Chương 97: Dù tôi thiếu một cánh tay, cả đời anh ta cũng không bằng tôi
Vân Hoạch bật cười.
“Đúng vậy, đã biết tôi cố ý thân thiết với Lục Hằng để chọc tức anh, thì tại sao tôi phải nghe lời anh mà dừng lại? Anh tự nghĩ xem logic có đúng không?”
Chu Thanh Tuấn: “...”
Vân Hoạch chọc vào ngực Chu Thanh Tuấn, đắc ý nói tiếp: “Anh à, anh có bạn bè, tôi cũng có bạn bè. Tôi nhận ra trước đây tôi quá xa cách với đồng đội của anh, đó là lỗi của tôi, tôi sẽ sửa.”
“Như vậy, lỡ đâu anh gặp chuyện không may không còn nữa, thì vẫn có người khác bảo vệ và chăm sóc tôi. Tôi thấy Lục Hằng cũng tốt đấy, anh ta đã cấp chín rồi, chẳng bao lâu nữa sẽ đầy cấp, không kém gì anh.”
Rõ ràng biết Vân Hoạch nói lời tức giận, nhưng Chu Thanh Tuấn vẫn đau lòng không thể nào diễn tả được.
“Vân Hoạch, nhìn vào mắt anh.”
Vân Hoạch ngẩng đầu, mặt không cảm xúc nhìn thẳng vào Chu Thanh Tuấn.
Chu Thanh Tuấn gượng gạo nhếch khóe môi, “Nói lại lần nữa, không thì anh không tin.”
Vân Hoạch: “...”
“Chu Thanh Tuấn, anh có nhàm chán không, tin hay không tùy anh, buông tôi ra!”
Cô đẩy anh, giãy giụa, dùng hết sức lực mà vẫn không thoát ra được.
Chu Thanh Tuấn ôm quá chặt.
Anh ngậm vành tai Vân Hoạch, ánh mắt đầy cố chấp, “Anh biết Hoạch Hoạch nói lời tức giận, em coi thường Lục Hằng, dù anh thiếu một cánh tay, cả đời anh ta cũng không bằng anh.”
Dứt lời, anh cúi người, một tay bế bổng Vân Hoạch lên, bước dài về phía phòng tắm.
Hơi nước ẩm ướt khiến phòng tắm mờ mịt, Vân Hoạch tức giận cào loạn lên người Chu Thanh Tuấn, mắt đỏ hoe.
“Chu Thanh Tuấn, anh bị bệnh à, buông tôi ra, tôi không muốn làm chuyện này với anh.”
“Anh muốn...”
Chu Thanh Tuấn nắm lấy tay Vân Hoạch, xoay người đè cô lên vách kính mờ.
Không khí trong phòng tắm loãng, Vân Hoạch má ửng hồng, ngửa đầu cố gắng hít thở, nhưng giây tiếp theo, một đôi môi ấm áp mềm mại đã áp lên.
“Chu Thanh Tuấn!”
“Gọi anh đi...”
Chu Thanh Tuấn nắm eo Vân Hoạch, cúi người cắn nhẹ vành tai cô thì thầm.
...
Không biết bao lâu sau, Vân Hoạch mệt đến mức chân đứng không vững, mới được Chu Thanh Tuấn đỏ mắt bế lên giường.
Cô quay lưng về phía anh, cuộn mình trong chăn không thèm để ý đến anh.
Đã làm thì phải làm cho ra hồn, để Chu Thanh Tuấn biết giới hạn của cô, như vậy sẽ không có lần thứ ba nữa.
“Hoạch Hoạch...”
Chu Thanh Tuấn từ phía sau ôm eo Vân Hoạch, hai người dán sát vào nhau, “Gọi anh một tiếng được không?”
“...”
“Hoạch Hoạch, gọi đi, gọi một tiếng thôi...”
Vân Hoạch cảm thấy Chu Thanh Tuấn bị ma ám, nhắm mắt, gọi một tiếng “anh” vô cảm.
Chu Thanh Tuấn nhếch khóe môi, áp sát tai Vân Hoạch, “Ngoan lắm, gọi chồng một tiếng được không?”
???
Chu Thanh Tuấn chặt tay đến chặt cả não rồi à?
“Hoạch Hoạch...”
Vân Hoạch đầu hàng.
Cô buồn ngủ, muốn ngủ.
Cô mặt không cảm xúc gọi một tiếng, “Chồng.”
Chu Thanh Tuấn cười càng vui vẻ, anh áp sát Vân Hoạch, giọng nũng nịu: “Hoạch Hoạch, anh thật sự biết lỗi rồi, tuyệt đối sẽ không có lần sau nữa, anh yêu Hoạch Hoạch, Chu Thanh Tuấn yêu Vân Hoạch, rất yêu rất yêu.”
Vân Hoạch thở dài, bất lực xoay người ôm lấy eo Chu Thanh Tuấn, “Anh à, anh không mệt sao? Hai ngày liên tục không nghỉ, anh lại bị thương nặng như vậy, chúng ta nghỉ ngơi đi, được không?”
“Không đúng, Hoạch Hoạch nói không đúng.”
Chu Thanh Tuấn cúi đầu ngậm môi Vân Hoạch, triền miên dịu dàng một lúc mới bổ sung: “Hoạch Hoạch nên nói, em yêu anh, rất yêu rất yêu, Vân Hoạch yêu Chu Thanh Tuấn.”
Vân Hoạch: “...”
“Chu Thanh Tuấn, anh như vậy tôi thật sự giận đấy.”
“Vậy nãy giờ Hoạch Hoạch đều cố ý trêu anh, đúng không?” Chu Thanh Tuấn khẽ nhếch khóe môi.
Vân Hoạch gật đầu, đương nhiên nói: “Đúng vậy, cố ý đấy, ai bảo anh làm việc chưa bao giờ nghĩ đến tôi.”
“Nếu sau này anh còn hành động bốc đồng như vậy, tôi không chỉ khoác tay Lục Hằng, tôi còn ôm anh ta, hôn anh ta, ngủ... Ưm...”
Chu Thanh Tuấn hôn lên môi Vân Hoạch, cắn nhẹ một cái.
“Đau, Chu Thanh Tuấn, anh là chó à?”
Đôi mắt trong veo của Vân Hoạch ngấn lệ, đáng thương nhìn Chu Thanh Tuấn.
Chu Thanh Tuấn nắm cằm Vân Hoạch, đầu ngón tay nhẹ nhàng ma sát, “Sau này không được nói mấy lời như vậy, càng không được nói chuyện với Lục Hằng.”
“Tôi không!” Vân Hoạch trừng mắt nhìn Chu Thanh Tuấn, dữ dằn nói: “Anh nói không giữ lời thì tôi không nghe lời anh, một chữ cũng không nghe.”
Chu Thanh Tuấn không nhịn được bật cười, áp trán vào trán Vân Hoạch.
Hoạch Hoạch, cứ như vậy, đừng lạnh lùng với anh.
Hoạch Hoạch của anh là một tiểu tinh linh tràn đầy sức sống...
“Anh nói giữ lời, Hoạch Hoạch cũng ngoan ngoãn nghe lời, được không?”
“Anh giữ lời trước rồi nói tiếp.”
Vân Hoạch khoanh tay, kiêu ngạo khẽ hừ một tiếng.
Chu Thanh Tuấn nhếch khóe môi, lấy ra một viên năng lượng thạch màu xanh lục từ không gian, “Hoạch Hoạch thích cái gì? Dây chuyền? Lắc tay hay vòng tay, làm thành lắc chân được không?”
Vân Hoạch kinh ngạc nhìn Chu Thanh Tuấn.
Anh ta hư hỏng rồi!
Chu Thanh Tuấn chạm vào chóp mũi Vân Hoạch, cười nói: “Vậy làm lắc chân nhé, Hoạch Hoạch của chúng ta trắng như vậy, đeo chắc chắn rất đẹp.”
“...”
Vân Hoạch giật lấy năng lượng thạch, bỏ vào không gian của mình, bá đạo che mắt Chu Thanh Tuấn, “Chu Thanh Tuấn, ngủ đi, anh là người chứ không phải sắt, ngủ!”
“Hoạch Hoạch nói không giận anh nữa thì anh ngủ.”
“... Anh thích ngủ hay không thì tùy.”
“Anh biết Hoạch Hoạch không giận anh nữa rồi.”
Chu Thanh Tuấn cọ cọ má vào má Vân Hoạch, ôm cô nhắm mắt lại.
Vân Hoạch nhìn bản thân bị ép đến mức xoay người cũng khó, bất lực nhắm mắt.
Ngủ thôi, chuyện ngày mai để ngày mai tính.
Đêm khuya tĩnh lặng, Chu Thanh Tuấn ôm Vân Hoạch ngủ ngon lành, đột nhiên nghe thấy ngoài tường vang lên một trận động tĩnh nhỏ.
Ngoài tường có người?!
Anh mở mắt, ngồi dậy.
Vân Hoạch cảm nhận được động tĩnh bên cạnh, mơ màng mở mắt, giọng nói mềm mại, kèm theo chút khàn khàn, “Anh, sao vậy?”
“Bên ngoài có động tĩnh, anh ra xem một chút, Hoạch Hoạch ngủ tiếp đi.”
Chu Thanh Tuấn dịu dàng nói, hôn lên trán Vân Hoạch một cái.
Vân Hoạch chớp đôi mắt mơ màng, lý trí muốn đi theo, nhưng cô quá buồn ngủ và mệt mỏi, giãy giụa một giây rồi vẫn nhắm mắt lại.
Chu Thanh Tuấn không nhịn được nhếch khóe môi, đứng dậy rời khỏi phòng.
Ở góc giữa tường và vách núi, một người ăn mặc rách rưới nhặt lõi táo bị vứt bỏ, nhồi nhét vào miệng một cách ngấu nghiến.
Nghe thấy tiếng mở cửa khe khẽ, hắn khựng lại một chút, nhanh chóng trốn đi.
Chu Thanh Tuấn tìm quanh nhà một vòng, không thấy ai, lại lấy máy dò không gian ra dò xét một lượt, mới phát hiện cách đó vài mét có mấy cây thực vật dị hóa cấp thấp.
Anh cất máy dò, mặt không cảm xúc quay về phòng, nhưng không ngủ nữa, mà mượn ánh sáng yếu ớt của quả cầu lửa mài viên năng lượng thạch màu xanh lục.
