Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Tận Thế Thiên Tai, Nhân Loại Chỉ Còn 1 Năm Để Sinh Tồn > Chương 23

Chương 23

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 23: Sau này chị giao cho cậu đấy

 

Mộ Uyển Thanh lại bị giọng nói bất ngờ vang lên trong đầu làm cho chấn động.

 

Giọng nói này rất thật, và cô biết Tiêu Dương không hề mở miệng.

 

“Vừa nãy anh nghĩ ‘Chị U nấu ăn ngon thật’ có phải không?” Mộ Uyển Thanh hỏi để xác nhận.

 

“Chà! Đỉnh thật!”

 

Tiêu Dương giơ ngón cái với Mộ Uyển Thanh: “Hoàn toàn chính xác! Chúc mừng em Uyển Thanh, em cũng thức tỉnh dị năng rồi, mà còn rất đặc biệt nữa.”

 

Tiêu Dương đã nghe và thấy không ít dị năng, nhưng phần lớn đều thuộc hệ võ lực và hệ pháp thuật.

 

Ví dụ như cuối thời kỳ tận thế, nhiều người sống sót thức tỉnh đao thuật, kiếm thuật – những thứ này thuộc hệ võ lực.

 

Loại người thức tỉnh này quá phụ thuộc vào vũ khí, tuy chiến lực mạnh, nhưng yếu tố vũ khí chiếm phần lớn.

 

Còn những người có thể phát ra sấm sét và cầu lửa thì thuộc hệ pháp thuật.

 

Thỉnh thoảng cũng thấy vài người hệ tinh thần, nghe nói có thể tăng cường phòng ngự võ lực cho người khác, thậm chí mê hoặc lòng người.

 

Thêm nữa là dị năng không gian của Tiêu Dương, thuộc hệ đặc thù, cực kỳ hiếm gặp.

 

Còn của Mộ Uyển Thanh, chắc cũng thuộc một dạng của hệ tinh thần, điểm mạnh của loại dị năng này là có thể nghe được tiếng lòng người khác, khiến người ta không còn chút riêng tư nào trước mặt mình.

 

“Trời ạ, hai người thông đồng với nhau để lừa tôi chơi đấy à? Dị năng thật sao?” Lữ U không tin, chị hoàn toàn không biết có dị năng tồn tại.

 

“Chị U, nếu không tin, chị có thể thử, để Uyển Thanh nghe tiếng lòng của chị.” Tiêu Dương cười nói.

 

“Được!” Lữ U đã không kìm được tò mò, muốn thử ngay.

 

Mộ Uyển Thanh lại tập trung tinh thần vào Lữ U, một lát sau, giọng Lữ U vang lên trong đầu.

 

Tuy nhiên, mặt Mộ Uyển Thanh lại đỏ lên.

 

Tiêu Dương tò mò, Mộ Uyển Thanh nghe thấy gì mà lại thẹn thùng thế? Chị U nghĩ cái gì vậy!

 

Thấy Mộ Uyển Thanh không nói, Lữ U sốt ruột: “Sao rồi Uyển Thanh, em nghe được tiếng lòng của chị không? Nói ra để kiểm chứng đi.”

 

Mộ Uyển Thanh hơi ngượng ngùng: “Chị U, chị… chị nghĩ là ‘Cậu Tiêu thật có phúc, tán được em gái xinh đẹp như Uyển Thanh’ có đúng không ạ?”

 

Lữ U “ối” một tiếng, phấn khích vỗ bàn: “Đúng thật, không sai một chữ nào!”

 

Chị lại nhìn Tiêu Dương: “Cậu à, vừa nãy cậu biến ra đồ như ảo thuật ấy, cũng là dị năng à?”

 

Tiêu Dương thấy không cần giấu Lữ U, liền kể hết cho chị nghe, tất nhiên, trong không gian có bao nhiêu vật tư, Tiêu Dương không tiết lộ.

 

Tiêu Dương lại kể trải nghiệm trước khi trọng sinh thành một giấc mơ của mình, kể cho Lữ U nghe. Lữ U nghe đến nỗi che miệng thét chói tai liên hồi.

 

“Cậu Tiêu, nếu thật như cậu nói, tôi hơi hối hận vì được cậu cứu rồi đấy, sau này sống khổ thế nào!”

 

Lữ U không khỏi lo lắng cho tương lai.

 

Tiêu Dương cười, an ủi: “Yên tâm đi chị U, có em ở đây, nhất định không để chị chịu chút thiệt thòi nào! Hãy tin em!”

 

Nhìn ánh mắt kiên định tự tin của Tiêu Dương, Lữ U bỗng cảm thấy vô cùng tin tưởng, dường như có cậu ở đây, thực sự có cảm giác an toàn.

 

Chỉ riêng căn biệt thự ấm áp như mùa xuân và bàn đồ ăn này, đã là thứ người thường không thể mang lại.

 

Lữ U nâng ly rượu về phía Tiêu Dương: “Nào, chị mời cậu một ly, sau này chị giao cho cậu đấy!”

 

Tiêu Dương khựng lại, nghe cứ như “Sau này chị là của cậu” vậy, không biết Lữ U có cố ý không.

