồi, tôi cứu cô, thì tôi sẽ lo cho cô đến khi cô đến căn cứ số 26 an toàn. Đừng nghĩ nhiều, tinh hạch cô cứ giữ lấy, tôi không thiếu.”

 

Tại sao đồng đội lại phân biệt rạch ròi? Vì một hai ngày thì không sao, nhưng thời gian dài, ai mà biết được trong lòng ai sẽ không thấy bất công. Người ta thường không sợ ít mà sợ không đều, nên công bằng vẫn hơn.

 

Ăn xong bữa sáng, Ôn Tĩnh và Ôn Minh Thăng cũng ra, mọi người cùng nhau đi ra ngoài.

 

Rõ ràng là buổi sáng, vậy mà mặt trời nóng như giữa trưa, mặt Vân Hoạch đỏ bừng ngay lập tức.

 

Cô cảm thấy cơ thể mình đã đến giới hạn.

 

Cả tuần trốn tránh còn đỡ hơn thế này, vì cô có thể tránh thì tuyệt đối không lộ diện.

 

Cô nắm lấy tay Chu Thanh Tuấn cầu cứu: “Anh ơi, em không chịu nổi nữa, cho em một cục băng được không?”

 

Chu Thanh Tuấn đưa thẳng cho cô một chiếc áo khoác có chứa năng lượng băng hệ, rồi quay sang hỏi người khác: “Mọi người có cần không?”

 

Ôn Minh Thăng yếu ớt nhếch môi: “Phiền anh cho tôi mượn một chút, cảm ơn.”

 

Ngoài Vân Hoạch và Ôn Minh Thăng, những người khác đều không dùng.

 

Thấy Vân Hoạch tò mò, Chu Thanh Tuấn giải thích: “Nhiệt độ chưa đến ngưỡng chịu đựng, vẫn có thể nhịn. Càng nhịn, ngưỡng chịu đựng của cơ thể càng cao.”

 

Trong một giờ tiếp theo, Vân Hoạch đã được chứng kiến cái gọi là ngưỡng chịu đựng mà Chu Thanh Tuấn nói.

 

Cô mặc áo khoác mát lạnh, vậy mà vẫn nóng không chịu nổi, ngũ tạng lục phủ như thiêu đốt.

 

Mặt trời treo trên bầu trời như có bóng mờ, Vân Hoạch thấy tận ba mặt trời.

 

Dù nóng đến vậy, cô vẫn ôm chặt lấy cánh tay Chu Thanh Tuấn, vì cô sợ nếu chết vì nóng mà không ai biết.

 

“Anh ơi, cho em thêm một cái nữa được không?”

 

Cô tưởng Chu Thanh Tuấn sẽ từ chối, ai ngờ anh không chút do dự lại khoác thêm một lớp nữa.

 

“Vân Hoạch, không cần nhịn đâu. Sức chịu đựng của mỗi người khác nhau, bọn anh đã quen rồi, đừng so với bọn anh.”

 

Trong khoảnh khắc đó, Vân Hoạch không kìm được mà đỏ hoe mắt.

 

Vì cảm động.

 

Cô ngẩng đầu nhìn anh: “Chu Thanh Tuấn, anh tốt thật đấy.”

 

Tốt đến mức em muốn chiếm lấy, để sự tốt này mãi mãi là của em.

 

Nhìn thấy nước mắt nơi khóe mắt Vân Hoạch, Chu Thanh Tuấn có chút bối rối: “Sao lại khóc rồi? Nhịn thêm chút nữa, còn mười phút nữa là hết nóng thôi.”

 

Ôn Tĩnh nghe giọng Chu Thanh Tuấn dịu dàng dỗ dành, quay đầu lại nhìn, ánh mắt phức tạp.

 

Nhưng chỉ một lát, cô đã thấy bình thường.

 

Vân Hoạch chỉ là một dị năng giả cấp một, chẳng khác gì người thường. Trước đây cô đối xử với người thường được cứu cũng như vậy thôi.

 

Bình thường thôi mà.

 

Ôn Minh Thăng lo lắng nhìn Ôn Tĩnh một cái.

 

Đều tại anh, anh chính là một kẻ vướng bận...

 

Tống Điềm và Tống Khai Tâm, hai người vô tư, đã chạy lên phía trước từ lâu.

 

Đi làm nhiệm vụ với ông chủ có cái lợi là không cần lo lắng thây ma đột nhiên xuất hiện trên đường, ông chủ sẽ giải quyết hết!

 

Mười phút sau, đúng như Chu Thanh Tuấn nói, cơn nóng kết thúc, gió lớn ập đến.

 

Vân Hoạch có thể chịu được, chỉ là bước đi cực kỳ chậm, có vài lần suýt bị gió thổi bay, may mà cô nhanh trí ôm chặt lấy cánh tay Chu Thanh Tuấn.

 

“Cô nhẹ quá.”

 

Tiếng thở dài vang lên bên tai, ngay sau đó gió dường như biến mất hoàn toàn.

 

Vân Hoạch phát hiện mình đang bị nhốt trong một lớp màng trong suốt.

 

Đây cũng là sản phẩm phái sinh của dị năng không gian sao?

 

Cơ thể dễ chịu rồi, Vân Hoạch mới có tâm trạng quan sát xung quanh.

 

Gío lớn cuốn cát vàng, trước mắt toàn là cảnh hoàng hôn.

 

“Anh ơi, sao không thấy thây ma vậy? Hình như trên đường đi chẳng thấy con nào cả.”

 

“Dị năng không gian đã tiêu diệt chúng ở bên ngoài rồi, thây ma không thể đến gần chúng ta.”

 

Vừa nói, Chu Thanh Tuấn vừa cảnh giác nhìn xung quanh: “Đến rồi.”

 

Mọi người dừng lại, quay lưng vào nhau tạo thành một vòng tròn.

 

Ôn Tĩnh nhìn Vân Hoạch đang bám chặt lấy Chu Thanh Tuấn, chủ động nói: “Thanh Tuấn, tôi cần anh giúp. Lát nữa hai chúng ta đi cùng nhau, để Lục Hằng bảo vệ Vân Hoạch.”

 

“Không được.” Lục Hằng nói: “Hôm qua tôi đã nói với Thanh Tuấn rồi, tôi và cô đi cùng.”

 

Ôn Tĩnh cảm thấy Lục Hằng cố tình chống đối mình, hơi tức giận: “Anh đi cùng tôi, anh bảo vệ được tôi à?”

 

Lục Hằng mặt không cảm xúc: “Cô có thể nghĩ vậy. Nếu cô không giải quyết được, tôi sẽ ra tay ngay. Thây ma hóa cát có khả năng di chuyển và tốc độ cực mạnh, tôi cần rèn luyện. Nếu cô thấy mình không ổn, tôi có thể trực tiếp lên.”

 

“...”

 

“Lục Hằng, anh làm vậy có ý nghĩa gì không?”

 

“Ôn Tĩnh, tối qua chúng ta đã bàn bạc rồi, cũng đã báo cho cô biết. Đừng để tôi coi thường cô.”

 

Ôn Tĩnh im lặng.

 

Vân Hoạch như một người ngoài cuộc xem màn kịch này.

 

Ôn Tĩnh là nữ chính trong sách, tất nhiên chỗ nào cũng tốt, đại ái vô úy, nhưng con người ai cũng có chút cảm xúc và khuyết điểm, bình thường thôi.

 

Thây ma hóa cát vùi mình dưới cát, lối vào nằm dưới một cây ngô đồng khô héo.

 

Lối vào rất nhỏ, Vân Hoạch ôm chặt lấy eo Chu Thanh Tuấn, hận không thể treo cả người lên người anh.

 

“Anh ơi, anh ôm em đi, em sợ xuống đó sẽ bị tách khỏi anh, em không muốn xa anh.”

 

Chu Thanh Tuấn thuận thế ôm lấy eo Vân Hoạch, quay sang hai người đang cười đùa ở đằng xa nói: “Tống Khai Tâm, Tống Điềm, hai người đi cùng Vân Hoạch và tôi.”

 

Tống Điềm bĩu môi, chạm vào cánh tay Tống Khai Tâm. Tống Khai Tâm lập tức nói: “Ông chủ yên tâm, thây ma dưới cấp 4 tôi và Tống Điềm giải quyết được. Anh đã đưa bản đồ phân bố, bọn tôi sẽ không vào khu vực thây ma cấp cao đâu. Anh chỉ cần bảo vệ Vân Hoạch là được.”

 

“... Được.”

 

Dưới lòng đất là một thế giới khác, Chu Thanh Tuấn dẫn Vân Hoạch đi loanh quanh ở khu vực bên ngoài.

 

Anh nhìn bàn tay vẫn đang ôm eo mình của Vân Hoạch, bất lực nói: “Có thể buông ra chưa?”

 

Vân Hoạch đỏ mặt buông tay.

 

Cô vuốt lại mấy sợi tóc mai, đổi chủ đề: “Anh ơi, sao Tống Điềm và Tống Khai Tâm không muốn đi cùng chúng ta vậy? Là vì em à?”

 

“Không phải, là vì tôi.”

 

“Sao vậy?”

 

Dưới gốc cây ngô đồng, Tống Khai Tâm và Tống Điềm tranh cãi một hồi mới xuống.

 

“Cậu nói xem, đi với ông chủ có người bảo vệ tốt biết bao.”

 

Tống Điềm phản bác: “Đó là do cậu kém, tớ thì không.”

 

Tống Khai Tâm nhún vai: “Cậu cứ giả vờ đi. Nói trắng ra là cậu lười.”

 

“Cậu thì không lười à? Ông chủ nghiêm khắc quá, thậm chí còn bấm giờ cho cả bọn.”

 

“Chẳng phải là để chúng ta trưởng thành sao?”

 

“Trưởng thành gì, cả hai đứa mình đều không thể lên cấp được.”

 

Lời này vừa nói ra, cả hai hiếm khi im lặng, trong mắt thoáng hiện nỗi buồn.

 

Đúng vậy, không thể lên cấp được.

 

Dưới lòng đất, Chu Thanh Tuấn đã dẫn Vân Hoạch đi giết thây ma.

 

Dù chỉ là thây ma cấp một.

 

Vân Hoạch nhìn thây ma ngã xuống dưới tay mình, lòng bàn tay hơi run rẩy.

 

Phấn khích!

 

Cảm giác giết chóc này, thật thích.

 

Đây chính là lý do không cho cô thức tỉnh dị năng tấn công sao?

 

Chu Thanh Tuấn thảnh thơi dựa vào thân cây, ánh mắt đầy vẻ tán thưởng: “Khá lắm, rất lợi hại, tiếp tục đi.”

 

“Vâng.” Mắt Vân Hoạch lấp lánh.

 

Vì có Chu Thanh Tuấn bảo vệ, Vân Hoạch không hề né tránh, cũng không quan tâm phía sau có nguy hiểm hay không, suốt quá trình chỉ lo đâm, đâm, đâm.

 

Đến cuối cùng, mắt cô đỏ hoe, một nhát một con, nhanh, chuẩn, ác.

 

Sướng thật!

 

Ánh mắt tán thưởng của Chu Thanh Tuấn dần trở nên trầm tư: “Vân Hoạch.”

 

“Hả? Sao vậy?”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi