Chương 70: Sự nuông chiều của Chu Thanh Tuấn
“Ngẩn người gì thế? Mau thay quần áo đi, lát nữa thành người băng đấy.”
Tống Khai Tâm vỗ vai Tống Điềm, cô nàng lúc này mới thu hồi ánh mắt, tập trung mặc quần áo.
Ôn Tĩnh cúi đầu lặng lẽ đeo găng tay, Ôn Minh Thăng nhìn cảnh đó, âm thầm thở dài.
Từ sau lần Vân Hoạch cố tình nói mấy lời mập mờ, tâm trí của Tĩnh Tĩnh rõ ràng đặt hết lên anh ta.
Anh ta vừa mừng vừa vui, nhưng Tĩnh Tĩnh vẫn luôn vô tình chú ý đến Chu Thanh Tuấn và Vân Hoạch, thỉnh thoảng lại lộ ra vẻ mặt thất vọng...
Lục Hằng đi lên phía trước nhất, mắt không thấy thì tâm không phiền.
Gần đến chân núi, một khe nứt khổng lồ cắt đứt mọi người và ngọn núi.
“Không phải chứ, sắp đến nơi rồi mà, sao lại xuất hiện thêm một cái khe nữa thế này.”
Tống Khai Tâm gãi đầu, mở miệng là bắt đầu càu nhàu.
Chu Thanh Tuấn và Lục Hằng bước lên phía trước.
“Cậu thấy có gì bất thường không?” Lục Hằng hỏi.
Chu Thanh Tuấn lắc đầu, “Bên trong không có năng lượng hoạt động, chỉ là một khe nứt tuyết bình thường thôi.”
Dứt lời, anh vươn cánh tay dài, một cây cầu băng lặng lẽ hiện ra phía trên khe nứt.
Tống Điềm chọc chọc cánh tay Tống Khai Tâm, “Vô dụng thôi, nhìn đại ca và anh Lục Hằng kìa, rồi nhìn lại cậu xem.”
“...”
Tống Khai Tâm nhếch khóe miệng, “Tôi thì sao, tôi tốt lắm còn gì, đại ca bắc cầu, tôi đi qua thảnh thơi.”
Nói xong, cậu ta khởi động dị năng, nhanh như chớp lao sang phía bên kia cây cầu.
Tống Điềm bĩu môi, cũng chạy theo sau.
Chu Thanh Tuấn cúi người xuống trước mặt Vân Hoạch, “Hoạch Hoạch, lại đây, anh cõng em.”
Vân Hoạch mỉm cười, từ từ ghé lên lưng Chu Thanh Tuấn, “Anh à, anh không thấy bây giờ anh quá nuông chiều em rồi sao? Em sắp thành đồ bỏ đi rồi đây.”
Từ khi hai người đến với nhau, cơ hội để cô giết dị hóa vật cho đã đời đã giảm đi rất nhiều.
Mỗi lần chưa giết được bao lâu, Chu Thanh Tuấn đã bắt đầu can thiệp, không nỡ để cô mệt mỏi, hoàn toàn khác hẳn với lúc mới quen.
“Anh à, sao anh không nói gì thế?”
Đầu ngón tay mềm mại của Vân Hoạch nghịch ngợm chọc vào cổ Chu Thanh Tuấn, hơi thở thanh ngọt phả bên tai anh.
Chu Thanh Tuấn nghiêng mặt, nâng cằm Vân Hoạch, khẽ hôn một cái, “Anh không thấy vậy. Anh là bạn đời của Hoạch Hoạch, bảo vệ Hoạch Hoạch là chuyện anh nên làm.”
“Nhưng em muốn giết dị hóa vật...” Vân Hoạch vùi vào cổ Chu Thanh Tuấn, nhỏ giọng làm nũng.
“Không mệt sao?”
“Không mệt.”
Ôn Tĩnh nhìn bóng lưng Chu Thanh Tuấn và Vân Hoạch, chợt quay sang Ôn Minh Thăng nói: “Minh Thăng, cậu có thấy Vân Hoạch đang kéo chân Thanh Tuấn không? Thích một người sao có thể như vậy được, rõ ràng là cô ta đang lợi dụng Thanh Tuấn mà.”
Ôn Minh Thăng bất lực, không biết khuyên thế nào.
Anh rất không thích việc Tĩnh Tĩnh cứ nhắc đến Chu Thanh Tuấn, cô ấy biết rõ anh thích cô ấy mà.
“Tĩnh Tĩnh, chuyện của người khác chúng ta đừng quản nữa, được không?”
“Sao lại không quản chứ?!” Ôn Tĩnh bỗng nhiên kích động, “Chẳng lẽ cậu cũng thấy Vân Hoạch không sai? Tôi và Thanh Tuấn là đồng đội, chúng tôi có chung mục tiêu, tôi không thể nhìn Vân Hoạch cứ thế ảnh hưởng đến cậu ấy mãi được!”
“Vân Hoạch ảnh hưởng gì đến Chu Thanh Tuấn chứ?” Ôn Minh Thăng bất lực nói.
“Cô ta làm mê hoặc thần trí của Thanh Tuấn, kéo chậm tiến độ của cả đội, đây đều là bằng chứng rành rành!”
Ôn Minh Thăng hiếm khi im lặng.
Anh biết vì sao rồi.
“Tĩnh Tĩnh, nếu cậu muốn ăn sáng, sau này tôi cũng có thể làm cho cậu, cậu muốn được cõng, tôi cũng có thể cõng cậu. Chúng ta đừng can thiệp và cũng đừng chú ý đến người khác nữa, được không?”
Ôn Tĩnh như bị giẫm phải đuôi, đột nhiên sốt ruột, “Minh Thăng, cậu nói can thiệp vào chuyện của người khác là sao? Cậu không tin tôi?!”
Dứt lời, Ôn Tĩnh không cho Ôn Minh Thăng cơ hội nói tiếp, trực tiếp quay người bước qua cầu.
Tống Điềm đã qua cầu từ lâu, nhìn thấy Chu Thanh Tuấn cõng Vân Hoạch đi tới, lộ ra vẻ mặt ngưỡng mộ.
Tống Khai Tâm nhìn thấy, cười đùa: “Sao, thích à? Tôi có thể phối hợp với cậu đấy.”
“Cậu chắc chứ?” Tống Điềm không tin.
“Tất nhiên.” Tống Khai Tâm vỗ ngực.
“Vậy được, tới đi.” Tống Điềm vui vẻ cười, rồi ngồi xổm xuống.
Tống Khai Tâm cũng ngồi xổm xuống: “???”
“Tống Điềm, cậu bị bệnh à?!”
Tống Điềm cũng mơ hồ, “Cậu mới bị bệnh ý, không phải bảo phối hợp với tôi sao, cậu ngồi xổm xuống làm gì, kỳ lạ thật.”
Tống Khai Tâm tức giận hít một hơi sâu, “Sao tôi lại quen biết cái đồ ngốc như cậu chứ.”
“Cậu không ngốc à?”
“Được được được, tôi cũng ngốc, được chưa.”
“...”
Đến chân núi, trời đã tối.
Nơi đây dân cư thưa thớt, càng không có kiến trúc nào.
Chu Thanh Tuấn lấy nhà ở đơn giản từ không gian ra, tìm một vị trí kín gió làm nơi nghỉ ngơi tạm thời cho mọi người.
“Mệt không?”
Chu Thanh Tuấn đỡ eo Vân Hoạch, ánh mắt đầy xót xa, nếu không phải vì đi theo anh, Hoạch Hoạch căn bản không phải chịu khổ nhiều như vậy.
Nhìn vẻ mặt đầy áy náy của Chu Thanh Tuấn, Vân Hoạch không nhịn được bật cười.
Có một kiểu mệt gọi là Chu Thanh Tuấn thấy em mệt.
“Anh à, em ngày nào cũng ăn trưng múc sẵn, uống nước rót sẵn, đã đủ nhàn hạ rồi. Anh còn cõng em bế em, em có đi mấy bước đường đâu mà mệt với chả mỏi.”
Chu Thanh Tuấn không tin, “Sáng nay không phải còn kêu chân đau sao, anh xoa bóp cho em.”
Vân Hoạch sững người một lúc, giữ tay Chu Thanh Tuấn lại, gương mặt hơi ửng đỏ.
Đây có phải là chuyện giống nhau đâu? Hoàn toàn không phải.
Cô ghé sát tai Chu Thanh Tuấn, cố ý nói: “Tối nay anh nhẹ nhàng một chút, em sẽ không thấy đau nữa.”
Cánh tay Chu Thanh Tuấn đang ôm eo Vân Hoạch từ từ siết chặt, khẽ vuốt ve gương mặt cô, ánh mắt trong nháy mắt thay đổi.
Vân Hoạch gần như lập tức biết anh muốn làm gì, giơ tay áp lên má anh đẩy ra.
Nụ hôn nóng bỏng rơi vào lòng bàn tay, khẽ chạm một cái.
Ôn Tĩnh nhìn cảnh này, hai tay siết chặt.
Chu Thanh Tuấn thật sự đã thay đổi!
Bọn họ vẫn còn ở đây, vậy mà Chu Thanh Tuấn lại ngang nhiên hôn lòng bàn tay Vân Hoạch như không có ai.
Cô gắng gượng kìm nén cảm xúc, nhếch khóe miệng, giả vờ bình tĩnh nói: “Chúng ta bàn bạc lịch trình ngày mai đi. Thanh Tuấn, cậu đã dò được gì rồi?”
Chu Thanh Tuấn buông Vân Hoạch ra, nhẹ nhàng nắm lấy bàn tay mềm mại của cô.
“Dị năng không gian dò được trên đỉnh núi có hai gốc Tuyết Liên dị hóa cấp 9, còn có hai con dị thú bản địa cấp 9 đi kèm, sinh vật cấp thấp thì không rõ. Ôn Tĩnh, Lục Hằng, hai người có ý kiến gì không?”
Lục Hằng liếc Ôn Tĩnh một cái, lên tiếng trước: “Tôi nghĩ thế này, tôi và Ôn Tĩnh mỗi người đối phó một gốc U Liên dị hóa, còn dị thú bản địa thì phiền Thanh Tuấn xử lý. Còn những con cấp thấp khác, để Khai Tâm và Điềm Điềm giải quyết.”
“Được.” Chu Thanh Tuấn gật đầu.
“Tôi cũng được.” Tống Điềm và Tống Khai Tâm lần lượt giơ tay.
Ánh mắt mọi người chuyển sang Ôn Tĩnh, cô ta nhìn Vân Hoạch một cái, nói: “Tôi cũng không vấn đề. Chỉ là Thanh Tuấn, cậu định xử lý Vân Hoạch thế nào? Khí hậu trên đỉnh núi quá khắc nghiệt, hay là để cô ta ở chân núi, chúng ta giải quyết xong rồi quay lại đón cô ta.”
Vân Hoạch liếc Ôn Tĩnh một cái, xem ra lần kích thích trước không có tác dụng.
Nhưng duy trì được một tháng, cũng không tệ, chỉ là Ôn Minh Thăng quá vô dụng.
Cô ôm cánh tay Chu Thanh Tuấn, mềm mại nói: “Em không sao. Còn anh Minh Thăng thì sao? Anh ấy yếu như vậy, cũng chẳng khác em là bao, hay là để anh ấy ở lại luôn, chúng em sẽ không kéo chân mọi người nữa.”
Ôn Tĩnh nhìn Ôn Minh Thăng một cái, “Không cần, Minh Thăng dù sao cũng là dị năng giả cấp 8, có thể chống chọi với giá rét.”
Vân Hoạch không nhịn được bật cười, còn cười thành tiếng.
Thú vị thật.
Cái kiểu hai mặt này thú vị thật.
Cô nhìn Ôn Minh Thăng, vẻ mặt đáng thương: “Anh Minh Thăng, anh thật sự không ở lại với em sao? Một mình em ở chân núi tội nghiệp lắm... Đau!”
Đầu ngón tay truyền đến cơn đau nhói, Vân Hoạch theo phản xạ nhíu mày.
