Chương 17: Đổi vật tư, ở riêng (2)
Chỉ nghĩ đến việc lát nữa phải xử lý đám tang thi, máu huyết trong người cô đã sôi trào.
Chu Thanh Tuấn nhìn thấy, hiếm khi trêu chọc: “Vui vậy sao?”
Vân Hoạch gật đầu: “Vui. Làm gì cùng anh cũng vui. Em thích ở riêng với anh, rất hạnh phúc. Anh ơi, em thích anh.”
Tai Chu Thanh Tuấn giấu dưới mũ bắt đầu nóng lên. Anh né tránh ánh mắt của Vân Hoạch:
“Em còn nhỏ, biết gì là thích không? Sau này đừng nói mấy lời này bừa bãi, biết chưa?”
Vân Hoạch không nghe: “Anh ơi, em biết thế nào là thích.”
“Em không biết.”
“Em biết mà!”
“…….”
Hai người vừa đi vừa quét sạch, vừa trò chuyện, thời gian trôi qua rất nhanh.
Còn chưa tới căn cứ nhỏ, quả cầu không gian của Vân Hoạch đã đầy.
Trăm mét vuông không gian đầy ắp tinh hạch, rốt cuộc là khái niệm gì chứ.
“Anh ơi, đầy rồi, không bỏ thêm được nữa.”
“Dùng cái này.” Chu Thanh Tuấn lại đưa cho Vân Hoạch một quả cầu nhỏ.
Vân Hoạch không nhận: “Anh, em không cần đâu. Em có nhiều thế này là đủ rồi.”
Chu Thanh Tuấn kiên trì: “Em cứ cất đi, lát nữa đi đổi vật tư rồi tính tiếp.”
Vân Hoạch không hiểu lắm, nhưng vẫn nhận lấy.
Khoảng mười phút sau, hai người đến rìa căn cứ nhỏ. Bên trong tường căn cứ là một dãy sạp hàng nhỏ.
Hôm nay là ngày mở cửa, cho phép người ngoài ra vào.
Căn cứ được bao bọc hoàn toàn, phía trên được che chắn, không biết bằng chất liệu gì, hoàn toàn ngăn được gió.
Vân Hoạch nóng quá liền cởi áo khoác dày ra, khoác tay Chu Thanh Tuấn đi dạo.
“Anh ơi, anh có muốn mua gì không?”
“Chất tinh khiết.”
“Ngoài chất tinh khiết ra, anh không mua gì cho bản thân à?”
“Anh chẳng thiếu gì cả.”
“Em không tin!” Vân Hoạch dừng bước, kéo tay Chu Thanh Tuấn không cho đi: “Anh ơi, anh thích ăn gì?”
Chu Thanh Tuấn bật cười, xoa đầu cô: “Anh ăn được tất cả, không kén chọn.”
“Vậy bắt buộc phải chọn một món thì sao?”
Vân Hoạch ương bướng ngẩng cằm, vẻ mặt như thể anh không nói thì cô sẽ không bỏ qua. Chu Thanh Tuấn không nhịn được bật cười.
Đúng là vừa ngoan vừa bướng, trẻ con thật.
Anh cụp mắt suy nghĩ một lát, rồi đưa ra đáp án: “Sườn kho tàu. Trước đây anh rất thích món sườn kho tàu nhà làm.”
Vân Hoạch ôm cánh tay Chu Thanh Tuấn, nhảy cẫng lên vui sướng:
“Vậy chúng ta đi mua sườn trước đã. Anh ơi, em biết nấu ăn đấy, em nấu cho anh ăn nhé. Em nấu ăn ngon lắm.”
Vân Hoạch nói thật. Tuy cô là tiểu thư nhà giàu không thiếu tiền, nhưng cô biết nấu ăn, kiểu chỉ cần xem qua hướng dẫn một lần là làm được ngay.
Tài nấu ăn thì chưa đến mức ngon xuất sắc, nhưng ngon bình thường thì vẫn được.
Vân Hoạch nắm tay Chu Thanh Tuấn, dạo qua một dãy sạp hàng.
Ở đây phần lớn là những thứ vô dụng, đi một hồi vẫn không thấy thịt.
Cuối cùng, ngay lúc Vân Hoạch sắp nản lòng, một sạp bán thịt xuất hiện.
Chủ sạp nhìn thấy hai người, mắt sáng rực. Với con mắt buôn bán bao năm, hai vị này tuyệt đối không thiếu tiền.
“Hai vị năng giả, mua chút thịt thú không?”
Thịt trên sạp thành từng tảng lớn, không giống thịt động vật mà Vân Hoạch từng thấy.
Cô tò mò hỏi: “Chủ quán, thịt thú là thịt gì vậy?”
Không biết à, tốt quá! Tốt quá đi!
Chủ sạp đang định lên bài hùng hồn, thì nghe Chu Thanh Tuấn nói: “Xác động vật chưa dị hóa hoàn toàn, hơi độc.”
Vân Hoạch kinh ngạc trợn tròn mắt: “Hơi độc? Vậy mà ăn được à?”
Chủ sạp vội giải thích: “Ăn được, ăn xong uống một chai chất tinh khiết là hết. Không có nguy cơ tang hóa đâu.”
Người trong mạt thế cũng có nhu cầu ăn uống, mà đồ ăn được thì quá ít, nên nghĩ ra cách này.
Vừa ăn độc vừa giải độc, vừa rẻ vừa tiện.
Vân Hoạch: “……”
Không biết là cô điên hay chủ sạp điên nữa.
Muốn ăn thịt thì trực tiếp giết trên đường không phải hơn sao.
“Chủ quán, chúng tôi không mua.”
“Anh ơi, mình đi dạo tiếp đi.”
Vân Hoạch ngẩng đầu nhìn Chu Thanh Tuấn.
“Được.” Chu Thanh Tuấn gật đầu, vẻ mặt hơi thẫn thờ.
“Anh ơi, anh sao vậy?”
Vân Hoạch nhón chân, dí sát mặt vào nhìn Chu Thanh Tuấn. Làn da trắng hồng tựa quả đào tươi, khiến người ta không kìm được muốn cắn một miếng.
Yết hầu Chu Thanh Tuấn khẽ động, lùi lại một bước.
“Không có gì, đi tiếp thôi.”
“Vâng.”
Vân Hoạch nắm tay Chu Thanh Tuấn, vừa đi vừa đung đưa, dáng vẻ thư thái.
Chu Thanh Tuấn nhìn chằm chằm vào bàn tay đang đan chặt của hai người, trạng thái hoàn toàn không được thoải mái như Vân Hoạch.
Sao cô ấy có thể tự nhiên đến vậy?
Thế này có ổn không?
Không ổn đâu.
Chủ sạp thở dài mấy hơi, chạy lên đuổi theo hai người: “Hai vị năng giả, đừng đi mà! Tôi có thịt heo tươi đây, chỉ là hơi đắt thôi……”
Vân Hoạch dừng bước, mặt mày hớn hở: “Chúng tôi muốn mua sườn, sườn non.”
Chủ sạp giơ tay ra dấu số tám.
Tinh hạch cấp tám một cân.
Vân Hoạch không có tinh hạch cấp tám, đành dùng tinh hạch khác đổi bốn cân sườn. Tinh hạch trong quả cầu không gian lập tức vơi đi một phần ba.
Quả cầu không gian trống ra, cô trực tiếp bỏ sườn vào trong.
Mắt chủ sạp sáng rực, nhỏ giọng nói: “Quả cầu không gian cũng có thể đổi, giá cả dễ thương lượng.”
Vân Hoạch cảnh giác che cổ: “Tôi không đổi. Đây là người rất quan trọng với tôi tặng.”
Chu Thanh Tuấn (người rất quan trọng với Vân Hoạch) lấy ra một quả cầu không gian đưa cho chủ sạp: “Tôi đổi.”
“Mười cân, cầm lấy.”
Chủ sạp cười tươi rói, nhìn theo Vân Hoạch và Chu Thanh Tuấn rời đi.
Giá trị quả cầu không gian cao vậy sao?!
Vân Hoạch rất vui: “Anh ơi, mười bốn cân đấy! Anh có thể ăn lâu lắm. Hôm nay chúng ta may mắn thật, vui quá đi.”
“Không thấy tiếc à?” Chu Thanh Tuấn hỏi.
Vân Hoạch vẻ mặt kỳ lạ: “Sao phải tiếc? Anh thích thì chúng ta mua thôi.”
Chu Thanh Tuấn khẽ cười: “Nhưng tinh hạch mất đi một phần ba.”
Vân Hoạch cười, nói khoác không biết ngượng: “Không sao, anh giỏi mà, em cũng tạm coi là giỏi. Chúng ta thu thập thêm một ngày là đủ rồi, đúng không?”
“Đúng……”
