Chương 30: Đâm sau lưng
Mộc Tiểu Vãn hoàn toàn không cảm nhận được sát ý và nguy hiểm từ phía sau.
Nhưng nói là không cảm nhận được, chi bằng nói là cô không thèm để ý. Có Từ Phàm ở đây, cô chỉ cần làm những gì mình muốn.
Từ Phàm nghĩ tới tầng này, thấy bảo vệ tốt quá cũng không được, cô phải tự có khả năng phân biệt nguy hiểm.
Mộc Tiểu Vãn đối mặt với con Tuyết Viên cuối cùng đang điên cuồng cắn xé, cô còn hưng phấn hơn cả nó, dưới sự phối hợp của dị năng, mấy nhát kiếm chuẩn xác đã giết chết con Tuyết Viên cuối cùng.
Không giống với nhiều người đang lo sinh tồn, lúc này Mộc Tiểu Vãn toàn tâm toàn ý lao vào chiến đấu, ngược lại còn phát huy được thực lực mạnh hơn.
“Giỏi!”
Mộc Tiểu Vãn định reo hò nhảy nhót, thì thấy một sợi dây leo quấn lấy hai chân cô, kéo cô ngã về phía sau.
Ngã trên tuyết, tay Mộc Tiểu Vãn nắm chặt Thiên Lang kiếm. Cô nhanh chóng phản ứng lại, vung kiếm chém vào dây leo dưới chân.
Nhưng lúc này một tia chớp lóe lên, cô cảm thấy toàn thân tê dại, ngay cả ý thức cũng không tập trung nổi.
“Thái Ca, có cần đánh cô ta ngất không?” A Khôn cầm gậy bóng chày bước tới bên Mộc Tiểu Vãn.
“Thôi, sợ mày không khống chế được lực. Cởi cái vũ khí trên tay cô ta trước.” Thái Ca bước tới, dùng dây leo trói Mộc Tiểu Vãn lại.
“Mấy người... đồ khốn, không được đụng vào, thanh kiếm này là của chủ nhân...” Mộc Tiểu Vãn khó nhọc thốt ra mấy chữ.
“Ồ, còn chủ nhân cơ à.” Thái Ca cười, vươn tay nắm lấy chuôi kiếm, “Bây giờ kiếm là của tao, tao bây giờ chính là...”
Ầm –
Một sức mạnh áp chế khổng lồ giáng xuống, mấy người đồng thời cảm thấy như có một chiếc ô tô con đè lên người, quỳ rạp xuống đất.
“Được rồi.” Từ Phàm đáp xuống đất, “Tiểu Vãn, lại có bài học rồi nhé.”
Ầm ầm ầm. Dây leo trên người Mộc Tiểu Vãn nổ tung, dòng điện trên người cũng biến mất.
“Chủ nhân!” Mộc Tiểu Vãn đứng dậy chạy về phía Từ Phàm, nhưng đầu óc còn hơi mơ hồ, vấp ngã một cái, ngã dưới chân Từ Phàm, rồi ôm lấy chân anh.
“Hu hu hu.” Mộc Tiểu Vãn có vẻ hơi buồn, “Không phải vừa rồi em cứu họ sao? Sao họ có thể làm vậy?”
Mộc Tiểu Vãn rồi hung dữ trừng mắt nhìn ba người, nhưng mắt ba người chỉ đầy kinh hãi nhìn về phía Từ Phàm.
“Đây là người gì? Đây là sức mạnh gì?” Trong lòng ba người hiện lên đủ loại hoảng loạn, sợ hãi.
Nhưng dù thế nào, họ cũng biết, đằng sau người đàn bà này có một cường giả thâm bất khả trắc! Họ còn muốn tính kế cô ta...
Mấy người muốn nói gì đó cầu xin Từ Phàm tha cho họ một mạng, nhưng áp chế của Từ Phàm là tuyệt đối, họ ngay cả miệng cũng không há ra nổi.
“Ừm.” Từ Phàm xoa đầu Mộc Tiểu Vãn, trong lòng thoáng một tia xót xa, nhưng sắc mặt không đổi.
“Ở bên ngoài, chẳng ai quan tâm em đã làm gì cho họ, họ chỉ quan tâm em có gì, và có thể lấy được không.”
“Anh không nhất thiết lúc nào cũng ở bên em, sau này em cần tự mình phân biệt.”
“Dạ dạ!” Mộc Tiểu Vãn đứng dậy dựa vào lòng Từ Phàm, dường như càng dựa dẫm vào Từ Phàm hơn.
Từ Phàm nhẹ nhàng gỡ tay cô ra: “Chưa xong đâu, bây giờ là giờ luyện tập PVP.” (PVP: người đấu với người)
Từ Phàm đưa hai ngón tay khẽ vạch, trên người ba người liền loạt soạt bị rạch ra nhiều vết thương.
Mấy vết thương nhìn khá thảm khốc, ba người dù bị áp chế không nói nên lời, nhưng trên mặt lộ ra vẻ đau đớn cực độ méo mó.
“Khi các ngươi động tay động chân vào người phụ nữ của ta, cô ấy bị thương nặng như vậy.” Từ Phàm lạnh lùng nói.
“Bây giờ, nếu các ngươi có thể đánh bại cô ấy trong tình trạng này, cô ấy sẽ tha cho các ngươi.”
Nhưng ta sẽ không. Từ Phàm không nói nửa câu sau.
Từ Phàm nói xong lùi về sau hai bước, móc ra một cái ghế nhỏ, đồng thời giải trừ áp chế lên ba người.
Ba người đối mắt nhìn nhau, trên mặt vừa có vẻ đau đớn méo mó do thân thể, vừa có một tia mừng rỡ, chỉ cần cùng nhau đánh bại người đàn bà này, họ có thể không chết?
Ba người cùng nhau săn giết quái vật, luyện tập phối hợp suốt hai ngày rưỡi, giờ phối hợp đã rất ăn ý.
Nhưng Mộc Tiểu Vãn đã có một lần kinh nghiệm, chú ý đến dây leo dưới đất. Cô liên tục lùi về sau mấy bước, bắn về phía trước mấy cái băng chùy.
Mộc Tiểu Vãn chạy nhanh, động tác trôi chảy như không hề bị thương. Cô đi vòng từ bên cạnh, né tránh dây leo, đồng thời băng thương cũng từ dưới đất phóng về phía mấy người.
Mộc Tiểu Vãn có thể kinh nghiệm chiến đấu không cao hơn mấy người, nhưng một khi vào chiến đấu, cô có một niềm đam mê gần như cuồng si.
Ngược lại ba người, bị thương nặng, mặt đầy đau đớn, ra tay còn chừa chỗ, sợ bục vết thương.
Ba người, một cấp 6, hai cấp 5, liên thủ đối chiến với Mộc Tiểu Vãn cấp 6, lại rơi vào thế hạ phong.
Thái Ca đột nhiên hét lớn: “Chạy tản ra!” Rồi chạy thẳng về một hướng không ngoảnh đầu lại.
Từ Phàm nhướng mày, tạm thời chưa ra tay.
Mộc Tiểu Vãn trước tiên nhắm vào chính là Thái Ca chạy đầu tiên, tốc độ chạy của cô còn nhanh hơn hắn.
Thái Ca quay đầu dùng dây leo trói Mộc Tiểu Vãn lại, nhưng Mộc Tiểu Vãn căn bản không định né tránh, mà trước khi ngã đã tạo ra một cây băng thương đâm xuyên ngực Thái Ca.
Sau đó Mộc Tiểu Vãn giãy ra khỏi dây leo yếu ớt, lại đuổi theo Lão Từ kia.
A Khôn không bị nhắm, chạy về một hướng được gần trăm mét.
Nhưng một bàn tay vô hình chộp lấy hắn, A Khôn chỉ cảm thấy mình bay nhanh trong không trung, mở mắt ra phát hiện mình đã trở về chỗ cũ.
Hắn hoảng sợ nhìn Từ Phàm, Từ Phàm lại đang nhìn hướng Mộc Tiểu Vãn, không thèm nhìn hắn một cái.
A Khôn không dám chạy nữa, hai chân mềm nhũn, trực tiếp quỳ xuống: “Chúng tôi là Thiên Địa Hội, ở khu này có thế lực, chúng tôi có thể làm quen...”
Ầm – một áp chế đè xuống người hắn, cắt ngang lời hắn.
Mộc Tiểu Vãn trong lúc đuổi theo Lão Từ biết phóng điện đã bị điện tê mấy lần, nhưng lần nào cô cũng nhanh chóng kéo căng khoảng cách, cuối cùng dùng băng thương khống chế được hắn, một kiếm xuyên tim.
Sau đó Mộc Tiểu Vãn quay đầu, liền thấy A Khôn quỳ tại chỗ, biết là Từ Phàm đã chế ngự hắn.
“Không cần nói nhảm, chém luôn đi.” Từ Phàm đứng dậy phất tay, thu lại cái ghế nhỏ vừa lấy ra. “Còn nữa, sang bên kia bồi thêm một nhát cho tên đầu tiên.”
Mộc Tiểu Vãn có chút không vui với A Khôn dưới đất, cô hình như thích cảm giác săn đuổi hơn là hành quyết nhàm chán.
...
Trở lại trong Ngự Phong đĩnh, Từ Phàm không thấy Liễu Nhược Nhiên ngay.
Từ Phàm nhớ ra Liễu Nhược Nhiên giống như một nữ tỳ tận tụy, hầu như lúc nào cũng túc trực ở phòng khách.
“Chủ nhân!” Liễu Nhược Nhiên từ phòng đi ra, “Dị năng của em đã có biến hóa.”
“Ồ?” Từ Phàm cảm thấy một tia tò mò.
Liễu Nhược Nhiên bước xuống lầu, liền thấy Mộc Tiểu Vãn một thân trọng thương, giật mình, vội vàng đưa tay chữa trị cho Mộc Tiểu Vãn.
Hai tay Liễu Nhược Nhiên đều phát ra ánh sáng xanh to bằng quả bóng rổ, lên cấp 6 rồi, năng lực trị liệu của cô về mặt thị giác đã mạnh hơn nhiều.
“Mới có bao lâu đâu mà em bị thương nặng thế này.” Liễu Nhược Nhiên còn hờn dỗi nhìn Từ Phàm một cái, như trách anh sao lại để Mộc Tiểu Vãn bị thương nặng đến vậy, nhìn thôi đã thấy khó chịu.
Nhưng Mộc Tiểu Vãn đang vui, cảm giác đau đớn trong cô đã bị làm nhẹ đi. Một bên nhận trị liệu của Liễu Nhược Nhiên, một bên mặt mày hớn hở kể lại câu chuyện vừa rồi. Liễu Nhược Nhiên nghe cũng say sưa, còn rảnh tay giơ ngón cái với cô.
“Nhược Nhiên, dị năng của em biến hóa thế nào?” Từ Phàm thấy trị liệu xong, liền mở miệng hỏi.
“Là cái này.”
Liễu Nhược Nhiên duỗi một ngón trỏ, rồi một mầm cây mọc ra từ tay cô, phát ra ánh sáng xanh non.
