Liên hệ:[email protected]
fZalo

Tất cả nội dung truyện chữ và truyện audio trên website được tổng hợp từ nhiều nguồn công cộng hoặc do người dùng tải lên. Chúng tôi không sở hữu bản quyền, không chỉnh sửa nội dung và không chịu bất kỳ trách nhiệm pháp lý nào liên quan đến bản quyền, tính chính xác hay quan điểm trong tác phẩm. Nếu bạn là chủ bản quyền và phát hiện nội dung vi phạm, vui lòng liên hệ ngay với chúng tôi qua email để kiểm tra và gỡ bỏ trong thời gian sớm nhất. Người dùng tự chịu trách nhiệm toàn bộ khi sử dụng nội dung trên website. Chúng tôi không khuyến khích sao chép, phát tán trái phép và khuyến nghị mọi người tôn trọng quyền tác giả.

Biển Truyện
Trang chủThể loạiBảng xếp hạngHoàn thànhBảng vàng
💎XuKiếmtiền
Hệ Thống Khác Biệt: Tu Tiên Giữa Biển Xác Sống > Chương 12

Chương 12

Font
Cỡ chữ18
Nền
Rộng760px
← TrướcMục lụcSau →

Chương 12 có bản audio.

Chương 12: Bắt Sống

 

Đám dị năng giả bên trái đồng loạt ra tay, kẻ phun lửa, kẻ phun nước.

 

Giữa sân, Mộc Tiểu Vãn cũng giơ tay lên, trút xuống một trận mưa đá dữ dội.

 

Kỹ năng của Mộc Tiểu Vãn có phạm vi rất rộng, bao phủ khoảng mười người, có hai kẻ bị đập chảy máu.

 

Nhưng bên đông người, khi máu hưng phấn dâng lên, bọn chúng bất chấp tất cả xông lên phía trước.

 

Từ Phàm lỡi hỗn loạn nhanh chóng xông vào đội ngũ của đoàn bảo vệ, trà trộn vào đám đông.

 

Giữa đám dị năng giả, thiếu niên phun lửa trực tiếp chắn trước mặt Mộc Tiểu Vãn. Lửa phun ra, luồng nhiệt nhìn thôi đã thấy ghê.

 

Thiếu niên phun lửa tên là Trần Nạp, học cùng trường đại học với Mộc Tiểu Vãn, cùng khoa.

 

Trong khu chung cư, những người này phần lớn đều lớn tuổi hơn.

 

Có lẽ họ chỉ nghĩ Mộc Tiểu Vãn là một cô gái xinh đẹp.

 

Nhưng Trần Nạp biết, Mộc Tiểu Vãn chính là hoa khôi tân sinh của trường họ!

 

Tuần đầu khai giảng, cô đã bị đăng hơn hai mươi bài trên tường tỏ tình.

 

Tuy tính cách hơi kỳ lạ, nhưng không thể cản nổi nhan sắc.

 

Và hắn lại ở cùng khu chung cư với nữ thần này, chẳng phải là duyên phận sao?

 

Dù xui xẻo gặp phải ngày tận thế, nhưng có thể bị mắc kẹt cùng nữ thần, chẳng phải ông trời đang tác hợp cho họ sao?

 

Cô ấy là công chúa, vậy hắn chính là kỵ sĩ của cô!

 

“Mặc kệ con nhỏ đó và thằng phun lửa, hạ gục bọn còn lại trước.” Kẻ mặt sẹo hét lớn.

 

Khoảng hai mươi người thường bên này nhận ra hai kẻ đó là khó nhằn nhất, liền lao về phía mấy dị năng giả khác.

 

Lúc này, kẻ mặt sẹo vừa sai đàn em chặt đứt dây leo trên người, ngẩng đầu liền thấy bóng lưng Từ Phàm lao về phía thiếu niên phun lửa và Mộc Tiểu Vãn.

 

“Thằng chó nào đi tìm chết đấy?” Kẻ mặt sẹo không biết là đàn em nào mà liều thế.

 

Những người khác cũng có kẻ nhìn thấy bóng Từ Phàm, nghĩ thầm thằng này tiêu rồi.

 

Sáng nay có thằng đàn em đánh nhau với thằng phun lửa, không những mặt bị cháy sém mà còn bị nướng luôn cả chim.

 

“Chắc sáng nay nó không có mặt, không biết sự lợi hại của thằng phun lửa.”

 

Mà nó chỉ có một mình lên thôi sao?

 

Trong chớp mắt, Từ Phàm đã đến trước mặt thiếu niên phun lửa Trần Nạp.

 

“Thằng ngu tìm chết.”

 

Trần Nạp thấy Từ Phàm tới gần, cười khẩy, giơ tay lên.

 

Không ngờ, Từ Phàm cũng giơ tay phải về phía hắn: “Mày định phát cái này đúng không?”

 

Ầm – Trần Nạp phóng ra một ngọn lửa từ tay.

 

Khoảnh khắc tiếp theo.

 

Ầm!!!

 

Một quả cầu lửa có uy lực lớn hơn ngọn lửa đó gấp nhiều lần hóa thành bạo viêm trong tay Từ Phàm.

 

Khoảnh khắc Từ Phàm phóng ra quả cầu lửa, ngọn lửa của Trần Nạp trực tiếp bị nuốt chửng.

 

Nhiệt lượng cực cao thiêu rụi quần áo và tóc trên người hắn.

 

Trần Nạp mặt mũi đen thui, trợn mắt khó tin: hắn cũng có dị năng hệ hỏa! Còn mạnh hơn!

 

“Ra chỗ khác chơi đi.” Từ Phàm liền táng cho hắn một cái tạt, bay xa ba mét.

 

Mộc Tiểu Vãn không phải không thấy Từ Phàm xông lên, cô đang tập trung thả mưa đá diện rộng vào đám đông.

 

Tuy cô không nhớ tên thằng bạn học trước mặt này, nhưng biết cậu ta có dị năng hệ hỏa uy lực mạnh.

 

Không ngờ có người có thể miểu sát hắn.

 

“WTF! Cái gì thế?”

 

“Nó cũng có siêu năng lực à?”

 

“Quả cầu lửa to vậy, bá đạo quá.”

 

Hỏa Cầu Thuật của Từ Phàm làm tất cả kinh ngạc.

 

“WTF, là nó à?” Kẻ mặt sẹo thấy Từ Phàm, cảm thấy mặt mình bắt đầu đau.

 

Mộc Tiểu Vãn vội vàng ngừng mưa đá, đối diện với Từ Phàm, tạo ra một cây băng chùy dài trong tay.

 

Từ Phàm lúc này dùng tốc độ cô không kịp thấy, xáp tới trước mặt cô, như đang ngắm nghía thứ gì.

 

Sau đó Từ Phàm mỉm cười ấm áp, đưa tay bóp nát cây băng chùy đang cắm trước ngực hắn.

 

Hả? Mộc Tiểu Vãn ngơ người, đây chính là băng chùy do dị năng cấp 2 của cô tạo ra, không những không đâm thủng hắn, còn bị bóp nát bằng tay không.

 

Nếu đến lúc này còn không nhận ra đối phương mạnh hơn mình nhiều, thì đúng là ngu thật rồi.

 

Mộc Tiểu Vãn lùi hai bước, quay đầu bỏ chạy.

 

Nhưng làm sao cô chạy thoát khỏi Từ Phàm? Từ Phàm chỉ nhảy mấy bước đã đuổi kịp, tóm gáy áo cô nhấc bổng lên.

 

Thân hình rất đẹp, nhẹ thật.

 

“Khụ, khụ khụ, buông tao ra!”

 

Mộc Tiểu Vãn phất tay thả ra một luồng sương băng đập thẳng vào mặt Từ Phàm.

 

“Cảm ơn cô đã rửa mặt cho tôi nhé.” Từ Phàm chỉ cảm thấy mặt mát lạnh dễ chịu.

 

Sau đó, Từ Phàm trực tiếp tát Mộc Tiểu Vãn bất tỉnh, phong độ rời đi.

 

Mọi người trên sân không hẹn mà cùng dừng tay.

 

Hai ba mươi thằng đàn ông có mặt trố mắt nhìn theo, con nhỏ này sở thích có hơi đặc biệt, nhưng nói dáng vẻ không khiến người ta động lòng là nói dối.

 

Mấy dị năng giả nhìn nhau, cũng không dám ra tay.

 

······

 

Sau khi chế ngự Mộc Tiểu Vãn, trong đầu Từ Phàm vang lên tiếng nhắc của hệ thống.

 

【Chúc mừng hoàn thành nhiệm vụ cảnh giới Luyện Khí hậu kỳ! Nhận được 'Ngự Kiếm Thuật'.】

 

Vừa mở cửa, Liễu Nhược Nhiên đã thò đầu ra từ phòng bếp.

 

“Chủ nhân, sủi cảo xong rồi! Sủi cảo...” Liễu Nhược Nhiên nhìn kỹ, liền thấy Từ Phàm vác trên vai Mộc Tiểu Vãn bước vào.

 

Nụ cười của Liễu Nhược Nhiên đông cứng, cô đã chuẩn bị tâm lý Từ Phàm sẽ mang phụ nữ mới về, không ngờ nhanh vậy.

 

Cô và Từ Phàm mới ở chung một đêm mà, đã phải đổi người mới rồi sao?

 

“Đây là cướp dân nữ nhà ai vậy?”

 

“Đây là chiến lợi phẩm.” Từ Phàm đặt Mộc Tiểu Vãn lên sô pha rồi trói lại, “Đừng nhìn cô ấy thế này, đây là một 'dị năng giả' đấy.”

 

“Ăn sủi cảo trước đã.”

 

Liễu Nhược Nhiên nghe vậy, bưng sủi cảo từ bếp ra, ngồi trước mặt Mộc Tiểu Vãn ăn.

 

“Lâu lắm rồi chưa được ăn món ngon thế này.” Liễu Nhược Nhiên lau miệng, “Không ngờ sủi cảo đông lạnh cũng ngon vậy.”

 

“Ừm.” Từ Phàm gật đầu, “Nếu em biểu hiện tốt, lần sau nấu lẩu.”

 

“Thật ạ?” Liễu Nhược Nhiên chớp mắt.

 

Từ Phàm quay đầu nhìn sô pha: “Tỉnh từ lúc nào thế?”

 

“Từ lúc hai người bắt đầu ăn sủi cảo!” Mộc Tiểu Vãn mở mắt, lộ ra ánh mắt oán trách.

 

Bọn họ có lửa để nấu đồ ăn!

 

Cô đã ăn đồ hộp mấy ngày nay, giờ chỉ có thể ngửi mùi sủi cảo của người khác.

 

Lại nghĩ đến cảnh hiện tại bị bắt, nước mắt không kìm được mà chảy ra từ khóe miệng.

 

“Trả lời tốt câu hỏi của tôi, cô cũng sẽ được ăn.” Từ Phàm chợt nhớ ra điều gì, tay lật lấy ra chiếc bánh nhỏ vừa nãy, “Trả lời tốt, cái bánh này cũng là của cô.”

 

Bánh! Mộc Tiểu Vãn lập tức biến thành mắt sao.

 

“Tôi hỏi, cô trả lời. Nói thừa một chữ, quất.” Từ Phàm rút ra một cái thắt lưng.

 

Mộc Tiểu Vãn hít một hơi, gật đầu mạnh. Cô nhìn thấy Từ Phàm biến đồ từ hư không, vô cùng kinh ngạc, nhưng lúc này không dám hỏi dù chỉ một chữ.

 

“Cô thả băng, có người phun lửa, có người chữa trị. Các người gọi năng lực này là gì?”

 

“Dị năng.” Mộc Tiểu Vãn dùng từ rất gọn gàng, như sợ bị cho là nói thừa chữ.

 

“Sao các người biết nó gọi là dị năng?”

 

“Tự biết.” Mộc Tiểu Vãn thốt ra hai chữ.

 

Bốp.

 

“Nói rõ.” Từ Phàm rút thắt lưng về.

 

“Là tự mình biết ạ, khi giác tỉnh trong đầu đã có khái niệm này rồi.” Mộc Tiểu Vãn oan ức xoa mông, không phải nói thừa chữ mới bị quất sao?

 

“Thế dị năng của cô có đẳng cấp không?”

 

“Đẳng cấp? Nói thật thì, sau khi có dị năng, tôi có uống thêm một chút, rồi rõ ràng mạnh hơn họ một chút.” Mộc Tiểu Vãn cúi đầu nhớ lại.

 

“Khoan.” Từ Phàm cảm giác Mộc Tiểu Vãn vừa nhắc đến vấn đề mấu chốt mà hắn định hỏi, “Uống cái gì?”

← TrướcMục lụcSau →

Bình luận (0)

Sắp xếp:
Ctrl+Enter để gửi

Đề Xuất Cho Bạn