 

“Giao cho em, yên tâm!” Tiêu Dương cũng nâng ly, nói với vẻ đầy ẩn ý.

 

“À, đúng rồi chị U, sau này còn phải nhờ chị một việc!” Tiêu Dương uống cạn ly rượu, đặt ly xuống nói.

 

“Nói đi!” Lữ U dứt khoát.

 

“Chuyện là, em và Uyển Thanh đều không biết nấu ăn, sau này việc nấu nướng nhờ chị cả, được không ạ?”

 

Lữ U nghe xong, đây là việc sao? Chị vỗ ngực: “Cậu Tiêu, việc khác không dám nói, chứ nấu ăn là sở trường của chị, mạng sống này là cậu cứu, đây là việc chị nên làm.

 

Chị hứa với hai đứa, nhất định sẽ nuôi hai đứa trắng trẻo mập mạp!

 

Đương nhiên, cậu phải đảm bảo có đủ nguyên liệu nhé!”

 

Tiêu Dương rất hài lòng, cũng học theo Lữ U vỗ ngực: “Chị U yên tâm, nguyên liệu ăn thoải mái!”

 

…

 

Tuyết càng lúc càng lớn, đã biến thành tuyết lông ngỗng.

 

Bữa ăn trong biệt thự đã kết thúc, Mộ Uyển Thanh vì dùng dị năng vài lần, tinh thần hơi mệt, đã lên lầu nghỉ trước.

 

Không còn cách nào, thời gian năng lượng của cô bây giờ quá ít, thể chất còn kém, không chịu nổi sự tiêu hao tinh thần của dị năng, sau này thời gian năng lượng nhiều lên sẽ tốt thôi.

 

Thời gian năng lượng này giống như cấp độ trong game, cấp 1 sao so được với cấp 100? Đương nhiên là không!

 

Vì vậy, bước tiếp theo, Tiêu Dương chuẩn bị thu thập nhiều thời gian năng lượng hơn.

 

Virus thây ma sắp bùng phát, cơ hội chẳng phải đến rồi sao!

 

Lữ U chọn ngủ ở phòng ngủ tầng một, ban đầu Tiêu Dương định để chị lên phòng cũ của Mộ Uyển Thanh ở tầng ba.

 

Nhưng Lữ U từ chối với lý do sáng dậy nấu ăn tiện hơn.

 

Tiêu Dương không miễn cưỡng, chuẩn bị cho chị chăn gối mới, lại để đầy tủ lạnh các loại nguyên liệu, mới lên lầu.

 

Lữ U trong phòng, trằn trọc không ngủ được.

 

Hôm nay có quá nhiều chuyện xảy ra, đột nhiên đến chỗ ở an nhàn thế này, chị lại mất ngủ.

 

Có lẽ vì những gì mình đã trải qua, mình còn giết người. Có lẽ vì những cảnh tận thế Tiêu Dương kể cho chị.

 

Tóm lại, không tài nào ngủ được.

 

Chị loạng choạng đứng dậy ra phòng khách, nhìn tuyết lớn ngoài cửa sổ xuất thần.

 

Đột nhiên, từ trên lầu vọng xuống những âm thanh khó tả.

 

Lữ U sững sờ, rồi khóe miệng cong lên, nở một nụ cười quyến rũ.

 

“Người trẻ đúng là biết quậy, mệt cả ngày rồi còn không biết nghỉ ngơi!” Chị nghĩ thầm.

 

10 phút…

 

20 phút…

 

30 phút…

 

50 phút…

 

Lữ U ngây người, cậu Tiêu này lợi hại thế sao?

 

Chị nghe đến khô cổ họng, nhưng vẫn không nhịn được muốn nghe.

 

1 tiếng rưỡi sau, trên lầu mới từ từ yên tĩnh trở lại.

 

Còn Lữ U dưới nhà đã đỏ bừng mặt.

 

Nghĩ lại Lữ U, chị cũng từng yêu vài lần, từng có một cuộc hôn nhân thất bại, cũng coi như đã thấy không ít đàn ông.

 

Nhưng lâu như Tiêu Dương, chị mới thấy lần đầu.

 

Ly hôn xong, chị dồn tâm trí vào sự nghiệp, không còn thử chuyện nam nữ nữa.

 

Chợt nghe âm thanh trên lầu, dường như kích hoạt khao khát tận sâu đáy lòng, chị có phản ứng sinh lý.

 

Trong đầu không khỏi hiện lên khuôn mặt tuấn tú của Tiêu Dương, chị bỗng có chút rung động.

 

“Xì xì! Mình đang nghĩ gì thế? Thế này sao có mặt đối diện với cô Uyển Thanh!” Lữ U vội vàng thu lại ham muốn đang lan tràn, trấn tĩnh hơi thở gấp gáp, vội vã đi về phòng ngủ.

 

Thật trùng hợp, khi đi ngang qua cầu thang, chị đụng ngay Tiêu Dương đang cởi trần chuẩn bị xuống thêm than cho lò.

 

Tiêu Dương thấy Lữ U thì ngẩn ra, tối thui thế này không bật đèn đứng đây làm gì?

 

“Chị U, sao chị không ngủ?”

 

Lữ U hoảng hốt, vội che giấu: “Chị… chị đi vệ sinh!”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn